Harry phát hiện bản thân đã quay về thời điểm khi nó 7 tuổi.Từng kí ức của nó ùa về, nó quyết định không bao giờ lặp lại sai lầm kia nữa.Nó muốn nắm lấy cơ hội này để cứu lấy người nó yêu.*Warning: Ooc, DraHar, trùng sinh. Cốt truyện tự bịa, có nhiều điểm RẤT KHÁC so với nguyên tác, không thích vui lòng click - back. Vui lòng đọc văn án trước khi đọc truyện.*…
♣ Tên Hán Việt: Tối hảo đích nhĩ.♣ Tác Giả: Nghê Đa Hỉ.♣ Số Chương: 107 chương.♣ Converter: chitchit.♣ Trạng Thái: Đã hoàn thành.♣ Editor: Yang Hy.♣ Trạng Thái: Đang trong quá trình beta lại.♣ Thể Loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng, Ấm áp.NOTE: Bộ này được edit từ lúc Hy mới bắt đầu tập tành edit năm 2019 nên vẫn còn nhiều thiếu sót, mong mọi người bỏ qua, nếu có thời gian Hy sẽ beta lại từ từ nhé._________[Văn án]Mọi người đều biết chẳng có cô gái nào có thể lọt vào trái tim Thẩm Niệm Thâm. Dù là hoa hậu giảng đường, một người xinh đẹp như thế thì tỏ tình vẫn bị lạnh nhạt từ chối.Cho đến một ngày, trường học có một trận bóng rổ.Một cô gái ngồi ở hàng đầu trong đội cổ động viên, không cẩn thận bị quả bóng ném trúng vào đầu.Thẩm Niệm Thâm chạy nhanh tới, tất cả mọi người đều cho rằng anh đi nhặt bóng, lại không ngờ rằng Thẩm Niệm Thâm ngồi xổm xuống trước mặt cô gái kia, xoa đầu cô, vừa lo lắng vừa ôn nhu hỏi: "Em có đau lắm không?" ----------- Warning -• Truyện đăng tại wattpad và wordpress nhà Hy.• Bản dịch chỉ đúng 70% so với nội dung bản trung.• Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không mang ra ngoài dưới mọi hình thức.…
Bản edit chưa có sự đồng ý của tác giả, mình làm vì quá thích mà chưa có nhà nào làm. Đây cũng là lần đầu tiên mình edit đam mỹ, hi vọng mọi người giơ cao đánh khẽ.Bản edit phi thương mại, vui lòng không repost, không chuyển ver.…
NỮ PHỤ ĐÀO HÔN KHÔNG CHẠY NỮATác giả: Mỹ Nhân Vô SongThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Hệ thống , Xuyên thư , Hào môn thế gia , Nữ phụ , Cưới trước yêu sau , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Ấm áp , Kim bài đề cử 🥇 , Kim Bảng 🏆 , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Chữa khỏiNguồn: https://tytnovel.com/Tình trạng: 125 chương chính văn + 8 chương ngoại truyện- VĂN ÁN - Vai chính: Ninh TriNam chính: Lục TuyệtNinh Tri xuyên thành nữ phụ đào hôn.Trong truyện, nữ chính và nam chính là văn ngọt sủng.Còn nữ phụ pháo hôi cũng gả vào nhà giàu thì không chỉ bị phát hiện đào hôn mà còn có cuộc sống khó khăn trong ngôi nhà giàu có đó.Cô chán ghét người chồng mắc chứng tự kỷ, thậm chí vì theo đuổi tình yêu đích thực của mình mà cuối cùng cô đã tự biến cuộc sống của mình thành một tấn bi kịch.Nghĩ đến kết cục bi thảm của nữ phụ trong truyện, Ninh Tri chỉ muốn nói mình tuyệt đối sẽ không đào hôn, có phải vì tiêu xài tiền không thoải mái không? Hay là chồng không đủ dễ thương thế?Đoạn trích một:Ninh Tri độc chiếm cả chiếc giường lớn, còn người chồng mặt mày tuấn tú, không thích nói chuyện thì nhếch môi, ngây ngẩn đứng bên giường nhìn cô, trên đỉnh đầu thì chạy hình: Một đám mây đen rất to lóe lên.Ninh Tri: Ồ, anh ấy tức giận rồi!Đoạn trích ai:Ninh Tri nhếch đôi môi đỏ mọng xinh đẹp, chủ động hôn lên khuôn mặt tuấn tú của chồng: "Anh có thích em hôn anh không?"Người đàn ông sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt lạnh lùng, cụp mắt không nói một tiếng, nhưng còn khung hiển thị trên đầu anh thì:…
Thể loại : hiện đại , hắc bang , bá đạo công, đại thúc thụ, chút ngược, np, H văn, có chút SM ...Tác giả: NyNy Phan(Link fb: https://facebook.com/profile.php?id=100006684840659 )ĐÃ CÓ BẢN QUYỀN VÀ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.KHÔNG NHẬN CHUYỂN VER.Published on Wattpad and yaoivn.com ONLY.…
Truyện dành cho sắc nữ biến thái (như tui) :))419: for one night1314: 一生一世: một đời một kiếpTruyện có yếu tố H, nữ chính ngoan hiền và biến thái. Ko chịu trách nhiệm với tâm lý và đầu óc người đọc.---Nhiều người nhầm nên ghi rõ luôn đây là truyện BG = NAMxNỮ (ở trên có ghi rõ là "nữ chính"). Hoàn toàn không có tag BL nhé.---Vừa gặp anh ta đã thấy vừa mắt, lập tức giúp anh ta "xuất khí". Anh ta say như vậy, hôm sau, tôi cứ tỏ ra bình thường thôi là được.Anh ta nhìn tôi như vậy, rốt cuộc là đã quên hay vẫn còn nhớ?…