-2- Thổ phỉ Lạp Lệ Sa

Điền Vĩnh dạo gần đây ngày nào cũng phải bận học nên thời gian đến đây cũng ít đi, vừa nghe tin mẫu hậu tìm thì lập tức chạy đến ngay, vừa thấy Thái Anh liền chạy đến trước mặt nàng, hô một tiếng:

"Mẫu hậu!"

"Vĩnh nhi".Thái Anh thấy nhi tử của mình tâm tình liền trở nên vui vẻ , trên môi cũng là nụ cười ôn nhu.

"Mẫu hậu nhi thần thật sự rất nhớ người" Điền Vĩnh kéo kéo tay áo mẫu hậu làm nũng.

"Vĩnh nhi lớn rồi, lại còn là thái tử, không nên như vậy đâu".Thái Anh yêu chiều nhẹ giọng nhưng cũng không giáo huấn hắn.

"Nhi thần cũng chỉ như vậy với một mình mẫu hậu mà thôi!" Điền Vĩnh bĩu môi ủy khuất nói. Kỳ thực hắn cũng biết là thái tử thì không nên như vậy nhưng thật sự rất nhớ mẫu hậu nên mới nói như vậy.

"Được rồi... mẫu hậu cũng rất nhớ Vĩnh nhi". Nhìn nhi tử ủy khuất Thái Anh bật cười thành tiếng, liền đem hắn ôm vào lòng.

"Mười lăm ngày nữa mẫu hậu phải đi Ngữ Nam, chắc cũng hơn mười ngày mới trở về, con phải tự chiếu cố bản thân thật tốt biết không ?".

Trên khuôn mặt của Điền Vĩnh lộ tia bất ngờ cùng hoảng hốt. Chỉ vừa nghe mẫu hậu nói xuất cung hơn mười ngày hắn đã thấy rất sợ, không có mẫu hậu hắn biết phải xử lí việc trong cung làm sao đây?".

Thái Anh nhìn liền biết ngay suy nghĩ của Điền Vĩnh, đã mười tuổi rồi mà vẫn còn yếu kém, làm mọi chuyện đều sợ sệt không quyết đoán, đó là tư chất không nên có của hoàng đế. Bởi vậy nàng lúc nào cũng lo lắng, đem hắn bảo hộ thật tốt, cũng biết chuyện này không tốt , nhưng nàng cũng không còn cách nào khác.

"Vĩnh nhi là thái tử phải mạnh mẽ, không thể lúc nào cũng trông chờ vào mẫu hậu được".Thái Anh vuốt đầu của Điền Vĩnh xem như trấn an hắn.

Trong cung thâm độc khó lường, không thể tin tưởng ai , địa vị chính là thứ lòng người khao khát muốn tranh đoạt, Nàng trong lòng cũng từng nghĩ qua, hoàng thượng một lúc nào đó sẽ vì Du Đinh Uyên mà muốn phế nàng cùng thái tử hay không?

Năm mười lăm tuổi nàng đã được đưa vào cung gả cho hoàng thượng, cùng năm thì mang long thai.Năm mười sáu tuổi thì hạ sinh trưởng tử, liền lập tức phong thái tử, nàng được phong hoàng hậu, phụ thân từ quan tam phẩm phong thành quốc sư quan nhất phẩm triều đình, đại huynh cũng được phong đại tướng quân.

Lúc Du Đinh Uyên vào cung được ân sủng của hoàng thượng, không lâu sau cũng mang long thai rồi hạ sinh hoàng tử Điền Công.Điền Công lớn lên, nàng ấy cũng càng ngày càng không an phận, công khai muốn tuyên chiến giành ngôi vị với nàng. Điền Vĩnh tuy thông minh nhưng yếu nhược, Điền Công bảy tuổi văn võ đều tài giỏi, còn nhỏ đã có dáng dấp, chỉ sợ sau này là mầm họa. Nhưng nàng tuyệt đối sẽ không để mầm họa này xảy ra.

--------------------------------

Lạp Sơn

"Vương chủ, thuộc hạ có chuyện cần báo!" Nam tử có phần cao ráo, từ ngoài cửa lớn chạy vào hướng người đang ngồi trên ghế cao nói.

Nơi này được bày trí vô cùng oai hùng đẹp mắt.Ở giữa là lối đi rộng lớn, hai bên được xếp hai dãy ghế bằng lông thú. Phía bên trên những bậc thang có đặt một chiếc ghế được chạm khắc từ màu xanh lá ngọc, nhìn qua thì vô cùng tinh xảo, nó còn phát ra một loại ánh sáng kì ảo.Cao quý như vật thì người ngồi lên hẳn là người có địa vị cao nhất, nắm mọi quyền lực ở đây.

Những thứ được bày trí ở đây là những thứ hiếm có ngay cả hoàng cung cũng chưa chắc đã có được.

