Park Dohyeon và Han Wangho. Hai con người ở hai thế giới trái ngược nhau, nhìn kiểu nào cũng không thể nghĩ họ sẽ có cơ hội nói chuyện xã giao, chứ nói gì đến việc tiến đến mối quan hệ thân thiết hơn. Note: couple niên thượng, ở đây Pdh lớn tuổi hơn Hwh. Số chương: 3 Ngày viết: 15/4/2026 Ngày hoàn: .....
Lí do... Lí do sao? Tôi không biết nữa... Chỉ cảm thấy rất muốn nhìn thấy người ấy, dù chỉ là thời gian ngắn ngủi, tôi cũng muốn được nhìn thấy Kim Thái Hanh...Tôi đau lòng...Chuyển ver ĐÃ CÓ SỰ ĐỒNG Ý của tác giả.Tác giả gốc: princess6592Couple gốc: ChanBaekNguồn: https://www.wattpad.com/story/117363097-k%E1%BA%BB-th%E1%BB%A9-ba-li%E1%BB%87u-c%C3%B3-%C4%91%C6%B0%E1%BB%A3c-h%E1%BA%A1nh-ph%C3%BAc-chanbaek-ng%C6%B0%E1%BB%A3c…
Nịch ÁiTác giả: Giai NhânThể loại: Trọng sinh, cung đình, sinh tử vănVăn án:Lâm Nhất Phàm cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình vỡ vụn, hắn hẳn là sắp không còn chống cự được nữa rồi, hắn đứng dậy chậm rãi bước xuống, một đường hướng thẳng tới phía tiểu hòa thượng kia nắm lấy tay của y cùng nhau bước về long ỷ:"Ngươi tên là gì?"Tiểu hòa thượng được hắn nắm tay dường như rất căng thẳng, xem gương mặt xấu hổ kia của y, trong lòng hắn bắt đầu cảm thấy có điểm không nỡ, trách thời gian của hắn không còn nhiều nếu không để hắn phát hiện ra một tiểu hòa thượng xinh đẹp như vậy, hắn nhất định sẽ cho y tiến cung."Ta là Tá Dịch, pháp hiệu Không Niệm"Lại thêm một ngụm máu đen nữa ứa ra từ trong miệng của Lâm Nhất Phàm, hắn cảm thấy cả người mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tầm mắt phía trước cũng trở nên mơ hồ. Lâm Nhất Phàm cuối cùng cũng có thể nắm lấy tay của tiểu hòa thượng này lên ngồi ở trên long ỷ:"Từ giờ khắc này ngươi chính là nam hậu của trẫm, nếu như có kiếp sau, trẫm nhất định sẽ bồi thường cho ngươi thật tốt"*Lưu ý: Follow tôi nha, đến lúc đó tôi để chế độ không công khai thì lại không đọc được…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…