Chapter 9
【Tiêu đề video】: 【Đặc tập Roleplay ⚡Nguyệt】
【Nền tảng video】: OnlyFans (Dành riêng cho người đăng ký)
【Thời lượng】: 04:15:33
【Diễn viên】: ⚡ (đóng nhiều vai), Nguyệt (đóng nhiều vai)
【Tag】: #Roleplay #Nhiềubốicảnh #Songtính #Cưỡngchế #Hạkhắcthượng #Khốngchếxuấttinh #NTR #Huyệttrướcsau #Nộixạ #Trungxuất
【Mô tả video】:
Thể theo yêu cầu mãnh liệt của đông đảo người đăng ký, ⚡ và Nguyệt bắt tay mang đến đặc tập roleplay, tuyển chọn những bối cảnh được yêu thích nhất: từ chốn học đường thanh thuần đến hào môn cấm kỵ, từ cưỡng chế chinh phục đến bề dưới mạo phạm bề trên, thỏa mãn mọi mộng tưởng của bạn. Hãy xem Nguyệt nở rộ sức hút độc đáo trong từng kịch bản ra sao, và ⚡ đã cường thế kiểm soát mọi thứ như thế nào. Trải nghiệm tuyệt đỉnh, tất cả đều có trong thước phim này!
【Thiên: Đồ chơi của anh rể】
Mưa thu rả rích ngoài cửa sổ, gõ nhịp lên lớp kính, mang theo một tia ớn lạnh.
Trịnh Bằng vừa qua sinh nhật mười sáu tuổi chưa được bao lâu, đang cuộn tròn trên chiếc giường trong phòng cho khách —— vì trường học gần nhà chị gái và anh rể, cậu vừa lên cấp ba đã tạm thời dọn vào căn phòng này. Cậu cầm điện thoại, lướt xem mấy video ngắn thịnh hành, ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt vẫn còn vương nét trẻ con. Áp lực học hành năm đầu cấp ba bắt đầu hiện rõ, chỉ có những thứ giải trí vụn vặt này mới giúp cậu tạm thời thả lỏng.
Tướng mạo Trịnh Bằng di truyền từ mẹ, đôi mắt hạnh tròn xoe, con ngươi vừa đen vừa sáng, lúc nhìn người khác luôn mang theo sự ngây thơ không hề phòng bị. Vì khung xương nhỏ nhắn, nên dù mặc bộ đồ ngủ bằng cotton rộng rãi, cậu trông vẫn đặc biệt mỏng manh.
"Em trai, ngủ sớm đi nhé, ngày mai thứ hai còn phải dậy sớm đấy." Giọng nói dịu dàng của chị gái từ ngoài cửa truyền vào, nương theo tiếng gõ cửa nhè nhẹ.
"Em biết rồi chị ơi, em ngủ ngay đây." Trịnh Bằng mềm mỏng đáp lại một tiếng, mang theo chút miễn cưỡng. Cậu liếc nhìn thời gian, mười một giờ rồi. Đặt điện thoại xuống, vừa định tắt đèn ngủ ở đầu giường, thì bên ngoài vang lên tiếng mở khóa cửa chính.
"Sao muộn thế này mới về, lại còn uống nhiều thế?"
"Tiếp khách, kéo dài đến tận bây giờ..." Giọng anh rể mang theo sự mệt mỏi cố tình kéo dài, "Không sao đâu, muộn lắm rồi, em đi ngủ trước đi, tự anh dọn dẹp một chút là được."
Trịnh Bằng tò mò hé cửa phòng ra một khe nhỏ. Điền Lôi có dáng người cao lớn cường tráng, lúc này gần như đè cả nửa trọng lượng cơ thể lên người cô chị gái gầy gò. Chiếc áo khoác vest may đo đắt tiền của hắn vắt tùy ý trên khuỷu tay, cổ áo sơ mi bị kéo bung hai chiếc cúc, cà vạt nới lỏng treo hờ hững trên cổ.
"Vẫn chưa ngủ à?" Ánh mắt Điền Lôi dường như vô tình liếc về phía phòng cho khách một cái. Đôi mắt ngày thường vốn sâu thẳm sắc bén kia, dưới tác dụng của "cồn" lại lộ ra vẻ u ám khác thường, mang theo một ý vị mà Trịnh Bằng không thể nào hiểu nổi.
