Một câu chuyện tưởng chừng như sẽ không bao giờ có cái kết của nó... Nhưng mỗi con đường đều có điểm dừng, mỗi bộ phim, cuốn sách đều có kết cục, mỗi cuộc vui đều có lúc tàn... ...và một mối quan hệ đôi lúc cũng phải có kết thúc của nó
Ở đời đâu ai biết trước được chuyện gì đến rồi đi, chuyện gì sẽ không tới hay chuyện gì sẽ lặp lại... Tình yêu đâu phải nói cứ đến là đến cứ đi là đi...sao ép uổng được nhau...
Tình yêu của Kim Ji Soo dành cho Kim Jennie. Cũng như tình yêu của Kim Jennie dành cho Kim Ji Soo. Tình yêu ấy là mãi mãi không gì chia cách được ❤️❤️❤️"Jennie là vợ của em." - Kim Ji Soo 2018"Chị ấy khiến em cười nhiều nên em sẽ chọn chị ấy để hẹn hò." - Kim Jennie 2017"내사랑젠득" - Kim Ji Soo 2018…
Sau Group Chat U23, tui lại viết về bọn nó, vẫn là tiếp tục với bình là mới và rượu thì đã cũ, mong mọi người vẫn sẽ ủng hộ tui.Với những bạn là độc giả mới, lần đầu tiên đến với Chanh thì xin lưu ý, đây là season 2 của "Group Chat U23", nên nếu chưa đọc "Group Chat U23" thì nhiệt liệt đề cử đọc nó trước rồi hãy đọc "Something Just Like U23" nha :3…
Hán Việt: Lục linh đại viện dưỡng oa kýTác giả: La Tử PhùngTình trạng: 93 Chương [Hoàn thành]Edit: Sweetie Convert: Reine Dunkeln & Hà My Tống231 (wikidich)Link convert: https://wikisach.com/truyen/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky-trong--Yee9N1S4CHauW96H#!Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Xuyên thư, Làm ruộng, Đô thị tình duyên, Pháo hôi, Duyên trời tác hợp, 1v1, Thị giác nữ chủ, Manh bảo, Dưỡng oa, Niên đại văn📌Bản edit phi thương mại chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup ở nơi khác!📌Đăng tải duy nhất tại wattpad @Sweetie__Q…
Cô là thư kí cho một tổng tài lạnh lùng và nghiêm khắc, nhưng anh ta thật sự rất tài giỏi. Bản thân cô cũng có thể coi là người tài giỏi như thế vì giúp anh ta được rất nhiều việc, đặc biệt là trong việc hại người! Một lần cô uống say.... sáng dậy thấy mình đang nằm trong vòng tay rắn chắc của hắn, thân thể không một mảnh vải. Cô tức giận, đều tại hắn bắt cô tiếp rượu! Cứ tưởng cả hai xem nhau như tình một đêm, ai ngờ hắn lại đề nghị cô làm bạn giường! Để coi... Bạn giường cũng tốt, dẫu sao cô cũng cần người 'giải tỏa' Thế là hợp đồng được kí kết, ai ngờ tên tổng tài này thật quá đáng, vốn chỉ là hai bên tình nguyện, nay hắn lại đưa cô hai cuốn sổ đỏ, tuyên bố hùng hồn: "Chúng ta kết hồn rồi!" "Khi nào chứ? Tôi sẽ kiện anh!" Tên khốn này chắc chắn dùng kế tàn nhẫn uy hiếp người ta mà! "Em nghĩ ai dám nhận đơn kiện của em?"--------------------- Tác giả: Tình Văn (Chỉ viết trên Wattpad) Thể loại: Ngọt, sủng, sắc, tổng tài, HE. Người nào không coi được H thì làm ơn cút ra chỗ khác, ăn nói hàm hồ với tui là không yên đâu đấy =))…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…