Truyện dịch hồi vào nghề nên rất nhiều sai sót, nội dung cẩu huyết như phim Hàn Quốc, bị lược bỏ nhiều như lá rụng mùa thu, đã cảnh báo trước nên ai chấp nhận được thì đọc, ai không chấp nhận được thì nhấn X, chủ nhà dịch truyện, đăng truyện vì niềm vui, tốn điện, mỏi mắt chứ chả nhận được xu nào, thế nên ngưng chỉ đạo, ngưng làm sếp, thay vào đó hãy tìm truyện hợp gu với mình mà đọc, ở đây chi cho bực bội và tốn thời gian? Xin chân thành cảm ơn.…
Một trận ngoài ý muốn, cô cùng hắn ngủ với nhau, hai tháng sau cô mang thai, cô và hắn kết hôn do có con. Vốn tưởng rằng sau khi kết hôn hắn và cô sẽ tiếp tục như người qua đường, không nghĩ tới hắn lại đem cô sủng lên trời, duy chỉ không có cho cô đi làm. Cô thở phì phì tới tìm hắn, hắn cười tủm tỉm rồi sắp xếp một công việc cho cô, ngày hôm sau cô rạo rực đi nhận chức, phát hiện trên biển hiệu công tác viết, tính danh: Tần Chỉ Ái, chức vị: bà xã của Cố Dư SinhNguồn: Truyện tranh thập cẩmCập nhật vào chủ nhật và t5 hàng tuần Bắt đầu đăng 29/06/2017…
Trong một hoa viên lớn, phía dưới 1 gốc cây cổ thụ cảnh có cô bé xinh xắn với đôi má phúng phính đang ngồi trên thảm cỏ tựa lưng vào thân cây vuốt ve một con mèo lông trắng như tuyết.. -Băng nhi!! lát có thấy anh hai hỏi anh thì không được nói anh trốn sau bụi cây nha! ! Ngoan mai anh xin tiền mẹ mua kẹo cho em. Nhận được cái gật đầu của đứa em gái cậu bé có gương mặt tuấn tú mang nét tà mị hí hửng núp sau bụi cây. Một lúc sau , một cậu bé cũng bước tới chỗ cô bé đang ngồi gương mặt cậu bé giống y trang cậu bé lúc nãy nhưng cả người toát ra vẻ lạnh lùng khí chất cao quý lại âm lãnh... cậu rút ra 1 cây kẹo dơ ngay trước mặt cô bé: -Băng nhi!! Nói cho anh hai biết Vũ đang trốn ở đâu?? cây kẹo này sẽ thuộc về em.. Cô bé chớp chớp mắt nhoẻn miệng cười tươi chỉ về phía bụi cây rồi chộp nhanh cây kẹo.. Cậu bé bị túm cổ áo lôi ra miệng hét lên: -Băng nhi!! em bán đứng anh vì cây kẹo ư?? anh cũng hứa cho em kẹo mà.. Cô bé gái nở nụ cười ánh mắt loé lên tia giảo hoạt vừa mút kẹo vừa chu môi nhỏ lên về phía anh của mình: -Em không có!! Anh bảo không được nói chứ không cấm em chỉ cho nên em đã giữ lời hứa mai anh phải mua kẹo cho em không em méc mẹ.. cậu bé nào đó sau khi nghe câu trả lời của em gái thì nín thinh đau khổ.. ở gần hoa viên có một cặp đôi đang đứng nhìn về phía lũ trẻ, cô gái xinh đẹp tựa trên lồng ngực người đàn ông khẽ thì thầm: -Con gái em giống ai mà thực gian xảo a"! Người đàn ông khẽ cười giọng đầy sự cưng chiều nhéo mũi cô nói: -Giống con mèo nhỏ của anh..…