Trịnh Bằng giật thót tim, hệt như đứa trẻ làm sai bị bắt quả tang, vội đáp một câu "Em ngủ ngay đây", rồi luống cuống đóng cửa lại, dựa lưng vào mặt gỗ. Cậu luôn sùng bái người anh rể này. Điền Lôi mới hai mươi sáu tuổi, đã là một người mẫu có tiếng tăm trong giới, sự nghiệp thành đạt, đối nhân xử thế điềm đạm. Đối với đứa em vợ ăn nhờ ở đậu như cậu lại càng không có gì để chê, thường xuyên tặng giày thể thao mới, máy chơi game, lại còn đưa cậu đi ăn ngon. Trong lòng Trịnh Bằng, Điền Lôi gần như là một người anh trai hoàn mỹ.
Cậu lắng nghe động tĩnh chị gái dìu anh rể vào phòng ngủ chính bên ngoài, tiếng cửa mở rồi lại đóng, sau đó là tiếng nói chuyện và tiếng nước chảy loáng thoáng, cuối cùng chìm dần vào tĩnh lặng. Trịnh Bằng khẽ thở phào nhẹ nhõm, nằm vuốt lại lên giường, tắt đèn đầu giường đi. Căn phòng nháy mắt bị bao trùm bởi bóng tối và tiếng mưa.
Không biết đã bao lâu trôi qua, ngay lúc Trịnh Bằng đang mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ, tay nắm cửa phòng đột nhiên bị vặn một cái cực kỳ nhẹ, phát ra tiếng "lạch cạch" rất khẽ.
Trong bóng tối, một cái bóng đen cao lớn vạm vỡ lẳng lặng lẻn vào không một tiếng động, rồi vòng tay nhẹ nhàng chốt khóa cửa lại.
"Chị à?" Trịnh Bằng trong cơn ngái ngủ cảm nhận được có người đến gần, ú ớ gọi một tiếng, chống nửa người dậy, đưa tay dụi dụi mắt.
Cái bóng đen đó đã sáp đến trước giường, tựa như một ngọn núi bao trùm lấy cậu, đổ xuống một cái bóng râm mang tính áp bức tột độ. Mặc dù chiều cao của Trịnh Bằng cũng không phải là lùn, nhưng đứng trước ưu thế tuyệt đối về sức mạnh và thể hình của Điền Lôi, cậu giống hệt như một con thú non đi lạc vào hang ổ dã thú, trông vô cùng nhỏ bé và yếu ớt. Bờ vai rộng lớn và lồng ngực dày cộm của Điền Lôi gần như chắn sạch chút ánh sáng le lói hắt vào từ ngoài cửa sổ, cả người Trịnh Bằng bị nuốt trọn trong bóng của hắn.
"Anh rể?" Trịnh Bằng bối rối chớp chớp mắt. Sau khi làm quen với bóng tối, cậu nhìn rõ người tới là Điền Lôi, nhưng trạng thái của đối phương lại khiến cậu bất an. Cậu còn chưa kịp đưa ra bất kỳ phản ứng nào, Điền Lôi đã cúi người xuống, đè ập xuống một cách nặng nề. Cơ thể nóng rực của hắn hoàn toàn bao phủ lấy cậu, giam cầm cậu giữa tấm nệm và lồng ngực hắn.
"Ưm..." Trịnh Bằng bị đè đến mức bật ra một tiếng rên rỉ nghèn nghẹt, không khí trong lồng ngực dường như bị ép sạch ra ngoài. Cậu hoảng loạn luống cuống dùng hai tay chống lên lồng ngực săn chắc của Điền Lôi, "Anh rể! Anh đi nhầm phòng rồi! Tỉnh lại đi!"
