Hanagaki Takemichi thông qua một cái gương nhìn bản thân của mình ở thế giới khác."Sao nhìn tôi ngáo thế?""Chứ cậu bây giờ có đỡ ngáo hơn đâu?""bậy, tôi đẹp trai ngời ngợi, sang xịn mịn thế cơ mà."• OOC• Hanagaki Takemichi ở thế giới song song, nơi mà cả cậu và Touman chẳng liên quan gì đến nhau.• Truyện có tình tiết không thuộc nguyên tác.• Timeline không thuộc về nguyên tác. • Thể loại: Boy love.…
•Tác giả: Quyết Tuyệt.•Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Tình cảm, Xuyên không, Trọng sinh, Hào môn thế gia, Cung đình hầu tước, Ngọt sủng, Song khiết, HE.•Số chương: 137 chương chính văn.•Edit + Beta: team Hoàng Vân Điện.•Bìa: Huệ Hoàng hậu.•Tình trạng: đang thong thả edit.•Văn án:Mười tám năm trước, Trưởng Công chúa Vinh Dương gả thấp vào phủ Quốc công, sinh ra một nữ nhi ngốc nghếch.Năm năm trước, tiền Thái tử bị ngựa giẫm, từ đây trở thành phế nhân, không thể đi lại.Nay, tiểu thư ngây ngây dại dại của phủ Quốc công bị tứ hôn cho tiền Thái tử - hiện tại là Đoan Vương, toàn kinh thành ai nấy đều chê cười.Trọng sinh đến, Đoan Vương liền tiếp thánh chỉ, mặt mày vui vẻ đi xử lý hôn sự.Cho dù là một kẻ tàn phế thì đời này hắn cũng tuyệt đối sẽ không may áo cưới cho kẻ khác. Mà thê tử của hắn, đời trước nàng không rời không bỏ hắn, đời này hắn sẽ tặng nàng cả một đời vinh hoa.Dẫu cho, nàng chỉ là người ngốc.---------------------❇Lịch đăng: 2 - 4 - 6 lúc 20h Chính văn chính là.....Nam chủ trùng sinh sủng nữ chủ....không những vậy nữ chủ lại xuyên không đến, bởi vì đã từng sinh hoạt trong môi trường phi ~~~ thường đặc thù nên bị "Ngốc" a~~~...Hai đời đều là nàng O(≧▽≦)O[ Truyện được edit và đăng tại: wattpad.com/-Hoangvandien- ][Đang tuyển editor cùng làm bộ này]…
Tôi là Mai Hương. Tôi có một người anh, một người anh hoàn hảo, hoàn hảo tới mức tôi nghĩ rằng sự có mặt trên đời này của mình là thừa thãi. Tôi có tên riêng, nhưng lúc não cũng bị người ta gọi là "em gái của Vũ Minh" tôi ghét bị kêu tên như vậy. Anh trai đáng kính của tôi lại toàn gọi tôi là Nấm, vì tôi lùn một mẩu, và lão thì lại cao. Mà kể cũng lạ, tôi lùn, mẹ tôi lùn, bố cũng lùn, mà chả hiểu sao, lão lại cao, lại còn đẹp trai trắng trẻo, cứ như tôi sinh ra là phiên bản lỗi, còn lão là phiên bản hoàn hảo vậy. Rồi đến một ngày tôi nghe lén bố mẹ nói chuyện, tôi mới biết, thì ra lão chẳng phải anh ruột của tôi. Từ đó, tôi càng ghét lão hơn. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe những câu chuyện dở khóc dở cười cả anh em chúng tôi!…