"Bạch y có chuyện gì thì cứ nói đi". Lệ Sa ngữ khí có phần mệt mỏi nói, dạo gần đây bọn quan lại tham ô ngày một nhiều liên tục có nhiều vụ cướp bóc, cưỡng ép dân lành, làm cho cô phải ra tay với bọn chúng đến mệt nhừ cả người. Đại Liêu sao lại có tên hôn quân như Điền Chính Quốc, nước không thịnh, dân cũng không an, chỉ biết trọng dụng gian thần. Đúng là một tên ngu ngốc!

"Hoàng hậu nương nương mười lăm ngày nữa sẽ đi Ngữ nam, đi trong khoảng hơn mười ngày, lần này binh lính cũng không ít".Bạch Y lập tức nói ngay những tin từ hoàng cung đưa tới.

Lệ Sa bộ dạng khổ sở lập tức bật người dậy , mở to mắt vô cùng kích động.

Bạch y hiểu được cảm xúc của Lệ Sa muốn hỏi lại, liền gật đàu xác nhận.

"Mười lăm ngày nữa sao ?!" Ngữ khí của Lệ Sa vô cùng hưng phấn, chỉ cần gặp được nàng mọi chuyện ta đều không quản.Binh có đông tới đâu ta cũng không quan tâm!"

Mộc Hỏa, Mộc Thủy ở một bên nhìn liền thở dài lắc đầu , thầm than.Lạp vương thật không có tiền đồ, chỉ mới nhắc đến hoàng hậu nương nương liền kích động như vậy, còn đâu oai phong lẫm liệt nữa.

"Vậy người đã có ý định?".Bạch Y hỏi.

Lệ Sa nở nụ cười, trên khuôn mặt xuất hiện vài phần gian xảo, trong lòng đã có tính toán.

------------------------------

Mười lăm ngày nhanh chóng trôi qua, việc nương nương xuất cung cũng đã mau chóng khởi hành.

"Nương nương người mệt thì nên đi nghỉ một chút".Ngồi ở trên xe ngựa, Thái Linh nhìn sắc mặt hơi nhợt của nương nương mà lo lắng, sợ nương nương đi đường xa sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của người.

"Bản cung không sao, ngươi không cần lo lắng".Nàng cảm giác không khí ngoài cung thật tốt, so với trong cung khác nhau rõ ràng,nếu nàng không là hoàng hậu thì chắc cũng sẽ có gia đình, cùng nương tựa nhau sống qua ngày.Thái Anh lắc đầu xua đi ý nghĩ hoang tưởng, cười nhạt nhìn về phía xa, đây là số phận nàng phải chịu, làm sao tránh khỏi.

Đoàn người của hoàng hậu đến Ngữ Nam cũng đã là chuyện của bốn ngày sau.

Bước qua đại môn Vạn Thiên, bên trong vô cùng rộng lớn, cây cối đều là những cây lâu năm, phong cảnh tuy không phải tuyệt mỹ nhưng làm cho lòng người thật thanh tịnh, yên bình, không còn vướng bận phong trần, mọi thứ đều không thay đổi gì so với năm trước.

"Hoàng hậu nương nương thiên tuế, thiên thiên tuế!". Trụ trì cùng các sư môn đồng thời cùng hành lễ.

"Tất cả bình thân". Thái Anh nhu hòa nói.

"Đa tạ hoàng hậu nương nương!".Trụ trì cùng các sư tăng đều hiểu phép tắc, thủy chung cúi thấp đầu, ánh mắt cũng chỉ dừng tại nền đất, nửa điểm cũng không dám nâng mắt.

"Nương nương người đã đến, bần tăng tiếp đón không được chu đáo mong nương nương thứ tội".Đợi cho miễn lễ, trụ trì chùa Vạn Thiên Thiền Đức là người bước lên trước, cung kính thập phần nói.Nương nương năm nào cũng đến cúng tế, người luôn nhu hòa trang nhã, dối nhân xử thế hợp tình hợp lý, trên người luôn toát ra loại khí chất làm người khác phải kính trọng cùng nể phục.

"Không sao, trụ trì không cần phải đa lễ".Thái Anh không để Thiền Đức ái ngại, liền nói một câu không sao.Nàng cũng không muốn mình đem lại bận tâm cho người khác, cũng không muốn ở nơi chùa chiền linh thiêng cầu kì, thật chỉ muốn đối đãi như người thường mà thôi.

"Nương nương người đi xa đến đây cũng đã thấm mệt, thỉnh nương nương nghỉ ngơi sớm".Thiền Đức đương nhiên biết kinh thành cách đây rất xa, biết nương nương đi đường xa chắc cũng mệt, không dám câu nệ thêm, nên vội cho đệ tử dẫn dường đưa hoàng hậu vào Tụ Cát nghỉ sớm.

