15

Bữa tối diễn ra một cách hết sức bình thường, nhưng hôm nay lại thêm Junior nên không chỉ có hai cái mồm hoạt động hết công suất mà có tận ba cái. Bố mẹ em vui lắm, tự nhiên khi không lại có thêm một đứa con trai.

Xong xuôi thì lên phòng nghỉ chứ làm gì nữa, nhưng vấn đề là không có phòng cho Junior. Và Mark bất đắc dĩ phải share phòng với anh.

"Anh nằm dưới đất, tôi ngủ trên giường."

"Ẻo ơi người ta là khách đến chơi mà bắt nằm đất."

"Cãi???"

"Nhưng mà nằm dưới đất sẽ bị ma kéo chân, tôi sợ lắm."

"Nhìn mặt anh ma nó còn sợ."

"Giờ còn sớm, làm gì bây giờ?"

"Học bài."

"Vờ lờ chán."

"Thế ngồi đó đi."

Junior cũng biết nghe lời ngồi yên để em học bài. Nhưng đó là chuyện của năm phút trước chứ giờ anh ta đang bắt đầu lộng hành cả phòng em hết chỗ này đến chỗ khác.

"Hello mọi người, hôm nay mình sẽ rì viu tủ quần áo của Mark Jiruntanin. Đầu tiên là chiếc hoodie màu cam, wow rất cam. Tiếp theo là chiếc sweater màu xanh, wow thật xanh. Bây giờ trên tay mình là đôi giày hàng auth, ồ siêu giày."

"Anh im đi, review như cái háng, đừng có đi làm youtuber hay blogger đại loại vậy nhé."

"Chứ giờ làm gì? Chán chết đi được."

"Học bài đi!"

"Đéo biết làm."

"Tôi dạy!"

Chán quá hoá rồ, anh lôi sách vở ra học thật. Hôm nay lớp anh học hình không gian. Với cái sự chăm chỉ của bản thân, Junior không hiểu cái mẹ gì hết.

"Đệch mẹ cái đống gì đây?"

"Chỗ này phải làm như này này."

Ngồi nghe em giảng một lúc, anh trầm ngâm nhìn Mark, trong đầu đang suy nghĩ một thứ gì đấy.

"Mark, cậu có thật là học sinh lớp mười không?"

Em khựng lại một lúc. Không phải em sợ bị bại lộ, Mark nghĩ nếu nói với anh rằng mình đã từng chết đi rồi được xuyên không vào thế giới song song, chắc Junior sẽ cười em thối mặt thối mũi mất.

"Là do anh không học đấy."

"Ý cậu là tôi ngu à?"

"Nói sai à?"

Sau một tiếng đồng hồ nhồi nhét, Junior Panachai đã bị sốc kiến thức.

"Đi ngủ! Đờ mờ đi ngủ nhanh, cất hết đi. Học hành là chuyện cả đời."

"Thì đi ngủ, căng vậy."

"Đúng chó ngoan của bố."

"Đệch tôi vặn cổ anh đấy."

Nói là nằm dưới đất chứ anh vẫn sân si, sấn sổ nằm bên cạnh em, không quên đáp cho em nụ cười thân thiện. Mark cũng chả muốn đôi co với cái tên hấp dở này nên thôi cũng kệ.

Hai đứa nằm yên không ai nói với ai một câu nào thì chợt Mark lên tiếng.

"Junior này."

"Hả?"

"Không có gì, ngủ đi."

Mark gọi anh rồi lại chẳng nói gì, quay lưng về phía anh. Cái tính Junior không thích sự mập mờ như này một chút nào, nắm lấy vai em quay phắt lại.

"Nói rõ ràng."

"Anh có tin vào sự hồi sinh không?"

"Khá mơ hồ? Tôi nghĩ vậy, nhưng mẹ tôi đã từng nói rằng trên đời có nhiều con người chịu cảnh đau thương cho đến lúc chết nên sẽ được Ngài thương tình và được sống thêm một lần nữa. Suy cho cùng tôi cũng chỉ là nửa tin nửa ngờ."

"Cũng đúng."

"Mà sao tự nhiên lại hỏi vấn đề đấy?"

"Tò mò thôi."

"Kì lạ, mà tính ra tôi chẳng biết gì về cậu hết. Cảm giác như cậu chẳng thuộc về thế giới này trước đây."

Anh buộc miệng nói hết những nghi hoặc giấu trong lòng bấy lâu. Mark nằm bên cạnh chỉ cười nhạt. Thì đúng là em đâu có thuộc về nơi này?

