Nội dung Vốn dĩ chỉ là cô nàng học sinh trung học bình thường ở thành phố. Vốn dĩ chỉ là cô nhóc yêu đời và lạc quan. Vốn dĩ là cô nàng không mấy nổi bật hay đặc biệt. Vốn dĩ " sở hữu " căn nhà khá giả đủ ăn đủ sống cùng gia đình. Và vốn dĩ là người không bao giờ dám mơ xa. Nhưng nếu một ngày " ông trời " ban lại cho cô một chuyện mà bạn không hề mong chờ hay mơ ước đến ! Trở thành con dâu nhà quyền quý, được người hầu hạ, đưa cơm đến tận miệng. Sống trong nhung lụa, được mọi người kính nể ngàn lần. Cô....trở thành CON DÂU NHÀ QUÝ TỘC ! …
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
"Em thề em phải đánh gãy mũi thằng playboy Lee Minhyeong"***OOC | Textfic có văn xuôi | School life | Chửi bậy quen thói Làm ơn đừng bế lên cfs, cắn đấy?***Vì yêu em tôi như người điên mất trí By Hurim…
🍀Tên truyện: Nhật kí phấn đấu của mẹ phản diện🍀Hán việt: Vai ác mụ mụ phấn đấu sử [Xuyên thư]🍀Tác giả: da Thanh Oa🍀Thể loại: Ngôn tình, 1x1, Hiện đại , HE , Ngọt sủng , Hệ thống , Xuyên sách , Nuôi con , Hài hước. 🍀Tình trạng: Xong (122 chương - gồm 116 chương chính văn và 6 ngoại truyện)🍀Nguồn: Wikidich + Tấn Giang + 9itan🍀Editor: Cá Voi Xanh🍀Bìa : @Cavoihatxi_68 | ChibairuTeam🍂Ngày đào hố: 5/4/2020Ngày lấp hố: 30/8/2021 🍂*Note* 1. 100% Ngọt + Hài2.Nam chính là chồng trước của nguyên thân, đã có với nguyên thân 2 đứa nhóc. Nếu bạn nào dị ứng với tình tiết như thế này, vui lòng CLICK BACK.3. Truyện thiên về đề tài gia đình, nuôi con. Tuyến tình cảm của cặp chính đương nhiên là có, nhưng sẽ phát triển ở nửa cuối truyện.4.Truyện này cùng một hệ liệt với bộ "Nữ phụ chia tay hằng ngày" .Từ truyện có thể rút ra một số triết lý sống và cách dạy con nữa đấy. 5.Đây là bộ truyện đầu tay trong sự nghiệp edit của mình, nếu có sai sót về mặt từ vựng hay ngữ pháp,mọi người cứ comment thoải mái để mình sửa nhé ° ͜ʖ ͡ - ✧Hoan nghênh mọi người lọt hố.͡° ͜ʖ ͡ -…
Vì trót rơi vào lưới tình của người, nguyện làm thế thân, thấp kém tới cực điểm. Thấy được cô gái mà người ngày đêm mong nhớ, Mạnh Oánh mới phát hiện mình chỉ là một thế thân thấp kém.Cho đến một ngày, cô tỉnh ngộ mà buông tay. Từ đây không chút niềm tin vào tình yêu, ai cũng không lọt vào mắt của cô.----Mưa rào xối xả, Mạnh Oánh cầm dù, lẳng lặng nhìn người ở trước của nhà.Hứa Điện một thân áo sơ mi đen quỳ trên mặt đất, hắn cũng an tĩnh nhìn lại cô.Cặp mắt hoa đào kia mang theo dáng vẻ thâm tình, thế nhưng vẫn giữ nguyên tư thế.Mấy phút sau, Mạnh Oánh xếp dù quay người đi vào.Lưu lại cho hắn một bóng lưng lạnh lùng mà tinh tế.Hứa Điện, toàn thân ướt đẫm cười cười, cúi đầu tiếp tục quỳ.Là lỗi của anh.Nam du côn nhã nhặn cố chấp x ảnh hậu kiên cường độc lập.*Một số lời của tác giả:1, Nội dung truyện cũng như tên, trước ngược nữ, sau ngược nam, Nữ chính kịp thời bức rời trở về tìm lại chính bản thân mình.2, Xen lẫn ngọt đắng, phía sau sẽ là ngọt văn.3, Sự nghiệp của nữ chính được phát triển rất tốt, vô cùng thoải mái, nhưng là vạn sự khởi đầu nan, mọi việc phía sau sẽ vô cùng suôn sẻ.4, Cảm ơn vì đã đọc.* truyện gồm 85 chương + 20 chương PN. Nếu reup lại nơi khác không phải Wattpad thì thông báo với editor một tiếng nha. ^^@tpnq_srndipity…