Anh là một người đàn ông hoàn hảo.Anh là một người kiêu ngạo.Anh cũng là một thầy giáo.Anh luôn tài trí hơn người.Lời nói và hành động của anh chỉ có thể dùng hai từ để diễn tả: Lạnh lùng.Thế giới của anh u tối và lạnh lẽo.Cuộc đời anh là một bí mật to lớn.Những tổn thương anh cất giấu không một ai có thể thấu hiểu.Trái tim của anh bị băng tuyết vùi lấp.Đến một ngày người con gái ấy xuất hiện.Cô mang tất cả sự ấm áp và tình yêu của mình nung chảy trái tim anh.Cô mang đến bóng đêm của anh một mặt trời chói lọi.Cô từng bước từng bước đưa những bí mật của anh ra ánh sáng.Cô xoa dịu những vết thương sâu thẳm trong anh...…
Tác giả: 有鹿文化 Nguồn : truyện tranh thập cẩm Tên khác: Nhạ thượng thủ tịch tổng tàiTình một đêm không có kết quả, cô gái to gan len lén rời đi,thậm chí ở trên ga giường hạ dấu "chiến thư" khiêu khích.Tần Tấn Dương nhìn ấn kí chói mắt đỏ mọng này, trong đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.Hắn thề,dù có đi khắp cả Đài Loan,hắn cũng phải tìm ra nữ nhân to gan dám chạy trốn hắn này!Ngày thứ hai, trên trang nhất của các tờ báo lớn ở Đài Loan đồng loạt đăng "lệnh truy nã"Cả trang báo chỉ có hình một cô gái xinh đẹp lộ ra tấm lưng trần, làm cho người ta không thể tò mò muốn biết dung mạo của nàng.Trên chiếc giường đơn trắng muốt, dấu môi son đỏ hồng nghênh ngang khiến người ta không khỏi mơ màng.Bên cạnh chỉ có một hàng chữ nhỏ -- "Là ai, tự động xuất hiện trước mặt ta. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả"Cùng lúc đó, Đồng Thiên Ái cầm lấy tờ báo bước đi trên đường, gương mặt tức giận đỏ bừng bừng.Hai mắt ngây thơ vô tội, hồi tưởng lại trò đùa dai ngày hôm qua trong phòng khách sạn...Trời ơi! Nàng chọc tới ác ma sao!Ảo não nhìn đi nhìn lại, đem cái tên của nam nhân niệm tám trăm lần, không, phải nói nguyền rủa tám trăm lần!"Tần Tấn Dương... tổng giám đốc tập đoàn tài chínhTần thị..."Đồng Thiên Ái bóp nát tờ báo trong tay, đi tới tổng công ty của tập đoàn Tần thị.Đồng Thiên Ái, một đứa trẻ không nơi nương tựa, sáng sủa thẳng thắn, tuy còn ngây thơ trẻ con.Cuộc đời này lỗi lầm lớn nhất mà nàng phạm phải, chính là trêu chọc tên tổng giám đốc Tần Tấn Dương.Tần Tấn Dương, tổng giám…
Nếu mọi người hỏi tôi, yêu phải một Gemini Norawit siêu cục súc cảm thấy thế nào thì hãy chú ý nghe đây...Gemini Norawit cục súc với tôi là vì lo lắng cho tôi, còn nếu anh ấy cục súc với bạn thì là do anh ấy ghét bạn đó, hiểu chưa?____Written by @KimAnhbymeoChuyển ver đã có sự cho phép của tác giả.CHỈ LÀ FANFIC, VUI LÒNG KHÔNG ÁP ĐẶT LÊN ĐỜI THỰC!!!…
Nguồn: https://jungminran.wordpress.com/2012/01/21/de-ta-lam-the-than-me-tu-gioi-thieu/Tác giả: Ức Ngưng MaiThể loại: cường cường, ích kỷ đầu đá công, thuần khiết linh hoạt thụ (trong quá khứ), ngược luyến tàn tâm, HETình trạng bản gốc: 129 chương + 1 phiên ngoại hoànGiới thiệu.Bối cảnh của truyện tiếp nối với Thế thân "rối", khi mà Tại Trung đã quay về Minh trang đoàn tụ với Duẫn Hạo.Tuấn Tú ở lại Yên Vũ các làm Các chủ phu nhân "hữu danh vô thực"!Không những không được hạnh phúc khi cam tâm tình nguyện trở thành "cái bóng" của Tại Trung mà còn chịu tổn thương tận tâm can.Tuấn Tú sẽ làm gì để đối mặt với việc Hữu Hoán chung tình với tẩu tử của đại ca?Đến khi cậu suy nghĩ thấu đáo, muốn giải thoát 2 người thì Hữu Thiên đã không còn là Phác Hữu Thiên ôn nhu, chu đáo nữa mà biến thành một kẻ lãnh huyết và ngu muội!Chỉ vì hiểu lầm và ghen tuông đã khiến gã phạm phải sai lầm so với Duẫn Hạo còn muốn khủng khiếp hơn! T^T…
Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước (Cái Bóng Ẻo Lả)Nguồn : Diễn đàn Lê Quý ĐônThể loại: Trùng sinh, thanh xuân vườn trường, sủng, ngọt ngào, 3S....Tình trạng : Đã hoàn.Độ dài: 95 chính văn + 3 ngoại truyện.Giới thiệu:Bước qua màn sương mù, tìm kiếm chuyện sai lầm kiếp trước.Mới phát hiện, duyên đến còn có anh....Thật xin lỗi, kiếp trước đã bỏ qua tình yêu của anh.Cám ơn anh, hai kiếp đều yêu em.Kiếp này, hãy để cho em yêu thương anh thật nhiều...Một cô nàng được sống lại tìm kiếm câu chuyện tình yêu xa xưa.Vứt bỏ nam nhân cặn bã, đá văng tiểu tam, dốc lòng cưng chiều tình yêu của mình.P/s: Sủng văn không ngược có chút "chua" ngập tràn ấm áp.…
Tác giả: Ngải Lộc VyLúc tôi được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, bố mẹ tôi vội vã chạy tới bên cạnh tôi. Anh đi ra sau đó, đợi tôi ở cửa thang máy. Có lẽ vì thuốc mê khiến tinh thần mơ màng, tôi nhớ mang máng rằng mình đã huyên thuyên với anh rất nhiều chuyện, nhưng cụ thể là chuyện gì thì tôi không có ấn tượng. Về sau nghe mẹ kể lại tôi mới biết, hôm đó tôi đã nở nụ cười ngọt ngào với vị bác sĩ kia, còn hỏi đi hỏi lại người ta mười mấy lần rằng: "Anh là ai?"…