"từ một con nhóc mong manh như một tờ giấy - xé là rách, trở thành một anh hùng cứng rắn, luôn bảo vệ nụ cười của người dân" Hành trình trở thành anh hùng của SP- Miyu Aizawa
Lưu ý: ngoài nhân vật Miyu Aizawa, mọi nhân vật đều không phải của mình nhưng số phận của họ ở đây thì có.
Cô là một cô gái lạnh lùng, nói cô ăn chơi không đúng, nói cô cần cù siêng năng cũng không đúng. Vẫn như hàng ngày cô đi đến công ty đón anh trai tan tầm, về đến nhà đã gặp một nhà ba người lạ đến hỏi cưới cô. Vì muốn mẹ vui lòng nên cô bắt buộc phải kết hôn với hắn - một tên phong lưu, vẻ ngoài yêu nghiệt mê hoặc chúng sanh. Hắn thông minh, phúc hắc, là một tổng tài ai cũng nể phục. Cho đến khi cưới cô về. Hắn bị tình cảm của cô làm thay đổi. Đến khi hắn nhận ra hắn đã quá yêu cô, cô đã quá tổn thương rồi...…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…
Tên Hán Việt: Tiến Kích Đích Sủng Phi.[275 chương]Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Trọng sinh, Cung đấu, Cung đình hầu tước.Edit: Team Lãnh cung.Người phụ trách: Chiêu Hoàng Thái phiVĂN ÁNHậu cung của Đại Tần, chia làm ba thế lực. Thế gia, Thái hậu, Hoàng thượng, không ai nhường ai.Kiếp trước Thẩm Vũ là Chiêu nghi được vô vàn sủng ái, lại kính cẩn nghe theo lương đức, phí công làm người tốt.Trước khi chết, nàng mới biết rằng, ẩn nhẫn và hiền đức cũng không nhất định có thể sống lâu được.Đời này, nàng muốn sủng quan hậu cung, nhất chi độc tú!Văn án tóm gọn một câu: Con đường phản công của sủng phi hung tàn cuồng bá.*Nhất chi độc tú (一枝独秀): Chỉ có 1 cây nở hoa. Đây là 1 thành ngữ Trung Quốc, ngụ ý dùng để chỉ người giỏi xuất chúng.Lịch up truyện: 19h - 24h từ thứ hai đến thứ sáu hàng tuần.…
Thâm cung sâu như biển, một bước sa chân vạn kiếp bất phục. Hậu cung ba ngàn giai lệ, mỗi người mỗi vẻ.Có một nữ nhân hi sinh hạnh phúc cả đời, trước sau chỉ sống vì gia tộc, toan tính chỉ để bảo vệ lợi ích gia tộc. Cuối cùng lại bị rũ bỏ không thương tiếc.Có một nữ nhân yêu đương cuồng dại, vì yêu nên hận, mù quáng làm ra không biết bao nhiêu chuyện sai trái, cuối cùng hại người hại mình.Có một nữ nhân tham vọng cao hơn trời, lòng dạ nhẫn tâm, vì địa vị không từ thủ đoạn.Có một nữ nhân trắng trong như tuyết, bị những mưu toan dần dần nhuộm đen. Một ngày kia nhìn lại, đã không còn nhận ra bản thân mình.Có một nữ nhân cương liệt như lửa, ngay thẳng như tùng, vì không chịu luồn cúi mà phải gánh lấy không biết bao nhiêu sóng gió, vùi dập tả tơi.Có một nữ nhân ẩn nhẫn giấu mình, từng bước từng bước leo lên đỉnh cao danh vọng, không tiếc dùng máu của tỷ muội sưởi ấm bản thân.Còn có một nữ nhân vốn không màn vinh hoa phú quý nhưng vì bảo vệ bản thân mà bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu điên cuồng. Vì đứng vững giữa chốn hậu cung, lưng phải tựa vào vị Đế vương lạnh lùng bạc bẽo, máu tươi ướt đẫm hai tay, lòng nhỏ lệ nhưng miệng vẫn phải mỉm cười. Xiêm y lộng lẫy xa hoa tô điểm bằng máu và nước mắt.Trong chốn hậu cung này, nữ nhân không chết thân thì cũng chết tâm. Phi tử - không có ai là người tốt.…
Trọng sinh , HE , Ngược , Sắc , Hiện Đại , Sủng , Ngọt ,+++++++Tác giả : Mộc Dung Truyện : tự sáng tác Kiếp trước cô tránh hắn né hắn như né tà Mặc cho hắn dùng mọi thủ đoạn từ cưỡng chế đến yêu thương nhưng không yêu vẫn là không yêu . Quen biết hắn vì hắn là anh trai của bạn thân , đến nhà chơi là sợi tơ định mệnh liền được gắn kết.Chỉ vì cô hận liền phát ngôn " nếu anh đụng vào tôi một lần tôi liền tự vẫn ". Hắn vì vừa yêu vừa hận cô nên đã buông tha cho cô và biến mất không dấu vết theo như cô mong muốn .Đến khi cô có được tự do tưởng chừng là vui mừng nhưng không ngờ nó là điều tồi tệ nhất mà cô đã từng quyết định . Đi kiếm hắn , nhưng chẳng biết kiếm đâu , đến tột cùng cô mới biết mình sau hoàn toàn . Đến bên bãi biển nơi lần đầu cô bị hắn làm cho mê loạn , đứng trên lề đường nhìn xuống bãi biển nhớ lại những khoảng thời gian hắn vì cô mà bắt nạt đe dọa và thương yêu . Trong dòng suy nghĩ giữa con đường chiếc xe tải lao đến . Và kết thúc sinh mạng của cô từ đây , hơi thở cuối cùng nơi bờ môi đầy máu tươi đó của cô nhấp nháy 2 chữ " Thế Thiên " . Ông trời luôn cho người sửa sai ! Lúc cô tỉnh lại mới biết mình trọng sinh , quay về 10 năm trước , cái ngày mà lần đầu tiên cô đến nhà Thế An chơi cũng là cái ngày lần đầu anh bị cô hớp hồn , Cô liền thành " Nếu anh không đụng vào em , em liền chết "…
Truyện do mình tự sáng tác. Hệ thống dị năng đều viết theo lối Trung văn. Ai muốn thuần Việt xin đừng vào soi mói.Thể loại: đam mỹ, xuyên thư, dị giới, 1x1, cường x cường, phúc hắc độc chiếm bá đạo công x dịu dàng ngây thơ thụ, chủ thụ.Tác giả: Hà Vũ.Artist: Midi Chan.Cre bìa: Bủm.Văn ánVừa xuyên sách lại còn đụng phải hệ thống, Mạc Thiên trầm mặc.Lẽ nào vận khí của cậu đã đỏ rồi ư? Đây là lúc cậu sẽ tu luyện, phi thăng thành thần?!Ảo tưởng thì đẹp đẽ, hiện thực lại tàn khốc. Vừa làm nhiệm vụ còn phải canh chừng nam chính tùy thời đánh lén mình!!Vậy nên...Mục tiêu chỉ có một, ôm đùi nam chính.Ế, hình như ánh mắt của nam chính có gì đó sai sai.Chờ chút sao lại đè ta xuống.Nam chính mỉm cười tà mị:- Ca, ta đợi ngày này lâu lắm rồi đó.Đây là đam mỹ đầu tay của mình mong các bạn đừng ném đá nha(mình biết vấn đề xưng hô hay văn phong còn khá non) Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ o(≧﹏≦)o. (Truyện chỉ được đăng trên Mangatoon và Wattpad)…