"Tôi từ trên trời rơi xuống đấy."

"Có thể lắm chứ, một con chim từ trên trời rớt xuống chẳng hạn?"

"Chim cái đéo mẹ nhà anh."

"Cái mỏ xinh như kia mà cứ mở miệng ra là nói lời tục tĩu. Nói cho đằng ấy biết đằng ấy bé hơn người ta đấy. Xưng hô cho đúng vào."

"Thân đi rồi xưng."

"Vãi lìn mình thân nhau vờ cờ lờ ra mà nói câu nghe buồn thế."

"Buồn kệ anh, tôi đi ngủ."

Em quay lưng lại, chưa ngủ đâu nhưng cứ nằm đó suy nghĩ mãi. Em tự hỏi khi em chết đi thì có ai đau buồn hay không? Bà mẹ đã sinh ra em liệu hay tin đứa con trai của bà lìa xa cõi đời thì có rơi một giọt nước mắt nào cho em không, hay trong mắt bà em vẫn chỉ là một kẻ thừa thãi, là 'sản phẩm' ngoài ý muốn? Ông già đã hành hạ, đay nghiến em cho đến phút giây cuối đời liệu có hối hận về hành động ngày ấy không? Mark chẳng biết gì cả. Không bạn bè, không ai quan tâm, tất cả mọi người đều giả tạo, chó chết thật cái cuộc sống trước đây của em.

Nghĩ lại thì cuộc sống mới này chẳng phải quá nhiều đối với em rồi sao? Có bạn bè, có gia đình, có thể sống giống một con người bình thường. Được ăn trưa, được đi chơi với bạn, được tan học cùng anh. Nếu ngày hôm ấy anh không vớ đại hộp sữa của em, nếu ngày hôm ấy Mark tiết chế mà mặc kệ thì sẽ chẳng có Santa Pongsapak là cậu bạn đáng yêu của Mark, sẽ chẳng có Perth Tanapon tự luyến giành giật Santa với em, sẽ chẳng có Force Jiratchapong simp lord, sẽ chẳng có Book Kasidet vị tiền bối mà em ngưỡng mộ và cũng chẳng có Junior Panachai vị hàng xóm phiền phức của em.

Em nhận ra chẳng phải em đang quá hạnh phúc ở đời này rồi hay sao?

"Ê khóc đấy à?"

Junior nằm im lặng nhưng chưa chắc đã ngủ. Anh nằm nghĩ lại những câu nói ban nãy của em cùng với hành vi đáng nghi của em. Trong đầu anh xuất hiện hàng tá những câu nghi vấn. Còn đang rối bời trong suy nghĩ của bản thân thì bên tai truyền đến tiếng thút thít, nó nhỏ, nhưng bởi không gian quá tĩnh lặng như bây giờ thì không khó để phát hiện ra.

Mark lại một lần nữa bị Junior kéo người nằm đối diện với mặt anh. Trong đêm, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp cùng đôi mắt đẫm lệ của em, trông em đáng thương, nhỏ bé đến lạ.

Ngay từ lần đầu gặp em, Junior đã có ấn tượng, vì đối với anh, em là người có cá tính, dù người em có nhỏ con thì trông vẫn có gì đấy rất mạnh mẽ, to lớn. Junior đã từng nghĩ rằng sẽ chẳng có ai làm em rơi nước mắt, nhưng giờ trước mặt anh là một Mark Jiruntanin đang khóc đến run người.

"Sao lại khóc?"

"Nước mắt tự chảy ra."

"Nói thật đi không tôi đè cậu ở đây đấy!"

"Cặn bã."

"Ừ cặn bã nhưng mà sao lại khóc?"

"Chỉ là thấy bản thân đang nhận được quá nhiều thứ tốt đẹp, có mơ cũng không dám nghĩ tới..."

"Cậu không thuộc về nơi này trước đây?"

"..."

"Xin lỗi vì đ—"

"Anh nhận ra từ khi nào?"

Junior hối hận vì đã thốt ra một câu hỏi với anh là vừa xàm lìn vừa vô duyên, nhưng Mark lại đáp cho anh một câu khiến Junior chắc chắn cái suy đoán hoang đường của anh có vẻ là thật.

"Mới đây thôi, một suy nghĩ hoang đường."

"Nói ra anh sẽ không tin đâu."

"Là em thì tôi tin."

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top