Điền Lôi dường như hoàn toàn không nghe thấy tiếng la hét của cậu, hay nói đúng hơn là không thèm bận tâm. Hắn chỉ dùng một tay đã dễ như trở bàn tay tóm gọn hai cổ tay mảnh khảnh của Trịnh Bằng, cái cổ tay nhỏ đến mức tưởng chừng như Điền Lôi chỉ cần hơi dùng lực là có thể bẻ gãy. Hắn cưỡng ép đè hai tay Trịnh Bằng lên đỉnh đầu, cố định chết trên gối. Bàn tay còn lại thì thô bạo xé toạc vạt áo ngủ của Trịnh Bằng, những chiếc cúc áo mỏng manh không chịu nổi lực đạo, tức khắc đứt phăng, nảy tưng tưng rồi biến mất trong bóng tối, phơi bày ra khuôn ngực trắng ngần mới bắt đầu phát triển của thiếu niên. Hai hạt vú nhỏ bé run rẩy dựng đứng lên trong không khí hơi se lạnh.
"Không! Anh rể anh tỉnh lại đi! Buông em ra!" Trịnh Bằng sợ hãi đến mức giọng nói biến điệu, hai chân bắt đầu đạp loạn xạ, nhưng mọi sự giãy giụa trước sức mạnh tuyệt đối của Điền Lôi đều trở nên công cốc. Điền Lôi chỉ dùng đầu gối nặng trịch của mình ấn xuống một cái, đã dễ dàng tách văng đôi chân vô lực của cậu ra, nhét thẳng cơ thể mình vào giữa.
"Đáng yêu thật đấy..." Giọng nói trầm khàn của Điền Lôi vang lên trong màn đêm, mang theo một sự tham lam và dục vọng rợn tóc gáy, hoàn toàn trái ngược với hình tượng ôn hòa thường ngày. Hắn cúi người xuống, hơi thở nóng rực phả vào hõm cổ nhạy cảm của Trịnh Bằng, chiếc lưỡi ướt át nóng hổi mang theo lực đạo không cho phép cự cãi, liếm láp qua yết hầu nhỏ nhắn hơi nhô lên của cậu.
Toàn thân Trịnh Bằng đột ngột cứng đờ, không thể tin nổi mà trợn trừng hai mắt, dòng máu khắp cơ thể tựa như bị đóng băng ngay tắp lự. Đây... đây thật sự là người anh rể luôn mỉm cười dịu dàng, chăm sóc cậu từng li từng tí đó sao?
"Buông em ra! Em gọi chị đấy!" Cậu đe dọa, liều mạng uốn éo cơ thể, cố gắng giãy ra một tia khe hở từ sự giam cầm đáng sợ này.
Điền Lôi cười khẽ một tiếng trầm thấp, trong tiếng cười ấy ngập ngụa ác ý kiểm soát tất cả. Hắn một tay tiếp tục kìm kẹp cổ tay Trịnh Bằng, tay kia dùng cái lòng bàn tay to lớn bịt chết lấy miệng cậu, hơi thở nóng hổi từ chóp mũi phả vào vành tai Trịnh Bằng.
"Gọi đi," Giọng nói của hắn rõ ràng dị thường, mang theo sự chế giễu lạnh lẽo, làm không gì còn lấy nửa phần say xỉn? "Gọi chị gái em qua đây, để cô ấy tận mắt nhìn xem, đứa em trai bảo bối mà cô ấy luôn nâng niu trong lòng bàn tay, đang bị tôi đụ cho run rẩy, chảy nước cầu xin dưới thân tôi như thế nào."
Trịnh Bằng như bị sét đánh ngang tai, đại não trống rỗng, cả người cứng đơ như bức tượng đá. Anh rể đang hoàn toàn tỉnh táo! Nhận thức này giống hệt như một lưỡi dao găm buốt giá, nháy mắt đâm thủng mọi sự tin tưởng và ỷ lại của cậu, chỉ còn chừa lại nỗi sợ hãi vô bờ bến cùng cảm giác bị phản bội.
Không đợi cậu hoàn hồn lại sau cú sốc khổng lồ này, Điền Lôi đã thô bạo lột phăng quần ngủ và quần lót của cậu xuống. Không khí lạnh buốt đột ngột tiếp xúc với làn da nửa thân dưới hoàn toàn trần trụi, kích thích một trận run rẩy kịch liệt.
