Tác giả: Dục HiểuThể loại: Hiện đại, cao H, sinh tử, sản nhũ, huynh đệ, niên thượng, ngược, 1x1, HE.Độ dài: 113 chương + 4 PNEdit: wonkyu (worry3011.wordpress.com)Beta: _Dreamer_Văn án : Hồ ly tinh, nếu muốn đàn ông đến như thế, vậy để anh trai đến thỏa mãn em.Đang trong quá trình Beta lại nên xưng hô có chút khác nhau.Đôi lúc đọc ko nổi nên quá trình beta lại hơi lâu, m.n thông cảm ༎ຶ‿༎ຶ❌ TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẠI 2 TRANG DUY NHẤT:1. WATTPAD: _Call_me_dreamer_ 2. WORDPRESS: DAYDREAM https://nhaaivay.wordpress.com/…
Ghen là một trạng thái cảm xúc tâm lý của con người phản ánh những suy nghĩ mang tính tiêu cực được biểu hiện bằng cảm giác bất an, sợ hãi, và lo lắng về một sự mất mát, vuột vỡ. Người ta vẫn thường nói yêu và ghen luôn đi cùng với nhau, khi yêu là sẽ có ghen tuông, tình yêu thì phải có chút ghen thì mới tạo nên món ăn tình yêu nhiều màu sắc mùi vị, có ngọt có chua có cay đắng...Đó là đôi dòng tâm sự về ghen trong cuộc sống thường ngày. Nhưng với tác giả Thượng Quan Miễu Miễu thì chữ ghen này được thể hiện ra sao trong tác phẩm truyện ngôn tình Trung Quốc "hợp đồng hôn nhân 100 ngày".Vậy trong tác phẩm của mình với tâm lý các nhân vật + bối cảnh sống thì tình yêu và Ghen được tác giả truyện hợp đồng hôn nhân 100 ngày diễn tả ra sao? Mọi người cùng đến với nội dung chính của truyện : Vì để hoàn thành di nguyện của mẹ, cô buộc phải lấy người đàn ông đứng đầu giới tài chính Nam Cung Nghiêu, đằng sau giấc mộng khiến cả thế giới phải ghen tị đó là nổi đau và sự nhục nhã không bao giờ chấm dứt.Anh yêu sâu đậm người con gái khác mà anh không cách nào có được, nhưng lại bá đạo độc chiếm cô. Chỉ cần có bất cứ người đàn ông nào khác đến gần cô, ghen tuông cùng tức giận trong người anh bắt đầu trổi dậy. Cô đau lòng bỏ đi, bảy năm sau trở về nước, bên cạnh cô lại có thêm một tiểu bảo bối thông minh lém lĩnh ai gặp cũng đều yêu mến.Diễn biến câu truyện hay này khi anh chặn đường cướp người: "Nhóc con, ba là ba của con!" Cô bất lực ôm lấy đầu con mình: "Anh ta thực sự không phải!" Dưới dáng vẻ lạ…
- Anh là Kim Taehyung. Bé con tên gì?- Kook... Jungkook... Lần đầu tiên gặp, Taehyung ánh mắt không rời nhìn chăm chú bé con đáng yêu trước mắt, trong đầu chỉ có một ý nghĩ là đem con thỏ nhỏ bắt về. Rất nhiều năm sau, bé con đáng yêu ấy đã từng có khoảng thời gian "lỡ" quên mất anh, sau đó lại chủ động đưa anh về với viễn cảnh mà có lẽ cả đời anh sẽ không bao giờ quên. - Có muốn đi với anh không? Jungkook gật đầu, hai mắt cong cong thành hai vầng trăng nhỏ, mỉm cười xinh đẹp động lòng người. - Chúng ta về nhà thôi.__________________________" Vợ ngốc đáng yêu " by rosyprincessThể loại: Fanfic VKOOK ( cp phụ NamJin, HopeMin ), SINH TỬ VĂNRating:15+Start: 14/07/2018End: 13/06/2020Final chapter: 25/10/2023Cover: PinterestHighest rank: #1 sweet #2 vkook KHÔNG ĐỒNG Ý EDIT/ CHUYỂN VER COPYRIGHTS BELONGS TO ME! DO NOT RE-UP!…
written by : Beyul_Hanna và K.evly 📌Tâm lý nhân vật không ổn định và có những chap sẽ hơi mâu thuẫn về taekook và jkmi nên mọi người cân nhắc trước khi đọc ạEnd 20/9/2022…
"So với nghiện hôn thì thiếu tướng Kim nghiện Jeon Jungkook hơn""Vậy thì em cũng phải có trách nhiệm, cho phép thiếu tướng Kim được cưng chiều em suốt đời"•••"Ngoan, không sao nữa... Anh về với em rồi, sẽ không bỏ lại em một mình nữa""Mừng anh trở về, Taehyung"°°°• Author: mintk_06• Kim Taehyung x Jeon Jungkook.• Thể loại: Hiện đại, Ngọt, Sủng, Sinh tử văn, Thiếu tướng ôn nhu si tình công x Trung khuyển tạc mao thụ, HE,...Begin |24/08/21|End |20/05/22|°°°Chỉ đăng duy nhất tại wattpad, không chuyển ver, không reup!!!…
Tóm tắt: Takemichi lại trở về quá khứ một lần nữa để cứu những người bạn của cậu. Nhưng vận mệnh của lần trở về này đang vận hành một cách kì lạ khiến cậu không thể kiểm soát được nữa.Chú ý:- Bối cảnh theo chap 204 trở về trước cho nên một số plot của tác giả từ sau chap 204 sẽ không sử dụng trong fic này (Mình sẽ dùng nếu như nó phù hợp với cốt truyện mình soạn sẵn)- Truyện theo cốt truyện gốc nhưng không phải hoàn toàn, đã thay đổi một số tình tiết và về sau sẽ càng phát triển xa cốt truyện gốc hơn- OCC- Có OC - Có yếu tố 18+ (Mình vẫn lưỡng lự về H nhưng để cảnh báo trước)- Sẽ có sai chính tả nên các bạn đọc có phát hiện thì nhắc mình để mình sửa sau, đừng cọc quá nha.- Mình viết để giải trí, tìm kiếm niềm vui nên các bạn nếu có ghé qua và để lại bình luận, ý kiến gì thì mình mang tâm thế thoải mái, vui vẻ, không toxic, tôn trọng người viết và nhân vật nhé. * Truyện mình viết và đăng trên Mangatoon từ tháng 9 năm 2021. Chỉ mới đăng trên Wattpad hồi tháng 2 năm 2022 này. Lý do sợ viết H trên Mangatoon không được nên qua đây trước. * Mình không viết theo lịch, cứ viết xong là đăng thôi, nên thời gian ra chap khá là tùm lum.Mọi người đọc truyện vui vẻ, cảm ơn vì đã ghé qua.…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…