Trước mặt cô là vực thẳm, không thấy đáy, chỉ có những bàn tay vô hình từ màn đêm vươn lên. Orange biết đó chỉ là ảo giác của bản thân, những bàn tay vô hình tượng trưng cho tội lỗi, và vực thẳm thì đại diện cho hình phạt. Giấc mơ này xuất phát từ chính những nuối tiếc chất chồng trong cô. Có lẽ chính cô cũng không còn nhớ rõ đã bao nhiêu lần mình ước "giá mà" nữa, tất cả những ân hận đó giờ đây chỉ gói gọn lại trong hai chữ "rất nhiều".Tỉ như, đứng trước bờ vực này, có "rất nhiều" lí do để cô nhảy xuống.Nhưng, ai ngu mà nhảy chứ?..[HP]Chia thành 2 quyển do giới hạn watt chỉ tới chương 200.…
Kiếp trước anh yêu cô, vô cùng yêu. Anh nguyện đánh đổi tất cả chỉ mong có thể giữ cô bên mình. Thế nhưng cô không yêu anh, một kẻ luôn cô độc, sống trong bóng tối. Anh nhìn cô cười dịu dàng, hạnh phúc bên người khác mà muốn hủy diệt mọi thứ.Kiếp trước anh đã sai lầm. Điều mà anh không chịu nổi nhất đó là thấy được ánh mắt chán ghét của cô khi nhìn anh.Anh được tái sinh, trở về khoảng thời gian mà cô chưa gặp được người đó. Liệu anh có thể thay đổi được mọi thứ ở kiếp trước?…
Anh, Phong Vĩnh Kỳ năm nay 22 tuổi, là Chủ tịch của tập đoàn Phong thị lớn nhất Trung Quốc. Anh có dáng người cao lớn. Gương mặt anh tuấn. Anh có mái tóc màu xám. Trên tay anh có đeo một chiếc vòng hình con rồng thể hiện sức mạnh của mìnhCô, Lâm Mẫn Nhi năm nay 20 tuổi, là con gái cưng của Chủ tịch tập đoàn Lâm thị. Cô có hôn ước từ nhỏ với Phong Vĩnh Kỳ.Cô có gương mặt xinh đẹp, ngũ quan cũng rất đẹp. Dáng người chuẩn ba vòng. Cô có mái tóc đen huyền. Cô là một cô gái quật cường, mạnh mẽ. Nhưng có đôi lúc cô lại rất yếu đuối…
Thể loại: Trùng sinh, xuyên khôngSố chương: 155 chươngEditor: Vy Vy1505Giới thiệuTừ lúc xuyên qua tới nay, Kỷ Uyển Thanh có hai điểm bất mãn.Một là cha mẹ mất sớm, trở thành bé gái mồ côi, hai là bị cô mẫu kế Hoàng Hậu đẩy ra, gả cho Thái tử do nguyên hậu sinh.Nhưng mà, chuyện này hoàn toàn không ảnh hưởng đến quá trình nàng đi lên con đường độc sủng Đông Cung, một đường thăng chức.…
"Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình tiết vụn vặt xoay xung quanh tình bạn, tình yêu gia đình và những rung động đầu đời..." ---- Anh cũng không biết từ lúc nào... Chỉ là, anh thích nhìn em ngồi tỉ mẩn đào hầm cho kiến, thích nhìn em nhảy nhót trêu con chó nhà hàng xóm rồi lại cắp mông chạy té khói khi nó bị tuột xích. Thích nhìn em chơi đồ hàng, ép anh và thằng Tùng ăn lá me đất cho bằng được. Thích nhìn em mặc áo của bố, giả làm bác sĩ tâm thần, cột chân cột tay con mèo lại để rồi bị nó cào cho hai phát, sưng vêu mặt. Anh thích em mỗi lần giận anh, lại mò ra vườn, vẽ bậy lên tường: "Đồ Đông chó, đồ chó Đông"... Thích em mỗi sáng nở nụ cười, chào con Rô trước khi đi học. Thích cách em quan tâm đến người khác, không vồ vập, không ồn ào, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, cho họ biết sự tồn tại của em, thích cả lúc em rơm rớm nước mắt, mếu máo nói với anh: "Chết em rồi anh Đông ơi..." Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, khe khẽ cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp. - Có lẽ... từ những cái thích nhỏ nhặt ấy, ngày này qua tháng khác đã tích thành cái thích to lớn, đủ để tạo thành lí do anh thích em...-------------*NOTE: Truyện bắt đầu viết từ năm 2012, 2013 gì đó (Chẳng nhớ chính xác nữa vì lâu quá rồi), cũng đã 6,7 tuổi có lẻ nên mong không bạn nào cmt kiểu sao giống truyện A, truyện B... thế? Block thẳng cánh đấy. Xin cảm ơn!…
Tác giả: Lạc Y ThầnThể loại: Nữ phụ, xuyên không, trọng sinh Tiết Lạc tình cờ xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết. Lại vừa vặn là một cuốn tiểu thuyết thịt văn siêu sắc điển hình. Bất quá, tại sao cô không phải xuyên không vào nữ chủ xinh đẹp có một giàn mĩ nam bao quanh mà cố tình lại xuyên vào một nữ phụ? Hơn nữa, đó còn chân chính là một nữ phụ có kết cục vô cùng thê thảm, bi đát nhất trong lịch sử tiểu thuyết! Là nữ phụ số một điển hình! Tiết Lạc trùm mền lên đầu đau đớn nghĩ, chưa bao cô lại căm ghét tư tưởng ngược nữ phụ của các tác giả như vậy đâu! Tại sao a? Không được! Tiết Lạc muốn vùng lên! Muốn tranh giành mĩ nam! Nữ chủ, mau tránh ra!!!…