"Không... em cầu xin anh đấy anh rể... em vẫn luôn coi anh như anh trai ruột..." Nước mắt trào ra dữ dội không một tiếng động, làm ướt sũng những ngón tay của Điền Lôi. Cậu van xin trong vô vọng, giọng nói vì bị bịt miệng mà trở nên mơ hồ không rõ ràng.
Động tác của Điền Lôi khẽ khựng lại, ngay sau đó bật ra một tiếng cười khẽ còn khiến người ta lạnh gáy hơn.
"Anh trai ruột?" Giọng Điền Lôi cợt nhả, "Biết không? Kể từ lần đầu tiên đến nhà em gặp em, tôi đã muốn làm thế này rồi." Hắn vừa nói, vừa dứt khoát tuốt quần ngủ xuống, phóng thích ra con cặc đang cứng ngắc đến phát đau, vểnh cao ngạo nghễ ở tư thế sẵn sàng tấn công, hướng về phía Trịnh Bằng mà tuốt lộng mạnh bạo vài cái. "Giả vờ ngoan ngoãn thế, thanh thuần thế, cả ngày lượn lờ lắc lư trước mặt tôi, dùng cái ánh mắt đó nhìn tôi, chẳng phải là muốn câu dẫn tôi sao? Hơn nữa..." Giọng hắn đè thấp xuống, mang theo một sự soi mói dâm đãng hạ lưu, "Tôi nghe chị gái em nói rồi, bên dưới của em không giống đám con trai bình thường, mọc thêm một cái lồn lẳng lơ... Bảo tôi phải chăm sóc em nhiều hơn, tôi đã sớm muốn thử dùng con cặc của mình để 'chăm sóc' em rồi."
Trịnh Bằng kinh hãi trợn trừng hai mắt, điên cuồng lắc đầu, không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Cậu chưa từng nghĩ tới, sự sùng bái và thân cận chân thành của mình, trong mắt đối phương lại bị bóp méo thành cái ý vị tồi tệ đến nhường này! Bí mật cơ thể bẩm sinh khó nói của cậu, thế mà lại trở thành lý do để đối phương thèm thuồng và nhục mạ? Cảm giác nhục nhã khổng lồ gần như sắp nhấn chìm cậu.
Ngay sau đó, một vật thể nóng rực, cứng như sắt, không chút lưu tình chống thẳng lên cái vùng tư mật và non nớt nhất giữa hai chân Trịnh Bằng, nơi chưa từng bị người ngoài chạm đến bao giờ. Chỗ đó không giống những cậu con trai bình thường, nằm ngay phía sau dương vật, quả thực tồn tại một cái lối vào nhỏ hẹp, bí mật hơn.
"Không... đừng mà..." Trịnh Bằng tuyệt vọng khóc nấc lên, mũi miệng bị bịt chặt chỉ có thể phát ra những tiếng van nài đứt quãng nhạt nhòa, nước mắt tuôn càng dữ dội.
Điền Lôi không hề báo trước, hông eo đột ngột thúc mạnh về phía trước, thô bạo xông thẳng vào cái đường hầm chật khít chưa từng trải sự đời kia.
"Hự á——!" Cơn đau đớn kịch liệt như bị sống sờ sờ xé toạc ra khiến trước mắt Trịnh Bằng tối sầm lại. Cậu há hốc miệng nhưng vì bị bịt kín nên không thể phát ra nổi một tiếng la hét thảm thiết nào cho tử tế, chỉ có từ sâu trong cổ họng trào ra những tiếng nghẹn ngào đau đớn, đứt quãng. Cậu chưa từng trải qua chuyện này, chỗ đó trời sinh đã chật chội và khô khốc, nỗi đau đớn khi bị cưỡng ép khai phá như thế này gần như muốn chẻ đôi cả người cậu ra làm hai nửa, nội tạng như bị nghiền nát bấy.
