Nếu ai hỏi tôi thích thời điểm nào nhất trong ngày tôi sẽ trả lời ngay là tôi thích ban đêm, đặc biệt đêm khuya, bởi vì đó là thời điểm duy nhất tôi được yên lặng, được nghỉ ngơi và đặc biệt là được phép khóc!
“Look up, laugh loud, talk big, keep the color in your cheek and the fire in your eye, adorn your person, maintain your health, your beauty and your animal spirits.”_____Source: weibo/baidu/tianya/360doc/doubanTrans: Yingie (@YunJaeDB5K)…
Bách hợp tiểu thuyết.Tác phẩm: Trọng Sinh HE Với Đối Thủ Một Mất Một Còn.Tác giả: Tôi đón xe đi Ai Cập.Thể loại: Giới giải trí, trọng sinh, ngọt văn, nhẹ nhàng, chậm nhiệt, oan gia, hiện đại, 1×1.Nhân vật chính: Trình Cẩm Chi, Dung Tự.Nhân vật phụ: Hạ Dữu, Cẩu Vũ, Phó Tân Bạch, Phó Thiên Sanh.Couple: Trình Cẩm Chi x Dung Tự, Hạ Dữu x Phó Thiên Sanh, Cẩu Vũ x Phó Tân Bạch.Raw: Hoàn, 217 chương + phiên ngoại.Translate: QT + Google.Edit: Sun.Tiến độ: Hoàn thành.Văn Án:Sau khi phá sản, Trình Cẩm Chi tỉnh dậy, phát hiện Dung Tự nằm bên cạnh mình, đối thủ một mất một còn của nàng.Đến khi Dung Tự hôn nàng, nàng mới ý thức được, nàng trở về hai mươi năm trước, lúc này Dung Tự vẫn còn là một kẻ thiếu nợ nghèo hèn.***Vui lòng KHÔNG COVER truyện, xin cám ơn.…
Một nồi lẩu với nguyên liệu duy nhất là thịt Mều và người được ăn đương nhiên là 6 con người may mắn nhất hệ mặt trời kia.Còn chúng ta ư ? Đứng ngó chứ sao =.="Ăn lẩu ngó vui vẻ !!!P/s : ngưng đọc chùa TT^TT Begin : một ngày đầu tháng 4/2016 End : một ngày đầu tháng 9/2016Highest ranking : #5 in Fanfiction…
Tổ hợp những câu chuyện về haikyuu doujinshi, có lúc mình sẽ đăng video hoặc ảnh.Lịch đăng: doujinshi thứ 5 và chủ nhật, còn video và ảnh lâu lâu sẽ có.Mong m.n ủng hộ mình nha.Lưu ý: đây là mình up cho m.n xem chứ không phải là mình dịch đâu nha…
Trước mặt cô là vực thẳm, không thấy đáy, chỉ có những bàn tay vô hình từ màn đêm vươn lên. Orange biết đó chỉ là ảo giác của bản thân, những bàn tay vô hình tượng trưng cho tội lỗi, và vực thẳm thì đại diện cho hình phạt. Giấc mơ này xuất phát từ chính những nuối tiếc chất chồng trong cô. Có lẽ chính cô cũng không còn nhớ rõ đã bao nhiêu lần mình ước "giá mà" nữa, tất cả những ân hận đó giờ đây chỉ gói gọn lại trong hai chữ "rất nhiều".Tỉ như, đứng trước bờ vực này, có "rất nhiều" lí do để cô nhảy xuống.Nhưng, ai ngu mà nhảy chứ?..[HP]Chia thành 2 quyển do giới hạn watt chỉ tới chương 200.…