#CollectedByqmtMột nơi sưu tầm những câu nói mà SVT đã khiến hàng ngàn người phải tìm bao bố đội đầu :">P.s: Nội dung shit says LÀ CÓ THẬT!!!Highest ranking: #1 in Random ( 11/1/17 )#69 in Random (20/2/17)(!) Nghiêm cấm reup ko có sự cho phép của tôi.(!) Nguồn sưu tầm, credit to the owner.…
Ô danh Tên truyện: Ô danh (2018)Tác giả: Nhất Tùng ÂmSố chương: 133 + 2PNNgười dịch: qinghe013Ngày bắt đầu: 04/11/2022Ngày hoàn thành: 12/05/2023Ghi chú: Tóm tắt: Chẳng ai ngang tài với y, không khác thiên hạ đệ nhất là bao. Chú ý: Ngốc bạch ngọt, không logic.Giả thiết nhảm: Thái tử ôn nhuận như ngọc x Bệnh nhược yên tĩnh một lòng muốn chết, 1v1, HE! HE! HE!!!Tag: Trùng sinh, niên hạ, cung đình, hầu tước, tình hữu độc chungVai chính: Tuế Yến, Đoan Minh SùngVai phụ: Quân Cảnh Hành, Đoan Chấp Túc, Tống Tiển...…
Cuộc sống thường ngày của Boboiboy, cùng những phân thân diễn ra tại đây, lưu ý đây chỉ là Fancomic, Boboiboy thuộc bản quyền của Monsta-Mình không phải tác giả của bộ truyện tranh này, mình chỉ dịch nó thôi-Hãy vote cho mình nhé <3 Mọi thắc mắc xin để lại dưới bình luận-Có những ý kiến đóng góp hay mọi người muốn mình dịch bộ truyện nào thì hãy để lại lời nhắn cho mình nhé!!The author permit me to translation and posting. Please do not bring out without permission. Support by sharing and enjoying the author's personal page below:https://instagram.com/aicrystalyia?utm_source=ig_profile_share&igshid=41gdzyahaihp…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…