Sau khi sửa mà không vào đọc thì quả là sai lầm. Tác giả: Lai Ngọc Chap đã ra: chap 12 (Tác phẩm đầu tay, mấy chap đầu không hay mấy, thông cảm) Tình hình: Tạm ngưng
- chủ thụ, cổ trang- Hệ liệt xuyên việt ta kiếm được lão công cường tráng- tác giả : Dualeokhongngot - tình trạng : 85c + 5pn ( hoàn) - Lần trước vote bộ này win, nên mình viết bộ này trước ฅ'ω'ฅ Lưu Tuệ mê mang tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong một căn phòng dán đầy chữ hỉ. Bản thân đang mặc một bộ hỉ phục đỏ thẫm. Đầu giường có một nam nhân cười ngốc gọi mình là " tức phụ"…
[CHƯA CHỈNH LỖI 81 CHƯƠNG ĐẦU. VÌ WATT KHÔNG ĐỦ SỐ CHƯƠNG NÊN MÌNH SẼ TÁCH PHẦN NHA, VÔ ACC MÌNH ĐỂ XEM UPDATE)*Hán Việt: Khoái xuyên: Phản phái nam thần, biệt hắc hóa*Tác giả: Y Thiên Hạm*Edit+Beta: Cá Trèo Cây và những người yêu*Thể loại: Đam mỹ, HE, Hệ thống, Xuyên nhanh*Văn Án:Vai ác là như thế nào? Chuyện xấu làm hết, tam quan bất chính, cố chấp biến thái...Chính là, ít ai lại biết rằng vai ác đau thương? Người đáng giận tất có chỗ đáng thương, vai ác tàn nhẫn độc ác luôn có một quá khứ vô cùng bi thảm.Mà nhiệm vụ của Diệp Mộ Sanh, chính là xuyên đến các vị diện, chữa lành vai ác, phòng ngừa hắn lại bắt đầu hắc hóa. Nhưng vẫn có đôi khi vai ác vẫn đột nhiên hắc hóa...Diệp Mộ Sanh chẳng những thông minh tuyệt đỉnh, hơn nữa là người có thù tất báo, không muốn bị người khác khống chế. Cho nên sau khi phát hiện hệ thống không đơn giản, Diệp Mộ Sanh trực tiếp thiết kế xử lý hệ thống, một mình xuyên qua vị diện, chữa lành vai ác.Nói ngắn gọn đây là một bộ sủng văn chữa khỏi lẫn nhau: thụ muốn trùng sinh, nên trói định cùng hệ thống bắt đầu chữa lành vai ác aka công, sau đó xử lý hệ thống, lại được công chữa lành lại, cuối cùng thụ cùng công hạnh phúc vui vẻ ở bên nhau.…
Tên truyện: Chàng quỷ của bác sĩTác giả: Bắc DãThể loại: Hiện đại, huyền huyễn, thần quái, bác sĩ công x ma thụ, ngọt sủng văn.Editor: ♪ Đậu ♪---- ××× ----Giới thiệu:Với tư cách là người đầu tiên bị xe cấp cứu đâm chết trong thành phố, Lâm Triệt bày tỏ cảm giác tự hào kỳ lạ.Cậu nghĩ mình là công dân tốt tuân thủ pháp luật hơn 20 năm thì chết rồi cũng phải được lên Thiên Đường mới đúng, vậy tại sao lại biến thành một con ma?Biến thành ma thôi cũng kệ mẹ nó đi, đằng này sao hồn ma của cậu lại bị ép phải theo một bác sĩ nam không thể xa quá 10 mét??Vậy là Lâm Triệt bị bắt nhìn bác sĩ ăn cơm, nhìn bác sĩ tắm rửa, nhìn bác sĩ thực hiện giải phẫu, nhìn bác sĩ cù cưa với người khác, nhìn bác sĩ chịch tên khác...Đờ mờ thế giới này bị làm sao thế?!Lâm Triệt cảm thấy có lẽ mình chỉ có thể làm một con ma vô hình nhìn trộm suốt đời.Cho đến ngày hôm đó...Ngay lúc Lâm Triệt nhàm chán đếm xem bác sĩ dùng bao nhiêu tư thế thì cậu hóa thành thực thể..."Em dọa người ta chạy mất rồi thì vào thay người ta đi." Bác sĩ nói với thân thể trần trụi.Hỡi ôi, thế giới này hoàn toàn sụp đổ rồi.***Đừng để câu của bác sĩ lừa, không có ai chịch thế cho ai đâu, bác sĩ cưng thụ lắm =))---- ××× ----Truyện được edit phi thương mại. Không đồng ý chuyển ver, không chấp nhận repost ở bất kỳ đâu.…
Tên : Thiếu gia ác ma đừng hôn tôi ( Quyển 1 ) Tác giả: Cẩm Hạ Mạt Độ dài: 916 chương (chia làm 5 quyển, mỗi quyển 200 chương) "Không phải muốn trả ơn sao? Không bằng tôi lấy thân báo đáp vậy" Sau câu đó anh đã dùng một nụ hôn khiến cô phải hoảng sợ. "Xin thiếu gia ngài tự trọng" "Tự trọng? Tôi lớn đến từng này mới thấy có người nói như vậy" "A" Một bóng dáng xinh đẹp ngã lộn qua vai, thiếu niên mang dáng dấp yêu tinh ngã xuống đất bằng một tư thế quái dị. "An Sơ Hạ, cô, nhất, định, phải, chết!" Từ đó, đời cô, hoàn toàn thay đổi...,…
KHÔNG ĐOÁN ĐƯỢCTác giả: Hạ QuânThể loại: Bách hợp, giới giải trí, tình một đêm, HENhân vật chính: Lam Thư Dung x Phạm Thanh KhêSố chương: 96Trạng thái: Đã hoàn thànhCứ ngỡ tình một đêm, nào ngờ đâu dây dưa cả đời.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…