Cuộc sống của Lăng Từ Nhật xoay quanh những câu chuyện về cuộc sống, những cung bậc học trò cũng như là về ... tình yêu...- Này nhóc!- Gì đấy?- Gọi là anh cái nào!- Ông chỉ hơn tôi nửa năm thôi. Muốn tôi gọi là anh thì... đợi đến khi ông là người yêu tôi thì hẳn nói! Dương Khánh Nam nhìn Lăng Từ Nhật, nheo nheo mày, cười nham hiểm...- Được rồi, là do nhóc nói đấy nhé!..._MeoQuy_…
Tác giả: Sơn Hữu Thanh MộcBản gốc: Hoàn 174 chươngNguồn: wikidichEditor: Cutimap, @ChiuVn754, @user86844642Ngày mở hố: 3-8-2020Ảnh bìa: cám ơn nàng @QuanTinh404 đã tặng nhé~~~Tiểu thuyết ngôn tình thường xuất hiện một loại nam phụ, bọn họ cố chấp, điên cuồng, hung ác, lại nham hiểm, bởi vì bị tác giả đãi ngộ bất công nên có kết cục ảm đạm, làm người đọc cảm thấy khó chịu tức tối, từ đó sinh ra oán niệm với tiểu thuyết.Quý Thính chính là bị loại oán niệm này của người đọc trói định, từ đây thông qua việc xuyên qua từng thế giới trong tiểu thuyết tận sức trợ giúp nam phụ bi thảm thay đổi kết cục, đạt được viên mãn happy ending.~~~Cảnh báo: Nam chính biến thái âm u, cẩn trọng khi lọt hố!…
Nàng, Quân Mộ Khuynh là lang tộc "Lang nữ", thân là nhân loại, nhưng có thể hiệu lệnh đàn sói!Nàng là Quân gia phù thủy trấn, tiểu thư người người chế nhạo, nhu nhược vô tri, không đại não cũng thôi đi, còn bị người hãm hại đến chết Quân Mộ Khuynh.Đôi mắt lần thứ hai mở, con mắt đỏ như máu lộ ra ánh sáng lạnh lẽo, từ đây, nữ hài nhu nhược lộ hết tài năng, hoành hành thiên hạ!Nhu nhược vô tri, không có não?Đều có thể thử xem, nàng nhất định sẽ làm cho bọn họ biết cái gì mới là thiên tài chân chính thiên tài!Ma Thú, nàng không cần khế ước, chỉ cần triệu hồi.Võ sĩ, một đoàn khí ấm mà thôi, nàng không cần thời gian không tốn tinh lực, công lực tự trướng, một ngày thăng hai cấp.Linh đan, đó là đồ ăn vặt của sủng vật nhà nàng.Kiếp trước, nàng chưa bao giờ hưởng qua tư vị tình thân, kiếp này, người thân vì nàng mà chết.Nàng chỉ thiên lập lời thề, phải đem tất cả đòi lại.Hãm hại nàng, chết!Giết hại người nhà nàng, tử!---Tác giả: Thất Nguyệt ĐiềmNguồn: truyenfull.vn…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Tác giả: Thương NhiêuNguồn: widkidichTình trạng: Hoàn thànhEdit:Đậu XanhBìa: Châu AnhNgày đào hố:22/06/2020Thể loại: ngôn tình, cổ đại, huyền huyễn, tu chân, xuyên không, 1vs1, ngọt, sủng, hắc hoá, sư đồ....🌱Truyện chỉ đăng duy nhất tại tài khoản wattpad: dauxanhxinhxeo.🌱Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả vui lòng không reup CP:Sư phụ giai đoạn trước ôn nhu sau đó hắc hoá vs tiểu đồ đệ vô tâm vô phế.…