"Đụ... má nó khít vãi lồn..." Điền Lôi thỏa mãn thở hắt ra một hơi nặng nề, vừa mới cưỡng ép phá tung cái huyệt xử nữ chưa được bao lâu đã bắt đầu nhún nhảy. Mỗi một cú cắm rút đều mang đến cho Trịnh Bằng cảm giác ma sát đau rát bừng bừng. Trịnh Bằng cảm thấy mình giống như một miếng thịt bị đóng đinh trên thớt, đang bị cắt gọt, đâm xuyên một cách vô tình. Cậu có thể cảm nhận rõ mồn một hình dáng và độ nóng của cái vật cứng đáng sợ kia đang đâm húc loạn xạ bên trong cơ thể mình, mang đến từng đợt buồn nôn và chóng mặt mang tính sinh lý.
Nước mắt tuôn như đê vỡ làm ướt sũng lòng bàn tay Điền Lôi, nhưng gã đàn ông này không mảy may mủn lòng, ngược lại càng ra sức bịt chặt miệng cậu hơn, ngăn không cho cậu phát ra bất cứ âm thanh nào có thể đánh động đến phòng bên cạnh. Động tác ra vào của nửa thân dưới cũng càng lúc càng nhanh, lực đạo càng lúc càng nặng nề.
"Chị gái em đang ở ngay phòng cách vách, ngủ say lắm rồi," Điền Lôi cúi xuống kề sát tai cậu, dùng giọng gió thì thầm, trong giọng nói mang theo ý cười tàn nhẫn và hưng phấn, "Em đoán xem, nếu cô ấy mà biết, đứa em trai trông có vẻ trong sáng không tì vết của cô ấy, đang bị chính chồng cô ấy dùng cái con cặc đã từng đụ cô ấy để nện cái lồn nhỏ lẳng lơ trời sinh này ở phía trước, thì cô ấy sẽ có biểu cảm gì? Có thấy buồn nôn đến mức nôn mửa ra không?"
Trịnh Bằng liều mạng lắc đầu, nước mắt chảy càng ác liệt hơn. Cậu không dám tưởng tượng phản ứng của chị gái khi biết sự thật, người chị hiền lành lương thiện, luôn bảo vệ cậu ấy, làm sao có thể chịu đựng nổi đòn đả kích phản bội dường này? Sự áy náy với chị gái hòa lẫn với nỗi thống khổ của bản thân đan xen vào nhau, gần như sắp ép cậu đến phát điên.
Điền Lôi dường như vô cùng tận hưởng cái phản ứng tuyệt vọng này của cậu, động tác cắm rút càng thêm hung ác. Hắn điều chỉnh lại góc độ, mỗi một lần tiến sâu đều cố tình nghiền ép qua một điểm nào đó. Ban đầu chỉ có sự đau đớn thuần túy, nhưng dưới sự cọ xát thô bạo lặp đi lặp lại, vách thịt non nớt kia bắt đầu sinh ra một loại cảm giác tê dại xa lạ, đi ngược lại ý chí. Trịnh Bằng kinh hoàng phát hiện ra, ngoại trừ cảm giác căng tức đau đớn không thể chịu nổi, một loại khoái cảm vụn vặt, quỷ dị thế mà lại từ nơi hai người giao hợp lẳng lặng lan tràn ra.
Không... không được... sao có thể chứ... Trịnh Bằng gào thét điên cuồng trong nội tâm, sao cậu có thể sinh ra bất kỳ phản ứng sinh lý nào với cái kẻ đang cưỡng hiếp mình, với chính anh rể của mình cơ chứ? Thế này quá đê tiện rồi... quá không biết liêm sỉ rồi...
Tuy nhiên, cơ thể trẻ trung lại không bị khống chế mà bắt đầu phản bội lại ý chí của cậu. Tứ chi vốn lạnh lẽo cứng đờ bắt đầu hơi phát sốt, tính khí ngây ngô phía trước thậm chí trong tình trạng không hề tự nguyện đã hơi ngóc đầu dậy, rỉ ra một chút ẩm ướt. Bên trong cơ thể cũng không còn là sự khô khốc đau đớn thuần túy nữa, nó bắt đầu tiết ra thứ chất lỏng bôi trơn đầy đáng xấu hổ, khiến cho hung khí của Điền Lôi ra vào càng thêm mượt mà trơn tru, thậm chí còn phát ra những tiếng nước nhóp nhép tinh tế khiến người ta phải đỏ mặt tía tai.
