Arghhh thật xui xẻo khi cậu sinh viên năm ba Park Jimin bị một thằng nhóc alpha ất ơ năm nhất nào đấy đánh dấu trong bữa tiệc chào đón tân sinh viên của trường
"Giáo viên chủ nhiệm có khó không?""Khó chết mẹ..."Khi mặt đối mặt nhìn nhau, Hương nghĩ kì này thắng lớn rồi, giáo viên chủ nhiệm chính là vợ của anh họ cô, là người nhà, còn ở chung nhà với cô! Nhưng Hương không biết rằng ác ma đến, Hương cản không nổi.…
Cổ Tịch nhất thời xuyên qua thời không biến thành tiểu nha đầu tám tuổi, mà tiểu nha đầu này lại là nữ thái tử hoang dâm vô độ. Hoa rơi, hoa nở, mùa nối tiếp mùa, thê thiếp vô số. Nàng tài khuynh thiên hạ, nàng mỹ mạo vô song, dân chúng kháo nhau rằng:"Nữ vương rất tài giỏi, nhưng lại chẳng hề muốn sinh con đẻ cái, chuyên sủng nữ tử. Ngươi xem, trên đời còn cái gì nghịch lý hơn thế?."…
Bốn năm bên nhau, đổi lại là nước mắt. Bảy năm bạn bè, đổi lại là nỗi đau còn hằn trên khuôn mặt.Người bạn thân tưởng như mãi mãi, người thương yêu tưởng như trọn đời. Năm tháng đi qua cuộc đời để lại hai tiếng: "Tưởng như..."Cô - Chu Tử Đằng, phải chăng là quá ngu như "bạn thân" cô đã mắng, hay là đã quá khờ như "người yêu" cô đã nói?! Hai người mà cô tin yêu hết lòng, lại quay ra đâm cô một nhát thật đau. Người yêu cô - Ngũ Ngạo Quân lại sau lưng cô ngoại tình với người cô xem như chị em ruột.Ngày Chủ nhật ấy, là một ngày không nắng. Bắt gặp cảnh hai người tằng tịu với nhau ngay chính tại nơi tình yêu cô chớm nở, cô chỉ im lặng, chỉ có một giọt lệ lăn trên má cô."Hai người đã muốn bên nhau, được, tôi thành toàn cho hai người." - Một phút quẫn trí, cô đã lao đến với ý định "đồng quy vu tận" với những kẻ đó. Sau đó, cô chỉ kịp nhìn thấy con dao mình cầm trong tay bị tước lấy và cắm phập vào trái tim mình.Ngày chủ nhật hôm ấy, thật ảm đạm.Cô đã chết. Tưởng như vậy. Cho đến khi mở mắt lần nữa, cô chỉ thấy mình nằm trong một căn phòng trống trải chỉ có đúng một chiếc gương thật to ở chính giữa. Soi vào trong gương. Đó là một người khác......Cô đã xuyên không, vào một cô gái có tên giống hệt mình và là nhân vật nữ phụ có kết cục bi thương nhất trong cuốn tiểu thuyết mà ả ta đưa cô đọc...Hoa Tử đằng... đã một lần héo úa.-------------• Năm bắt đầu viết: 2019• Trạng thái: hoàn thành…
Tên khác: Không có Tác giả: Thất Hỉ Hoàn Tử Tình trạng: Đang tiến hành Thể loại: Comedy, Drama, Manhua, Romance, ShoujoNguồn: A3 Manga Re-up: xxiamia*Lưu ý*: Một vài hình ảnh bị xóa ở một số chương do bị wattpad cảnh cáo không phù hợp với lứa tuổi :(( Các bạn thông cảm-----------Không được động vào mẹ bọn tôi!"Hai đứa nhóc một nam một nữ, chặn trước mũi của ác ma thiếu tổng tài. Người phụ nữ hắn nhắm tới, không chỉ bị người ta ăn trước mất, lại còn tặng kèm hai cái đuôi!"Quân ăn cướp, mau ra đây!"Đối diện với tràng cảnh max máu chó này, người mẹ nóng bỏng vừa đơn thuần lại vô tội... N năm trước, vô ý bị người ta cướp mất thanh bạch, là lỗi của nàng ta sao? Làm ơn hiểu giùm cho, người ta cũng là kẻ bị hại à nha! Hơ? Sao mà cái tên này với con trai mình lại hao hao nhau thế? Lẽ nào...…