Tác giả: bingbingbongbong2230Thể loại: đam mỹ xuyên nhanh 1x1Trong mỗi sảng văn, mọi người đều thấy một nam chính có quá khứ đáng thương. Dưới ánh sáng hào quang nhân vật chính vùng lên vả mặt những kẻ tiểu nhân, pháo hôi ba ba ba. Một đường đi lên đỉnh cao nhân sinh, một đường thu các loại tiểu muội mỹ mạo, thần khí thăng cấp, bá khí trắc lậu không gì cản được. Nhưng mà đằng sau tất cả những thứ đó, hào quang nhân vật chính là không thể thiếu nhưng lại rất yếu ớt khi nam chủ còn nhỏ. Hoàn toàn không thể bảo mệnh cho nam chủ, tuỳ thời đều có thể chết đói chết rét chết do bị đánh đập. Nam chủ mà ngủm là thế giới cũng tan tành luôn nha.... Cầu bảo mẫu đến thu dưỡng một tiểu nam chủ, nhận một tiểu nam chủ đáng yêu, lớn lên thu hoạch một nam chủ bá khí trắc lậu, hahahaha.Hệ thống tỏ vẻ: \OvO/Thẩm Manh: "Thế nên ta phải nuôi lớn nam chủ?"Hệ thống BingBong: "Chính xác \( ̄▽ ̄)/ chúc ký chủ trải nghiệm nhân sinh vui vẻ."Thẩm Manh: "Khoan.... đừng đi, tao muốn trả hàng aaaa."Nam chủ: "Papa, mau lại đây."Thẩm Manh: "ToT"Truyện kể về một trạch nam điểu ti xuyên nhanh đi nuôi lớn nam chủ rồi bị nam chủ đè.Tác giả văn phong kém cỏi, tép riu của tép riu. Không thích thì thoát, xin đừng nói lời cay đắng. Truyện chỉ đọc ở wattpad, nội dung ở đây đã được sửa chữa và hoàn thiện, đọc ở chỗ khác thấy sai sai thì đừng có chửi. Đọc lậu mà còn gáy thì vô duyên lắm.…
Thể loại: xuyên thư, trọng sinh, tiên hiệp, tu chân, hệ thống, niên hạ, 1×1, HEEdit: maichanĐộ dài: 93 chương+ PNTình trạng bản gốc: Đã hoàn thành Tình trạng edit: HOÀN Văn án:Sách nói: văn có tranh luận, mới thật là văn hay.Vì thế, Lâm Tiêu vặn vẹo mà xuyên qua quyển sách này, bất chấp hết thảy tranh cãi "Nữ chính đùa giỡn, không xứng với nam thứ", "Nam thứ không được yêu, cầu giải cứu","Buông tha cho nam thứ", "Nam thứ mới là nam thần, tác giả không nên yêu sinh hận", cười tủm tỉm mà tiếp tục quán triệt -- hắn ngược nam thứ vô số lần, còn để nam thứ lưu luyến chờ đợi nữ chính như lúc đầu.Vì thế, trong sự oán niệm của mục bình luận sách mọc cao như núi, hắn xuyên rồi, xuyên thành... sư tôn của nam thứ.Bình luận sách gợi ý - bù đắp cho nam thứ, thương tiếc nam thứ, tiêu trừ tội nghiệt, nếu không, oán niệm của độc giả sẽ hóa thành roi da đánh ngươi.Lâm Tiêu nhìn thiếu niên tuấn lãng dương quang im lặng trước mặt - sủng thì sủng đi, dù sao năm đó vì ngược... khụ khụ nam thứ, nam chính là ai ta cũng thường xuyên quên...Nhưng mà... Nhưng mà!Cái này lúc nào lại hắc hóa tinh phân, tính cách tiêu biểu trước kia "XX, vì ngươi, đau khổ gì ta cũng có thể ăn" biến thành - "Sư tôn, vì ăn ngươi, thời điểm ta cái gì cũng có thể không ăn, liền độc ác đáng sợ đây?!"Chậm đã, đừng kéo quần ta, vi sư cảm thấy còn có thể bù đắp một chút!Tấn Giang ngân bài đề cử:Thiên chi kiêu tử gặp biến đổi lớn bị cắt cụt chân, thân nhân bằng hữu sụp đổ, vì báo thù, hắn đem chính mình ngụy trang thành phế vật chỉ dám mượn tiểu thuyết ng…