"Cảm nhận được chưa?" Điền Lôi hiển nhiên đã nhạy bén bắt được sự thay đổi của cơ thể cậu, giọng nói mang theo sự đắc ý, "Cái lồn lẳng lơ của em đang cắn tôi đấy, mút chặt như thế, nước nôi cũng chảy dầm dề ra rồi... Thích con cặc của anh rể đến thế cơ à? Hửm?"
"Không... không có... không có mà..." Trịnh Bằng nghẹn ngào chối bỏ, giọng nói bé như muỗi kêu, ngập tràn sự chán ghét bản thân.
Điền Lôi cười khẽ một tiếng, không nói thêm lời nào nữa, chỉ đột ngột tăng thêm sức lực và tốc độ, nhát sau ác hơn nhát trước, lần nào cũng đâm húc cực kỳ chuẩn xác vào cái điểm nhạy cảm đang dần thức tỉnh bên trong cơ thể Trịnh Bằng. Khoái cảm bị ép buộc mãnh liệt hệt như những đợt sóng lớn từng đợt từng đợt cuộn trào ập tới, cọ rửa thần kinh của Trịnh Bằng. Cậu gần như không thể nào khống chế nổi tiếng rên rỉ sắp bật ra khỏi môi, chỉ đành dùng hai chiếc răng thỏ cắn chết lấy môi dưới, mới miễn cưỡng duy trì được một tia tỉnh táo.
"Kêu ra tiếng đi," Điền Lôi ác ý kích thích cậu, động tác hoang dại đến mức như muốn giã nát bét người dưới thân, "Để chị gái em cũng nghe thử xem, đứa em trai yêu quý của cô ấy bị tôi đụ sướng đến mức nào, cái lồn nhỏ xả nước hăng say ra sao."
"Không... em xin anh... đừng..." Trịnh Bằng tuyệt vọng van nài, cơ thể lại làm trái ý muốn mà hơi gồng lên, thậm chí bắt đầu vô thức co thắt vách thịt để hùa theo cái ngọn nguồn mang tới đớn đau và hoan lạc kia. Tốc độ tích tụ khoái cảm vượt xa trí tưởng tượng, rất nhanh đã mấp mé điểm tới hạn, toàn thân cậu run lên bần bật, mười ngón chân co quắp cuộn tròn, sắp sửa bị đẩy lên một đỉnh cao trào nhục nhã.
"Muốn bắn rồi à?" Hắn dán môi bên tai Trịnh Bằng hỏi, giọng nói nguy hiểm mà đầy rẫy sự cám dỗ, mang theo sức mạnh khống chế tuyệt đối.
Trịnh Bằng bất lực gật đầu, nước mắt đầm đìa, thần trí đã bị dục vọng và sự xấu hổ giày vò đến mức hơi mơ hồ.
Điền Lôi đột ngột dừng lại, rút tính khí đã dính nhầy nhụa bùn lầy ra, nhìn chằm chằm Trịnh Bằng một cái rồi xốc bế cậu lên, bế cậu đi về phía cửa phòng ngủ chính. Hai chân Trịnh Bằng nhũn ra, gần như không thể đứng vững, chỉ có thể để Điền Lôi nửa bế nửa lôi đến trước cửa phòng. Điền Lôi đè ép cậu lên bề mặt cửa gỗ lạnh lẽo, từ đằng sau cắm lại vào trong, bờ môi nóng rực dán vào tai cậu, giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm: "Để tôi nội xạ. Bằng không bây giờ tôi sẽ gõ cửa đánh thức chị gái em dậy ngay lập tức, để cô ấy tận mắt nhìn xem, em trai mình đang tồng ngồng chổng mông bị tôi đụ cho chảy nước thế nào."
Trịnh Bằng sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, bên trong chính là người chị gái đang say giấc nồng, chỉ cách nhau đúng một cánh cửa! Cậu điên cuồng lắc đầu, nước mắt nước mũi tèm lem, giọng nói vỡ vụn nát bươm: "Không... đừng gọi chị... em xin anh..."
"Vậy thì ngoan ngoãn để tôi bắn vào trong đi." Eo hông Điền Lôi mang tính đe dọa mà thúc mạnh lên phía trước, "Chọn một đi."
