Đường Tâm Mật Ý(糖心蜜意)Tác giả: Bản Lật TửNgười dịch: ViioSố chương: 62 chương + 2 ngoại truyệnTình trạng bản gốc: Đã hoànTình trạng bản dịch: Đã hoànNhân vật chính: Đường Mật, Úc ÝThể loại: Nam chính hai nhân cách, ngọt sủng, 1v1, HE, hiện đại.Văn Án :Úc Ý đứng đầu tập đoàn kinh doanh đến mấy nhà hàng, tuy rằng chẳng biết gì về làm bánh, nhưng lại có một chiếc lưỡi còn kén chọn hơn cả bếp trưởng được sao vàng Michelin(*). Mà Đường Mật, là món điểm tâm mĩ vị nhất anh từng ăn, tên gọi là: trái tim ngọt ngào.Đây là câu chuyện dễ thương ấm áp về sự trưởng thành của nam và nữ chính.…
" tương tư chú những năm trời...chú lúc nào cũng chửi em...nhưng em lại lấy cái đó là nét đáng yêu của chúchú nói chú mệt mỏi với cuộc sống...chú muốn chết đi...vậy em sẽ chết cùng chúem lấy hết cảm đảm nói yêu chú...cớ sao chú chẳng nói gì, chú lại lánh mặt emchú nói rằng chú là người đàn ông không tốt...nhưng dù chú xấu xa đến cỡ nào, em vẫn yêu chú Mãi mãi yêu chú...! "Condition: Đã hoàn thành…
Tên truyện : MỸ NHÂN NGHI TU. Tác giả : BẮC KHUYNH. Thể loại : Hiện đại, nữ truy, ngọt sủng,.. Độ dài : 88 chương + 3 ngoại truyện. Giới Thiệu : Lần đầu tiên khi Thích Niên đến viện hóa sinh tìm bạn chính là lúc Kỷ Ngôn Tính hướng dẫn sinh viên làm thí nghiệm. Anh mặc áo khoác trắng, cúc áo được cài cẩn thận tỉ mỉ. Trên sống mũi đeo một cặp kính, hai tay chống lên bàn chăm chú xem số liệu. Nghe thấy có người gọi giáo sư Kỷ, anh quay đầu lại nhìn, ánh mắt lạnh lùng trong trẻo xẹt qua, dừng trên mặt Thích Niên trong một cái chớp mắt rồi hỏi: Người nhà của ai? Không phận sự miễn vào.Lúc trực ban nghỉ trưa, nghe đàn em ca thán rằng giáo sư Kỷ quá không có tình người.... Thích Niên nghĩ nghĩ, hơi nghi hoặc: Thật à? Ngày hôm qua lúc làm thí nghiệm, thầy ấy chê chị ăn mà gây ồn ào, bèn...Còn chưa nói hết lời, đàn em kia ngạc nhiên ngẩng đầu lên: Bèn hôn chị ư?Thích Niên nhớ lại ngày hôm qua, anh mất kiên nhẫn đè cô vào cửa tủ lạnh, yên lặng... liếm liếm môi.... Đây là câu chuyện về... một cô nàng vẽ truyện tranh theo đuổi một giáo sư tài giỏi lạnh lùng ít nói.------------------------Có thể có bạn sẽ thắc mắc, truyện hiện đại vì sao lại có một cái tên cổ đại như vậy? - Thích Niên sẽ giải đáp.- Truyện diễn biến chậm, Thích Niên thích giáo sư Kỷ từ cái nhìn đầu tiên, nhưng quá trình theo đuổi thì dài đằng đẵng Qua Thích Niên, ta rút ra được kết luận, theo đuổi nam thần thì không những phải mặt dày, mà còn phải "được voi đòi tiên" !!!!…
Tác giả: Dạ ManNgày cô quyết định sẽ ly hôn mới phát hiện ra rằng tất cả đều không khó như cô vẫn nghĩ.Chẳng qua lúc đó, cô còn ngốc nghếch hỏi anh: "Đã nhiều năm như vậy, sao anh vẫn không thích em?"…
Hán Việt: Ngoan, Hống TaTác giả: Dạ Tử TânThể loại: nữ truy, hào môn thế gia, 2S, hài hướcĐộ dài: 50c chính văn+20c phiên ngoạiEdit: Yin & Yang【1 】 "Nếu như anh thích một người thì anh sẽ làm gì?" Cố Ngôn Thanh: "Nghĩ hết tất cả biện pháp. . . để cô ấy theo đuổi anh." 【2 】 Tần Noãn viết thư tình cho Cố Ngôn Thanh, vẫn chưa nhận được câu trả lời. Kết quả mấy ngày sau, cô nhìn thấy Cố Ngôn Thanh tới nhà mình làm khách. Cô hạ quyết tâm, kéo người vào thư phòng: "Em viết thư tình cho anh vì sao không trả lời lại?" Cố Ngôn Thanh: "Nhiều lắm, không thấy." Tần Noãn ấp úng: "Chuyện là, nhà hai chúng ta cũng đã biết nhau, nếu không anh xem xét một chút, cho em đi cửa sau, làm bạn gái của anh?"Anh bị cô ngăn cửa, bên tai phiếm hồng, ý cười nhàn nhạt: "Được." 【3】 Tần Noãn vẫn cảm thấy bạn trai của mình rất nghèo, trong lúc học đại học làm không biết bao nhiêu là việc. Cô an ủi anh: "Thật ra anh không cần liều mạng như vậy, tương lai em nuôi anh là được rồi." Mãi đến một ngày, anh dẫn cô đi gặp người lớn trong nhà. Nhìn giữa sườn núi lại có một ngôi biệt thự xa hoa đang tọa lạc, còn có rất nhiều người giúp việc đứng chào đón bọn họ, cô như đang nằm mơ. Tần Noãn: "Thái tử gia của tập đoàn Đằng Thụy, mỗi ngày làm rất nhiều việc, còn nói với em mình thiếu tiền?" Cố Ngôn Thanh tựa vào cửa sổ, có chút phiền muộn: "Nếu lập nghiệp không thành công thì phải kế thừa gia nghiệp, áp lực tâm lý rất lớn." Tần Noãn: "..." Em tức giận, anh liệu mà dỗ em cho tốt đấy ! ! ! ! ! ! ! --…