- chủ thụ, cổ trang- Hệ liệt xuyên việt ta kiếm được lão công cường tráng- tác giả : Dualeokhongngot - tình trạng : 85c + 5pn ( hoàn) - Lần trước vote bộ này win, nên mình viết bộ này trước ฅ'ω'ฅ Lưu Tuệ mê mang tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong một căn phòng dán đầy chữ hỉ. Bản thân đang mặc một bộ hỉ phục đỏ thẫm. Đầu giường có một nam nhân cười ngốc gọi mình là " tức phụ"…
Tác giả: Phong Xuy Tiễn VũThể loại: đam mỹ, cổ trang, cung đình, trùng sinh, cung đấu, thanh thủy vănSố chương: 113 chương.Nhân vật: Thái tử Đại Lương triều ( Thái tử phi Trác Kinh Phàm ) x Đậu Thuần ( Thái tử Đại Chu triều )Thái tử triều Đại Lương, sau khi bị ám sát, tỉnh dậy lại biến thành Thái tử phi của tiền triều Đại Chu. Thái tử của tiền triều sau khi bị hạ độc đã giả vờ trở thành một kẻ ngu ngốc. Thái tử phi của tiền triều bởi vì muốn chăm sóc cho Thái tử nên đã nhập cung. Phụ hoàng của Thái tử tiền triều vốn là vị hoàng đế cuối cùng của triều Đại Chu.Thái tử vì Thái tử phi, quyết định thay đổi, xoay chuyển tình thế, từng bước, từng bước tiến lên ngôi vị cao nhất. Cuối cùng, cũng đã trở thành kẻ dưới một người mà trên vạn người.Truyện hư cấu. Nhân vật thời gian địa điểm đều hư cấu có thể không giống lịch sử.…
Nhẹ nhàng, tình cảm, lãng mạn. Ngọt ngược lẫn lộn.Nghe có vẻ giống "Yêu em từ cái nhìn đầu tiên" nhưng mà hoàn toàn khác, không trong soáng như Cố Mạn đâu nha!.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Dù có ai chửi rủa, dù trời có sập xuống, ba năm nay Ngôn Tiểu An vẫn luôn đinh ninh rằng Lục Vân Trạm chính là trạm dừng cuối cùng của đời mình, rằng cô yêu chỉ có thể là anh.Tình yêu của cô dành cho anh quá tha thiết, nhưng có lẽ cô sắp không chịu được nữa rồi.Lục Vân Trạm liệu đến cuối có vứt bỏ vẻ kiêu ngạo để yêu người con gái mà anh ta vẫn xem thường?...…