Gió Quỉ...xuất hiện và biến đi trong chớp mắt.Sự quyến rũ đáng sợ này...chỉ có gió quỉ mới đem tới. Là gió , cuốn đi mọi thứ, đem nhấn tất cả vào dòng xoáy...Là gió, nhẹ nhàng, thanh thoát và có bản chất của quỉ...Là gió, thứ vô hình đẹp đẽ nhưng không sao chạm vào được, lại tàn bạo đến mức chỉ khiến người ta chỉ muốn trốn chạy ...Có phải sự mâu thuẫn này khiến Gió Quỉ càng thêm mê hoặc ?P/S : Truyện này Mèo post đã được sự đồng ý của tác giảĐã up bản full k phân chap - dành cho các bạn down về điện thoại nhé :x…
Nam : Hoàng Tuấn Tú Nữ : Trần Hiểu Nhi Nam 1 anh chàng điển trai với nụ cười làm cho người khác ao ước,nhất là khi anh ta lại có 1 cái ví quá dày bất cứ cô gái nào trong ngôi trường cấp 3 này cũng đều nhìn cậu chàng hotboy này với con mắt ngưỡng mộ,ai cũng muốn chiếm trái tim của hoàng tử. Nữ,con gái độc nhất của 1 bà mẹ độc thân,thành phần cá biệt bị chủ nhiệm ưu tiên chăm sóc hàng đầu trong lớp.Ngang ngạnh,bướng bỉnh,cãi ngang như cua,ham chơi ham ngủ như bao đứa con gái 18t lười chảy thây khác.Hoàn toàn ko thích con trai.Mà cũng chẳng có ai buồn ngó. Bởi vì 1 chuyện đáng tiếc,2 con người cứ luôn luôn lướt qua nhau ấy vào 1 ngày đẹp trời đã gặp phải,và rồi sét đã đánh đùng đùng.. Nhưng đáng tiếc ko phải tiếng sét tình yêu mà là tiếng sét oan gia.Tú nhận lời cá cược của bạn bè cưa đổ 1 đứa con gái hoàn toàn ko có con trai trong mắt.Còn cô thì lại hoàn toàn ngó lơ chàng trai ở trước mặt. Trong trò cá cược này,ai sẽ là người thắng?Ai sẽ là kẻ thua?2 con người hoàn toàn trái ngược như 2 đường thẳng song song này,liệu có gặp nhau ở cùng 1 điểm? Trò đùa trái tim bắt đầu……
Sau khi theo gia đình về nước một năm, Khánh Dương chuyển vào một ngôi trường tư đắt đỏ bậc nhất thành phố. Tại đây, cô gặp lại Hoàng Nam, người từng xảy ra va chạm và xích mích với mình. Cả hai vốn đã ấn tượng về nhau từ lần gặp mặt đầu tiên, nhanh chóng nảy sinh tình cảm, nhưng không vội vàng xác định mối quan hệ hay tiến xa hơn.Trong quá trình mập mờ dây dưa, cả hai cùng nhau trải qua nhiều chuyện, nhờ đó khám phá ra nhiều điểm tương đồng với đối phương. Họ giống nhau về hoàn cảnh trưởng thành, gia thế, tính cách, cho đến lịch sử tình trường. Tình cảm giữa hai người diễn ra một cách tự nhiên và thẳng thắn. Hai bên gia đình môn đăng hộ đối, tương đồng về lối sống và văn hóa, còn là đối tác kinh doanh. Mọi yếu tố bên ngoài đều vô cùng thuận lợi, không gì có thể ngăn cản.Song hành cùng sự phù hợp đến hoàn hảo đó, họ cũng là những người có cái tôi lớn, có ước mơ riêng, đều không muốn vì ai mà thay đổi chính mình. Họ cùng nhau trưởng thành trong tình yêu và cuộc sống, trở thành phiên bản phù hợp nhất với đối phương.***Tóm tắt về bối cảnh: Một bộ teenfic với bối cảnh học đường lấy cảm hứng từ 100 motif siêu cũ và 1000 tình tiết quen thuộc từ những năm 2010, sau đó mang đi viết lại theo một cách khác vào năm 2020, với sự thay đổi về góc nhìn và tuyến nhân vật chính-phụ.***Lưu ý: Teenfic đời đầu hường phấn trên trời, motif cũ xa xôi hơn 10 năm trước, nhân vật phản diện và hoàn hảo, tình tiết ảo tung chảo kèm theo 7749 cái tag khác.***Bìa: Giao Thừa…
Tác phẩm: Đơn Từ Chức Của Vạn Người GhétTác Giả: Nhật Mộ Vi AnNguồn: TruyenhdNgày cập nhật: 24/02/2024Ngày hoàn thành:...Tình trạng raw: Hoàn ThànhTình trạng truyện: đang cập nhậtTổng chương: 120 chương chính truyện, 53 phiên ngoạiThể loại: đam mỹ, hiện đại, sảng văn, trọng sinh, tình cảm, chủ thụ, hào môn thế gia, 1x1, vả mặtEdit + chỉnh sửa: SagaLịch đăng truyện: 1 ngày 2 chươngSaga: nói chung tui cũng siêng năng sương sương nên tui sẽ chăm chỉ làm việc chăm chỉ up truyện cho anh em xem xã sờ tréc ❤️…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…