Tụ Cát là một khuôn viên không rộng cũng không nhỏ ở phía trong chùa, nơi này cách chính thiền viện hơi xa, nên rất yên tĩnh.Mục đích xây dựng Tụ Cát là cho người trong hoàng cung đến, về sau được tu sửa chỉ dành riêng cho hoàng hậu nương nương.

Sau khi vào Tụ Cát, Thái Anh đường dài thấm mệt cũng đã nghỉ ngơi sớm.Thái Linh, Na Liễn ở ngoài giữ cửa, tất cả binh lính chỉ đứng trước cửa và bao quanh, hoàn toàn không bước vào khuôn viên Tụ Cát, bởi vì Thái Anh là người thích yên tĩnh nên chỉ cần Thái Linh , Na Liễn ở trong.

Hôm nay là ngày đầu tiên diễn ra lễ cúng tế, lễ tế được diễn ra bốn ngày , riêng ngày đầu chỉ dành cho hoàng hậu nương nương cúng bái dâng hương, ba ngày sau mới tiếp đón dân chúng.

Sáng sớm hôm thứ hai, Thái Anh mặc trên người một bộ phượng bào màu vàng đậm chấm đất, phượng uốn quanh vô cùng tinh tế đẹp mắt, tôn lên vẻ uy nghiêm nhưng cũng không kém đi phần trang nhã . Hoàng hậu nàng dẫn đầu đoàn người sáu cung nữ, theo sát nàng còn có hai cung nữ giữ phượng bào, nàng mang theo khí chất bất phàm từng bước từng bước đi lên bậc thang cao cao, tiến đến chính điện, nơi diễn ra nghi thức cúng tế dâng hương.

Ở đằng xa kia, một cảnh này thật quá mức kinh diễm, có một người mang theo ánh mắt si mê, từ đầu đến cuối đều không rời tầm mắt một giây nào.Ánh mắt đầy khát vọng chăm chăm nhìn như muốn thiêu đốt tất cả, dến khi bóng lưng kia đã khuất mà người vẫn còn ở tình trạng ngây ngốc, miệng há to giống như chỉ cần một lát nữa chắc rằng nước sẽ vãi ra khỏi miệng.

"Lạp vương người cần khăn không?" Mộc Thủy không thể im lặng được nữa nhất quyết phải kéo người từ trong mộng về. Hoàng hậu đã đi rồi mà Lạp Vương vẫn còn nhìn gì nữa chứ ?

Lệ Sa giống như vừa tỉnh mộng, lập tức thu hồi tầm mắt, trừng mắt với người bên cạnh

"Người vì sao lại không vào, chỉ cần người muốn là có thể vào được". Mộc Hỏa thắc mắc hỏi , Lạp Vương muốn gặp hoàng hậu cũng không có gì là khó, võ công của người không tầm thường, không phải liền vài cước là có thể đến chỗ hoàng hậu sao ?

"Không dễ, binh lính rất nhiều, còn có cả đệ tử Phật môn và hai cung nữ theo cạnh nàng. Vả lại ta không muốn kinh động đến lễ cúng tế của chùa". Lạp Lệ Sa ta tuy ngang ngược không hiểu lý lẽ nhiều nhưng đạo lí này có thể hiểu được.

"Lp Vương ca bn h t khi nào thì có th suy nghĩ như vy?"

Mộc Hỏa , Mộc Thủy ở một bên nhìn nhau trợn mắt.

________

"Nương nương mọi viêc cũng đã hoàn thành thuận lợi, ngày mai chúng ta có thể trở về" Châu Liên ở một bên cầm quạt, nói với người đang tọa ghế thưởng trà.Lễ cúng tế đã xong xuôi, cũng phải đến ngày trở về cung, không thể rời cung quá lâu.

"Được ngươi mau thu dọn hành lí đi " Thái Anh nói xong sau đó rời ghế bước ra ngoài.Nàng đi đến trước hồ nước nhỏ, xung quanh được trồng rất nhiều hoa, hương hoa nhàn nhạt làm cho nàng có cảm giác dễ chịu, ánh trăng trên bầu trời đêm sáng rọi xuống hồ, càng làm cho mặt nước trong hồ long lanh tuyệt đẹp.

Nàng đứng nhìn cảnh đẹp không được bao lâu thì...

' Soạt' một tiếng động bất chợt vang lên giữa đêm tĩnh lặng.

"Là ai mau ra đây?!" Thái Linh, Châu Liên vừa nói vừa che chắn cho Thái Anh, nãy giờ đứng một bên cảm thấy rất kì lạ, cảm giác như có người theo dõi, nhưng nếu có người theo dõi các nàng sẽ biết được ngay, trừ khi người này võ công còn cao hơn các nàng.

Thái Anh cũng có chút thất kinh, nhìn theo hướng phát ra tiếng động.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top