Câu chuyện của riêng tác giả,bất trắc về tình yêu.Những đau buồn sự tiếc nuối đi kèm theo nó là một đống tiêu cực.Cô gái ấy và chàng trai sẽ như thế nào đây....^^
[HOÀN]Thể loại: Trọng Sinh, Cung đấu, Điền vănEdit: Huệ Hoàng HậuConvert: Củ Lạchttp://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=128156VĂN ÁN:Kiếp trước Cố Vân Yên lòng dạ thuần lương, không tranh không đố, một lòng vì Tiêu Dục, nhưng lại phải chịu nỗi đau mất con, kết cục ôm hận mà chết.Kiếp này trọng sinh, nàng muốn mang những nữ nhân đã từng thương tổn nàng nàng dẫm nát dưới chân.Nàng phải làm người phụ nữ tôn quý nhất thiên hạ. Một khi nàng được phong hậu, làm mẫu nghi thiên hạ, sẽ không ai dám khi dễ nàng!…
Truyện thứ 4 ta edit...Xếp theo cấp độ thì bộ này đạt [ Cực phẩm] hơn or bằng bộ Hạnh Phúc Tái Sinh.Từ đầu đến cuối truyện đều thu hút. Tình tiết mới mẻ không gập khuôn.H ít>.< trước bẩn sau sạch.Nữ chính cực kỳ thông minh, tính cách độc đáo, có 1 nhà cực phẩm không thể cực phẩm hơn.Nam chính khiếp trước ác tâm tàn nhẫn vô cùng, nhưng kiếp này...Nữ phụ chỉ tóm gọn trong ba chữ "không biết sống"Truyện hay nhảy đi. Cứ tin ta???P/s: Lịch đăng chương:Đủ 100sao cho 1 chương ta sẽ đăng truyện( các nàng vote cho ta nhé)Trong 1 ngày dc 200sao sẽ đăng liền 2 chương.Ủng hộ ta cho mau hoàn nha.…
Tên truyện: Đinh Nam Ti VũTác giả: Địch Qua Thể loại: hiện đại, sủng, ấm ápChuyển ngữ: Tặc Gia, JJen Vũ, Như Ca, Tử Sắc YSố chương: 51Nguồn: Diendanlequydon ; Thư viện ngôn tình Văn án: Đinh Nam Ti Vũ, câu chuyện về bậc thầy tranh sơn dầu trường phái ấn tượng An Tầm vô tình gặp được sinh viên ưu tú hệ y học Thẩm Tư Vũ.Truyện hai người họ một đêm thành danh.Lúc mới quen, An Tầm nói, em có thể mời anh làm người mẫu cho em không? Nhưng mà em có một yêu cầu đặc biệt...Sau khi trải qua những tháng năm ngôn tình, họ cưới, bác sĩ Thẩm mang một bộ đồng phục y tá về nhà, anh nói, anh cũng có một yêu cầu đặc biệt...------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Đăng để đọc trên đt, chưa có sự đồng ý của chủ nhà. Có vi phạm m.n góp ý mình gỡ nhé! Thanks!…
Tác giả: Cật Hoàng Qua Đích Cúc HoaNguồn: wikidichedit: luoicon27 (lười)P/s: cùng tác giả" mau xuyên chi pháo hôi phản công chiến"Văn án: Ôn Noãn là một nhà tâm lý học, có cha mẹ yêu thương, gia đình hạnh phúc, thân thể khoẻ mạnh.Cho nên nàng thật nghĩ không ra, cuộc sống cuả nàng đang tốt đẹp như thế vì cái gì lại xuất hiện một cái chủ thần hệ thống đâu.Nàng không cần nghịch thiên sửa mệnh hay trọng sinh báo thù cũng không có ngoài ý muốn mà bỏ mình, trở thành u hồn, cái hệ thống xà tinh bệnh này tìm tới nàng để làm cái gì a.Hệ thống : Ký chủ, thật vui khi được quen biết ngươi.Ôn Noãn: Ha ha ha, ta thì thật buồn khi quen biết ngươi.Hệ thống: không cần sợ hãi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời ta sẽ không làm hại ngươi.Ôn Noãn: ta có thể nói không sao.Hệ thống: không thểÔn Noãn:......-------->Edit chưa có sự đồng ý của tác giả.->Không thể đảm bảo giống bản raw 100%, nhưng sẽ cố gắng dịch sát nghĩa nhất -> Bạn có thể không sạch về tâm hồn nhưng phải sạch về thể xác, cùng nam chính hết nha mọi người->thế sự vô thường nên không có lịch đăng, lười sẽ không trả lời câu hỏi nào về lịch đăng hay khi nào có chương mới🙆Đây là một ổ lười dễ thương, hoan nghênh các đồng râm🙆Yêu thương ❤…
Tác giả: Gấu bựThể loại: Song tính nhân, nhất công nhất thụ, hiện đại, sinh tử văn. Chiếm hữu công. Ngược thân ngược tâm. Khuyến cáo: có H(Truyện teenfic, phi logic, lưu ý trước khi đọc)…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…