Nỗi sợ hãi tột đỉnh nháy mắt đè bẹp tất cả. Trịnh Bằng nức nở đầu hàng, giọng nói lí nhí run rẩy: "Bên trong... bắn vào trong đi... đừng gọi chị..."
Điền Lôi đắc ý hừ cười, ôm rịt lấy cậu bắt đầu màn chạy nước rút điên cuồng cuối cùng. Vài nhát đã đẩy Trịnh Bằng lên đỉnh cao trào không thể nào cưỡng lại được. Cơ thể mỏng manh của thiếu niên co giật, run rẩy kịch liệt, phía trước phụt ra dòng chất lỏng trắng đục. Cùng lúc đó, Điền Lôi cũng gầm thấp một tiếng, chôn sâu ngập vào nơi tận cùng trong cơ thể cậu, dòng tinh dịch đặc sệt nóng rực ào ạt phóng thích, lấp đầy cái mật đạo vừa mới bị cưỡng ép khai phá kia.
Trịnh Bằng thở hồng hộc như con cá thiếu nước, toàn thân đứt cước mất sạch sức lực, cảm nhận xúc cảm dính dấp bị lấp đầy bên trong cơ thể, cùng với sự nhục nhã khi tinh dịch từ cửa huyệt hơi sưng đỏ từ từ chảy ra. Cảm giác tội lỗi vì phản bội chị gái và sự chán ghét bản thân khi cơ thể sinh ra phản ứng, gần như đè nát bấy cậu. Cậu thế mà... trong cái đêm chị gái đang ngủ ở phòng cách vách, lại bị anh rể nội xạ vào trong...
Điền Lôi không hề rút ra ngay lập tức, mà từ phía sau ôm ghì lấy cơ thể nhũn như bùn của cậu, thanh sắt nóng hổi vẫn bán cương lưu lại bên trong cơ thể nhầy nhụa của cậu. Do sự chênh lệch về chiều cao và sức mạnh quá lớn, cả người Trịnh Bằng như thể bị treo lơ lửng trước ngực hắn, hai chân gần như không chạm tới đất, chỉ có thể vô lực dựa vào sự chống đỡ của gã đàn ông phía sau, hệt như một con búp bê bị chơi hỏng hoàn toàn, để mặc cho người ta tùy ý xé rách chà đạp.
"Nhìn cái bộ dạng bị chơi hỏng này của em xem," Điền Lôi liếm láp nước mắt cùng mồ hôi đọng lại sau gáy và vành tai cậu, giọng nói trầm thấp ngập tràn dục vọng chiếm hữu, "Sau này cứ ngoan ngoãn cùng chị gái em hầu hạ tôi đi, hai chị em chung một chồng, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi, thấy sao?"
Trịnh Bằng kinh hoàng trố mắt, điên cuồng lắc đầu, giọng nói vỡ nát: "Không... không được... sao có thể như vậy..."
"Không được?" Điền Lôi cười lạnh, hông eo mang tính răn đe mà thúc mạnh về phía trước, "Vậy bây giờ tôi gọi chị em dậy ngay nhé, để cô ấy nhìn xem cái bộ dạng tòe loe ngập ngụa tinh dịch của em sau khi bị nội xạ."
"Đừng! Em đồng ý... chuyện gì em cũng đồng ý..." Nỗi khiếp đảm tột độ lại một lần nữa ập tới, Trịnh Bằng suy sụp triệt để, phòng tuyến tâm lý bị nghiền nát bấy, nức nở cúi đầu nhận tội, "Chỉ cần anh không nói cho chị biết... sau này... sau này anh muốn thế nào... cũng được hết..."
Điền Lôi đắc ý hôn một cái lên gò má đẫm mồ hôi và bờ môi sưng đỏ của cậu: "Thế mới ngoan chứ."
Hắn từ từ rút khỏi cơ thể Trịnh Bằng, nương theo một tiếng "bóp" khe khẽ, chất lỏng hỗn hợp trắng đục lập tức men theo mặt trong bắp đùi đang khẽ run rẩy, không thể nào khép lại được của thiếu niên mà chảy ròng ròng xuống, nhỏ tong tong xuống mặt sàn gỗ.
