"Câu chuyện chỉ là đôi lời tâm sự của cô bé bị rơi vào sự sầu khổ khi phải chịu sự cô lập của bạn bè."
Thầy cô luôn nghĩ tôi là một đứa trẻ ngoan, nghe lời, học giỏi.
Ba mẹ luôn nghĩ tôi là một cô nhóc hiểu chuyện, luôn vui vẻ, yêu đời.
Lũ "bạn" thì luôn coi tôi là kẻ chỉ biết nịnh nọt, là "máy móc chỉ biết vâng lời"
Ai cũng biết Ngọc Minh là "con nhà người ta" trong mắt hàng chục gia đình, nhưng lại không biết để đạt được cái danh hiệu đấy, nó phải trải qua những gì.
Buồn
Thất vọng
Muốn buông xuôi
Những cảm xúc tiêu cực ấy cứ giày vò cô bé, khiến cô bé ngày càng cách xa với những ước mơ nhỏ nhoi là trở thành một người bình thường như bao người khác...
Tổng hợp các đồng nhân về Ma đạo tổ sư mà ngộ dịch, ngộ edit #v# có dou, có fic đôi khi có cả loạt ảnh nữaNhiều tác giả, nhiều couple 罒ω罒 Bởi vì ngộ ăn tạp và ngộ hay lạc lối mà ~Ngộ cứ hứng là ngộ dịch thôi (๑✧∀✧๑)Mấy dou, hoặc ảnh ngộ dịch, nếu đem đi đâu, LÀM ƠN HÃY BÁO CHO NGỘ một tiếng rồi hãy đưa đi, báo rồi thì nhớ dẫn theo link nhà ngộ. Đặc biệt mấy nàng mà ghim lên pinterest ấy, ngộ từ chối đăng hay ghim lên pinterest, cảm ơn :)Nếu ngộ còn thấy dou hay hình ngộ dịch đăng lên pinterest, ngộ sẽ ngừng dịch.…
Nguyên tác: Nguỵ Cung Kinh MộngThể loại: Cung đấu, Nữ giả nam, Cực sủng, Hài, HESố chương: 133Nguồn: Cung Quảng HằngVăn án: "Giường của đế vương, sao có thể để mặc ai muốn ngủ thì ngủ?Huống chi kẻ đó còn là một tên đại gian thần, luôn muốn giết vua đoạt vị.Khó xử hơn là, mình lại là một hoàng tử giả, công chúa thật.Chỉ luôn mong Thái phó đại nhân đừng mở miệng vàng, tránh việc cứ dăm ba bữa lại nhắc: "Hôm nay là ngày lành tháng tốt, Hoàng đế ngài nên băng hà đi!"Hoàng đế giả như nàng thà vứt bỏ ngôi vị Hoàng đế phiêu bạt chân trời.Cái gì? Long sàng hắn muốn nằm, mà người ngủ trên long sàng hắn cũng muốn....?!p/s: Nam chủ tuy nham hiểm, nhưng rất cuồng và yêu vợ :))…
Tác giả: Vọng Tam SơnNguồn convert: Wikidth.comVăn án1. Cố Nguyên Bạch xuyên thành hoàng đế ốm yếu bệnh tật trong truyện đam mỹ, hoàng đế này chỉ là một phông nền, toàn văn xoay quanh Nhiếp Chính Vương cùng mỹ nhân đệ nhất kinh thành yêu nhau.Cố · dã tâm bừng bừng · Nguyên Bạch: Ta cười.Y đây là hoàng đế, sao lại có thể không cầm quyền thiên hạ, không mở rộng bờ cõi lưu danh sử sách?2. Một ngày nọ, đương kim nhi tử đại tướng quân giấu giếm dã tâm hừng hực, Nhiếp Chính Vương tương lai Tiết Viễn theo phụ thân vào cung. Ở trong đám người ngẩng đầu thoáng nhìn dung nhan thiên tử trẻ tuổi.Tiết Viễn trời sinh phản nghịch khóe môi cười lên, khinh miệt mà nghĩ, tiểu hoàng đế này lớn lên sao lại còn xinh đẹp hơn so với nữ nhân?Thân thể ốm yếu dung nhan quá thịnh, lấy cái gì thống trị Đại Hằng.Lấy thân thể hư nhược sao?3. Sau đó Tiết Viễn vì mạo phạm Cố Nguyên Bạch, bị Cố Nguyên Bạch đè nặng quỳ gối lên mảnh sứ vỡ.Cố Nguyên Bạch nhẹ giọng ho khan, bông tuyết bay loạn đọng trên vai. Sắc mặt Tiết Viễn âm trầm, trên đầu gối bị đâm chảy máu đỏ một mảnh đất tuyết."Tâm tình trẫm thật sự không tốt," Cố Nguyên Bạch nhẹ liếc mắt nhìn Nhiếp Chính Vương tương lai một cái , ôn nhu cười, nói giọng khàn khàn, "Chớ chọc trẫm không vui, hiểu chưa?"Tiết Viễn giống tên chó điên.Nhưng Cố Nguyên Bạch cái gì cũng đều không sợ, y chỉ sợ không đủ kích thích. Thuần hóa chó điên thành trung thần, vừa lúc làm y lấy thân thể ốm yếu này ra khiêu chiến.Nhưng lại không cẩn thận, hình như thuần quá mức rồi.…
Tác giả: Ngốc Ngốc Đích TiếuThể loại: bách hợp, xuyên không, 1x1, hoan hỉ oan gia, nữ giả nam trangNhân vật: Bạch Liêm, Tiêu Ảnh NguyệtTình trạng: 87 chươngEditor: là em =))) (editor nghiệp dư, lần đầu edit vì thích thôi)Link QT: https://yurikute.wordpress.com/2012/03/12/dtn…
Tác giả: QueensYHnCover: Ướt nhẹp- Park Chaeyoung: một người bản tính nảy nhưng tâm địa vô cùng tốt, lại còn rất thích nhõng nhẽo. - Manoban Lalisa: một người thì lạnh lùng nhưng trời sinh đã mang kiếp thê nô. Hai người tình trong như đã mặt ngoài còn e, vờn qua vờn lại không biết chán... "Xin lỗi Chaeyoung, em không nên để chị lại một mình""Lalisa, đồ đáng ghét, dám bỏ chị lại một mình, đáng ghét, chị nghĩ em không cần chị nữa""Chaeyoung, xin lỗi, xin lỗi chị! ""Chaeyoung thực xin lỗi, thực xin lỗi, chị tha thứ cho em được không, chúng ta quên hết tất cả, chúng ta bắt đầu một lần nữa được không?"…