summary: vào một ngày đẹp trời, y/n đăng nhập vào trang web tìm daddy vì tiền và dính phải một đống chuyện.*nhiều chap thiệt nhma mỗi chap có tẹo 🥺• warning: đây không hẳn là một câu chuyện tình yêu thông thường.• ei cái fic này là fic đầu tay của tôi í nên giờ đọc lại thấy cringy thực sự.. mong mọi người cân nhắc kĩ trước khi đọc !!…
Tên gốc: Xuyên Nhanh Chi Đoạt Lấy Bàn Tay VàngTác giả: Lục Bì.Convert: WikiDichEdit: Bạch Điệp Gia TrangSố chương: 148 Chương - HoànTình trạng edit: Hoàn __________________Vai chính là gì?Sau khi xuyên không thì hô mưa gọi gió! Sau khi trọng sinh lại đại sát tứ phương!Mang theo hệ thống chơi đùa với cuộc đời! Nắm lấy không gian ngạo thị quần hùng!Tham gia vào nhóm lì xì để bước đến đỉnh cao!. . .Cuộc đời không có vướng mắc gì sao có thể gọi là vai chính?Nhưng mà --Sau lưng một vai chính thành công luôn có bóng dáng của vật hi sinh. Bọn họ không cam lòng chỉ là một cục đá kê chân - bọn họ muốn trở thành vai chính của chính đời mình! Có thể không loá mắt nhưng phải sống một cuộc đời độc nhất vô nhị.Công việc của Văn Khanh chính là giúp những vật hi sinh này hoàn thành tâm nguyện, tiêu trừ chấp niệm để bọn họ có thể đầu thai thuận lợi. Còn phần thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ ấy hả - nàng có thể cướp lấy bàn tay vàng của vai chính!…
"Hiên...một chút thôi được không? hãy để em được gần anh?""Tránh ra" Thiếu niên đạm bạc quay lưng đi."Hiên, không cần lạnh lùng như vậy mà."Bóng lưng ấy lúc nào cũng ở trước mặt cô, cô chờ đến mệt, chờ đến tuyệt vọng nó cũng không quay lại."Thật xin lỗi, chỉ sợ em chỉ có thể yêu anh trong giấc mơ." Đôi mắt xinh đẹp khép lại, kết thúc mốt tình đơn phương vô vọng.-----------"Thiên! Quà sinh nhật của mình, cậu sẽ nhận chứ."Háo hức cùng chờ mong vây lấy cô gái nhỏ, cô đã tự tay đan cho hắn chiếc áo len vì sinh nhật của mình là vào Christmas.Chàng trai chỉ "À" sau đó là một hồi im lặng. Cô gái ngước mắt lên, người kia đã không còn ở đó. Cô chỉ biết ôm lấy món quà mà chạy lên xe, nhanh chóng chạy đến nhà hắn, để món quà trước cửa. Sau đó lái xe về.Ngày hôm sau, cô chạy đến nhà hắn háo hức nhìn thấy hắn đang tập cắm hoa. Tuy vụng về nhưng lại rất cẩn trọng, kế bên còn là một cái thiệp chúc mừng, cô gái nhỏ ảo tưởng hắn sẽ đưa nó cho mình. Một tuần sau, hắn đưa cho chị nàng, gương mặt ửng hồng như thiếu nữ mới biết yêu, trai tài gái sắc khiến trái tim nàng như bị cắt đôi.--------"Anh hai! Anh ba! Mau xem! Ta là hạng nhất hội họa đó!" Đôi mắt nhỏ ánh lên vui mừng, hai má bánh bao hồng nhuận, trên tay là cái bằng khen chứng minh. Hai ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết chết nàng, dọa cô gái nhỏ xanh mặt lùi bước. Thấy người đàn ông quen thuộc từ trong xe bước ra, nàng lại vui vẻ chạy đến, chân nhỏ vấp ngã, nhưng lại nhanh chóng đứng lên. Dù tay chân cùng váy đã dơ bẩn, cô bé vẫn vui vẻ cười n.…
Gặp nhau là định mệnh giữa anh và em. Dù cho duyên phận ngắn ngủi, cũng không để lỡ nhau. Đời người như giấc mộng, giấc mộng tựa đời người, quyền thế giả tạo, yêu hận mê muội, bỗng thở dài chẳng qua chỉ là một giấc mơ kinh hoàng.…
"Đêm nay ngươi ngủ cùng bổn vương." Cái trán Cổ Tiếu Tiếu toát ra mồ hôi lạnh, "A? 'Cái kia' của ta sắp tới rồi." "Nói rõ ràng!" Cổ Tiếu Tiếu vội vàng che bụng làm ra bộ dáng quặn đau, "Cái kia... Chính là cái mỗi tháng đều đến một lần, mỗi lần bốn, năm ngày làm cho tâm tình của người ta trở nên rất buồn bực đó!" "Khéo như vậy?" Cổ Tiếu Tiếu thành khẩn gật gật đầu, "Ngươi phải tin tưởng thái độ chuyên nghiệp của ta, đêm nay 'cái kia' khẳng định sẽ đến! Tuyệt đối không phải vì trốn tránh chuyện phòng the mới giả bệnh đâu." "Trốn được lần đầu không tránh khỏi mười lăm, bổn vương sẽ nhìn xem ngươi có thể dùng lý do 'cái kia' trốn được mấy ngày." Lời hết, hắn liền tâm tình sung sướng nghênh ngang mà đi. "Ơ? Chớ đi nha! Nội tiết tố của ta mất cân đối, mỗi tháng hai lần, mỗi lần mười lăm ngày, nếu năm nhuận thì là mười sáu ngày a!"…