amid the crowd, we randomly found each other. we love, kiss, and hug like the other couple. we were so damn crazy in love. at the end of the day, we finally have to say the last farewell
Tác phẩm: 入海 / Nhập hảiTác giả: Nguyệt Bản ĐộSố chương: Chính truyện (214 chương) + Ngoại truyện (43+ chương)Tấn Giang: novelid=8408080 (bản cut H); Bản gốc 18+: Web PO18Bản QT: @Songkhongbonchen (bản H; cập nhật đến chương 210)Thị giác tác phẩm: Chủ công.Tag: Tiên hiệp tu chân, ngọt văn, chữa lành, HE, Niên thượng=================================Tóm tắt trong một câu: Hành trình trưởng thành của Giao Nhân nhỏ.…
Chỉ là một lũ Màu mè lên Facebook chat với nhau và không có gì hơnBản gốc tiếng Anh: Kuroko no Facebookhttps://www.wattpad.com/story/13671463-kuroko-no-facebook…
Gặp đã là một cái duyên và cùng nhau đi hết chặng đường dài lại là một cái duyên lớn.Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô thành “nửa người” thuộc về mình.Cô yêu thương, quan tâm từng li từng tí đến anh. Cô chua xót đau khổ nhưng vẫn ép bản thân ra vẻ hạnh phúc. Rồi ba cô bất ngờ nhảy lầu, biến cố hào môn xảy đến, khiến cô ra đi lặng lẽ với đôi bông ngọc trai đen. Nhiều năm trôi qua, cô trở thành tác giả tiểu thuyết ăn khách với quyển "Hào môn kinh mộng". Vào buổi tiệc mừng công của mình, trông thấy người đàn ông ngồi trên hàng ghế nhà đầu tư, cô đột nhiên hoang mang hoảng sợ...Người đó vươn tay tháo đôi bông ngọc trai đen của cô, cô muốn lấy lại, nhưng người đó thu tay về, nở nụ cười với cô, “Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy.”.Cô ngỡ ngàng lùi từng bước về sau. Đôi mắt người đó vẫn sâu thẳm như ngày xưa, “Còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của cô.”…
Tác Giả : Cửu Trọng ĐiệnNguồn : Hằng TỷGIỚI THIỆUĐây là lịch sử trưởng thành của một người xuyên qua thành con chồn nhỏ, đồng thời, cũng là lịch sử một thế hệ đế vương nuôi dưỡng động vật thành phi tử. Hắn, là hoàng đế hô mưa gọi gió. Tàn nhẫn quyết đoán, lạnh lùng vô tình, làm người ta nghe tin đã sợ mất mật. Thế nhưng một nam nhân vô cùng tàn nhẫn như vậy, lại nuôi một con sủng vật. . . Lại cực kì yêu thích, nuông chiều vô hạn với sủng vật. Trích đoạn thứ nhất: Thái giám vội vã chạy vào, thở không ra hơi, bẩm báo nói: "Bệ hạ, con Vân Chồn nhảy vào Thanh Nguyên trì, bắt một con cá Phượng Kim Lân, chạy đi hướng phòng bếp rồi." An Hoằng Hàn đang xử lý công việc, cũng không ngẩng đầu lên, "Nếu nó thích ăn, truyền lệnh cho Luật Vân quốc, để cho bọn họ lại đưa một đàn cá tới đây." Thái giám trợn mắt há hốc mồm, sững sờ ngay tại chỗ, cá Phượng Kim Lân trị giá ngàn vàng, cả Thanh Nguyên trì cũng khoảng chừng hai mươi con. Mà bệ hạ không chỉ dung túng con chồn nhỏ tùy ý làm càn vì hành động bắt mồi, còn muốn lấy loài cá quý hiếm như vậy làm thức ăn cho con chồn nhỏ. 【 con chồn nhỏ chắc chắn sẽ có ngày tu luyện thành người, hãy xem lúc đó một bậc đế vương sẽ làm ra phản ứng gì. . . 】 3 nguyên tắc nuôi thú: Thứ nhất, cho nó ăn no bụng, nói ra cho oai là: Nắm được dạ dày của nó. Thứ hai, phải có tính nhẫn nại, có câu nói, Dục tốc bất đạt Thứ ba, tự mình dạy dỗ, không mượn tay người khác, hay nói cách khác, phải khiến nó biết được. . . . . . nó thuộc sở hữu của người nào. 3 ưu thế lớn…
Tên truyện: Mình ơi!Tác giả: Bách Hoa VũThể loại: nữ x nữ, xuyên không, cổ đại Việt Nam.Nhân vật chính: Trần Thành An (Trần Mỹ An), Đặng Mai Hương.-----------------Một là cô gái hiện đại sau khi chết đi lại may mắn được xuyên vào cơ thể của "cậu ba" con ông hội đồng giàu nhất nhì lục tỉnh.Một là cô hai con ông giáo, tuy không giàu có nhưng được người người kính trọng. Cô thầm mến mộ cậu học trò của cha mình nhưng lại phải vì gia đình mang theo tình cảm gả đến nhà người ta.------------------"Tui sẽ chờ mình, chờ đến một ngày mình thật lòng thương tui"------------------*Đôi lời mình muốn nói với mọi người*Hello mọi người, mình là Hoa Vũ. Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên mong được mọi người ủng hộ. Vì là lần đầu viết truyện nên mình nghĩ cách viết của mình sẽ không được đánh giá cao. Mình rất mong được mọi người góp ý để mình hoàn thiện hơn. Mình cực kỳ thích hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam xưa nên mình viết truyện này để thoả đam mê. Truyện lấy bối cảnh miền Tây của Việt Nam trong thời Pháp thuộc, truyện không giống với lịch sử nên mọi người đừng thắc mắc vì sao thời gian không trùng khớp nha. Vì là bối cảnh miền Tây nên sẽ có những từ ngữ địa phương (cách xưng hô) để hợp với bối cảnh. Chân thành cảm ơn mọi người đã ghé thăm truyện của mình ^^…