Hai chân Trịnh Bằng bủn rủn như bông gòn, không thể nào đứng vững, hoàn toàn chỉ dựa vào cánh tay của Điền Lôi để nâng đỡ. Cậu cứ ngỡ cơn ác mộng đã tạm thời kết thúc, nhưng Điền Lôi lại bất thình lình bóp cằm bẻ mặt cậu qua, không nói không rằng mà cúi đầu ngấu nghiến bờ môi cậu một lần nữa.
Đây là một nụ hôn sâu ngập ngụa dục vọng chiếm đoạt và ý vị chinh phục, mang theo sự cuồng bạo không cho phép trốn tránh. Lưỡi của Điền Lôi thô lỗ nạy tung hàm răng đang hé mở vì kinh ngạc của cậu ra, tha hồ vơ vét mọi ngóc ngách trong khoang miệng. Trịnh Bằng bị ép phải ngửa đầu gánh chịu nụ hôn này, những giọt nước mắt tủi nhục lại tuôn rơi.
Hôn mãi hôn mãi, cậu hoảng hồn cảm nhận được, cái cơ quan vừa mới xả tinh phía sau lưng lại nhanh chóng cứng lên, nóng bỏng, bành trướng to ra, một lần nữa trở nên cương ngắc rực lửa, chống thẳng vào giữa khe mông đã mệt mỏi rã rời của cậu.
Trịnh Bằng kinh hoàng mở to mắt, không dám tin mà nhìn Điền Lôi, ánh mắt ngập tràn sự van lơn, như thể đang muốn hỏi "Sao lại còn muốn nữa".
"Cái lồn lẳng lơ này của em... non quá mút sướng quá..." Điền Lôi liếm láp khóe môi cậu, giọng nói vì dục vọng vừa nhen nhóm lại mà trở nên khàn đặc, "Giống hệt như một cái máy vắt tinh trời sinh vậy, khít hơn cái lồn bị đụ đến lỏng toẹt của chị em nhiều, non hơn nhiều, cũng nhạy cảm hơn nhiều..."
Sự so sánh trần trụi thô thiển nhường này, khiến Trịnh Bằng xấu hổ đến mức toàn thân tấy lên màu hồng phấn.
"Dù sao thì cũng không ngủ được nữa rồi," Tay Điền Lôi trượt xuống khe mông cậu, những đầu ngón tay thô ráp nhẹ nhàng miết lên cái lối vào bí mật hơn ở phía sau, nơi chưa từng bị ai dòm ngó kia, "Hay là hôm nay làm luôn một mẻ, bóc tem luôn cái lỗ phía sau này của em đi nhỉ? Em không cho chị gái em cùng hầu hạ tôi, vậy sau này cái lồn nhỏ phía trước này của em mệt rồi, thì dùng lỗ sau mà phục vụ, hai lỗ thay phiên nhau dùng, em thấy thế nào hả?"
Lời đề nghị đáng sợ đến tột đỉnh này rốt cuộc cũng vượt qua ranh giới chịu đựng về cả thể xác lẫn tinh thần của Trịnh Bằng. Nỗi khiếp sợ tột độ, cơn đau phá thân, sự nhục nhã ngập đầu và sự ghê tởm bản thân, giống hệt như một cơn sóng thần nuốt chửng lấy tia ý thức cuối cùng của cậu. Trước mắt cậu tối sầm lại, cơ thể mềm nhũn ra hoàn toàn, ngã gục vào lồng ngực Điền Lôi.
Điền Lôi vững vàng đỡ lấy cơ thể mềm oặt đã ngất xỉu của thiếu niên, cúi đầu nhìn khuôn mặt non nớt dẫu đã mất đi ý thức nhưng vẫn nhăn nhúm đôi mày, giàn giụa nước mắt của cậu. Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười ngập tràn dã tâm và thỏa mãn, gần như tàn độc.
Đêm, vẫn còn rất dài. Và sự khai phá, "thuần hóa" của hắn đối với món đồ chơi có "thể chất đặc biệt" này, chỉ vừa mới vén bức màn dạo đầu mà thôi. Mưa vẫn đang rơi, che đậy mọi tội ác bên trong căn phòng.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top