Tác Phẩm: Luôn Có Giáo Viên Muốn Mời Phụ HuynhTác Giả: Cảnh NgôNgười Dịch: gschoiofficialĐộ Dài: 108 chương + 9 Phiên NgoạiNhân Vật Chính: Lalisa Manoban x Park ChaeyoungThể loại: Bách Hợp (Nữ x Nữ), Tình yêu chốn đô thị, Duyên phận bất ngờ, HE---ĐÃ ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA NGƯỜI DỊCHTiến độ: Sẽ cố gắng mỗi ngày ra ba chương…
Thể loại: Ngôn tình cổ đại, không có căn cứ trong lịch sửBản gốc: 72 chươngNguồn convert: ngocquynh520Edit: Mèo Nhỏ a.k.a Thiên BíchBeta: dienvi2011(diendanlequydon.com)Homepage: http://thienbich.wordpress.comGiới thiệu vắn tắt:Cơ gia thiên hạ, Diêu gia vọng kinh(Nhà họ Cơ nắm quyền thiên hạ, nhà họ Diêu danh vọng chốn kinh thành)Nhược Thủy, thân là đích nữ Diêu gia, đỡ một đao thay thái tử.Bị thái y phán rằng đời này không thể sinh nở.Rơi vào đường cùng, chỉ còn cách hạ tiêu chuẩn từ thái tử phi xuống thành vợ kế của người ta.Ngài cho rằng ta hiền thục, độ lượng? Không cần phải thế đâu...Ta thấy là tự ngài xem nhẹ bản thân, tự chuốc thêm phiền não.Sau mới phát hiện thì ra chúng ta là một đôi trời sinh. TRUYỆN SƯU TẦM, CHỦ LẦU KHÔNG PHẢI EDITOR…
Started: 27/10/2021Finished: 27/1/2022Edit bìa: @Rosa-in-RosalineWritted by Amie-------Vâng không nhầm đâu, chồng tôi hắn ta là Diêm Vương, đã vậy hắn ta còn là người...à không Diêm Vương phải là ma chứ nhỉ. Hắn ta là thằng ma đẹp nhất cái âm phủ này - Kim Taehyung.Còn tôi - Jeon Jungkook, tôi chỉ là một con người bình thường, không hiểu vì lí do gì bị bắt xuống âm phủ, đã vậy còn bị bắt phải kết hôn với hắn ta. Khoan...nếu đây là âm phủ, hồn tôi trôi xuống đây, vậy có nghĩa...tôi ở dương gian đã chết rồi ư?----Truyện chỉ up một nền tảng Wattpad, không chuyển ver, không reup!!…
Tác giả : Tịch Lãnh Vô Thường Thể loại : Nữ phụ, nữ cường, xuyên sách, hắc đạo, sủng, 1 chọi 1 Văn án : Đang yên đang lành đột nhiên xuyên không? sao cô chấp nhận nổi đây ? Cái gì ? Xuyên thành nữ phụ ngực to não tàn ? Hảo, hảo bà đây nhịn. Cố gắng trốn chui trốn nhủi thật xa đám nv chính cặn bã, lại bị "cực phẩm" bắt về ==' Tên mỗ nam nhân vô sỉ nào đó ngụy quân tử, ngụy mặt lạnh, ngụy chính chắn đem cô ăn sạch đến xương cũng không còn. Mỗ nữ nhân: -Sao ngay từ đầu tôi không nhận ra anh là 1 tên sắc lang chứ??? Anh không đáng mặt quân tử!! ( giận dữ) Mỗ nam nhân cười đến thiên chân vô tà: -Bảo bối! Anh là trên giường lưu manh dưới giường quân tử.…