"Em sẽ không nói rằng anh hãy tìm người mới và hãy quên em đi. Vì em biết điều này quá đỗi tàn nhẫn với anh. Hãy sống và nghe theo cảm xúc của mình anh nhé. Hãy nhớ em khi anh muốn, hãy yêu khi anh đã thật sự sẵn sàng. Vĩnh hằng của em hãy sống một đời thật an yên nhé."
" kéo áo lên đi, tôi là chồng sắp cưới của chị em."" em cũng đâu ngại trở thành kẻ thứ ba."Truyện dựa trên sự tưởng tượng của tác giả. Viết lên nhằm mục đích giải trí. Không có thật, không tuyên truyền, không có ý bôi nhoạ bất cứ các cá nhân hay tổ chức nào.…
Tác giả: ĐènThể loại: Fanfic, ABO, có H (?)... Lưu ý:- Đây là một chiếc fic vô tri :)))))- Lỡ lướt ngang qua thì hoan hỉ khi đọc nhé, vì có thể nó sẽ gây khó chịu cho một ai đó khi đọc.- Tự viết cho mình đọc nên bé nó hơi mất não :))))…
Gặp đã là một cái duyên và cùng nhau đi hết chặng đường dài lại là một cái duyên lớn.Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô thành “nửa người” thuộc về mình.Cô yêu thương, quan tâm từng li từng tí đến anh. Cô chua xót đau khổ nhưng vẫn ép bản thân ra vẻ hạnh phúc. Rồi ba cô bất ngờ nhảy lầu, biến cố hào môn xảy đến, khiến cô ra đi lặng lẽ với đôi bông ngọc trai đen. Nhiều năm trôi qua, cô trở thành tác giả tiểu thuyết ăn khách với quyển "Hào môn kinh mộng". Vào buổi tiệc mừng công của mình, trông thấy người đàn ông ngồi trên hàng ghế nhà đầu tư, cô đột nhiên hoang mang hoảng sợ...Người đó vươn tay tháo đôi bông ngọc trai đen của cô, cô muốn lấy lại, nhưng người đó thu tay về, nở nụ cười với cô, “Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy.”.Cô ngỡ ngàng lùi từng bước về sau. Đôi mắt người đó vẫn sâu thẳm như ngày xưa, “Còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của cô.”…