* Tên gốc là "Nghịch phong đích hôn" - 《 逆风的吻 》, có thể hiểu là "Nụ hôn ngược gió" hoặc là "Nụ hôn của Nghịch Phong" như trên, vì "Nghịch" ngoài nghĩa "ngược" còn là tên của nam chính - Mạc Nghịch, "Phong" (gió) là tên của nữ chính - Thi PhongMạch Nghịch nói với Thi Phong: "Thi Phong, cứu anh, anh sắp chết rồi."Trước khi gặp Thi Phong, thuốc lá là cơn nghiện lớn nhất của Mạc Nghịch;Sau khi gặp Thi Phong, cô là cơn nghiện lớn nhất của Mạc Nghịch…
Tác giả: Thỉnh Quân Mạc TiếuNhân vật chính: Lâm Vãn Nguyệt (Lâm Phi Tinh) x Lý NhànSố chương: 183Văn án:Vì sống sót giữa thời loạn thế, vì báo thù cho những người chí thân, vì lấy lại công đạo cho toàn thôn 118 nhân khẩu uổng mạng, Lâm Vãn Nguyệt cầm hộ tịch đệ đệ long phượng thai của mình - Lâm Phi Tinh đi tòng quân, dốc lòng giết hết giặc Hung Nô.Hoàng Hậu đương triều đi về cõi tiên, để lại trưởng công chúa mười sáu tuổi cùng Thái Tử tám tuổi sống nương tựa lẫn nhau.Vài vị thân vương lớn tuổi đối với Thái Tử cùng ngôi vị hoàng đế như hổ rình mồi, địa vị hai tỷ đệ tràn ngập nguy cơ.Tướng quân nữ giả nam trang cùng trưởng công chúa bày mưu tính kế, chính kịch, chậm nhiệt, truyền kỳ, quân lữ, cung đấu, âm mưu, báo thù, HE.Kim bài biên tập đề cử:Một vị thiên chân thiếu nữ xuất thân nông hộ, Lâm Vãn Nguyệt một lần ham chơi lên núi, về nhà lại phát hiện toàn thôn đều bị người Hung Nô giết hại, trừ bỏ chính mình còn lại không một ai may mắn thoát khỏi. Khắp nơi bị máu tươi chảy thành sông nhiễm đỏ, thi thể chồng chất đến có mùi hôi thối, cảnh tượng man rợ, ám ảnh lòng người. Lâm Vãn Nguyệt cầm hộ tịch song bào thai đệ đệ của mình đi tòng quân, chỉ vì thế này mới có thể lấy lại được công đạo cho 118 mạng người! Quân doanh, Lâm Vãn Nguyệt thận trọng từng bước, thật cẩn thận giữ gìn bí mật bản thân là nữ tử, lại không nghĩ rằng không cẩn thận được coi trọng, lọt vào mắt xanh của trưởng công chúa.…
Tên truyện: Hờn DỗiTên tiếng Trung: 娇嗔Hán Việt: Kiều sânTác giả: Thời Tinh ThảoEditor: Sơ Nguyệt Thập LụcBìa: Mộc CameoSố chương: 65 chương chính văn + 17 chương ngoại truyệnThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Hào môn thế giaVĂN ÁN:Phó Ngôn Trí có tiếng lạnh lùng trong bệnh viện số 1, cao lãnh cấm dục, giống như tuyết trắng trên núi cao, không ai có thể lay động.Một ngày nọ, trong văn phòng của bác sĩ Phó có một người đẹp mặc sườn xám thường xuyên lui tới, người đẹp dáng người quyến rũ, môi hồng da trắng.Lúc đầu, các đồng nghiệp nhao nhao đặt cược, không quá một tháng, cô sẽ bị bác sĩ Phó từ chối, cũng sẽ không được bước vào khoa bọn họ nửa bước.Một tháng sau, cô vẫn còn ở đó.Ba tháng sau, có đồng nghiệp thật sự nhìn thấy cô kề tai nói nhỏ với bác sĩ Phó.Đợi đến khi đi ra, sau tai bác sĩ Phó dính son môi đỏ tươi, ái muội không thôi.Một năm sau, cô đăng ký kết hôn với bác sĩ Phó.----- Khi Quý Thanh Ảnh theo đuổi Phó Ngôn Trí, cô thích nhất việc dùng các loại lời âu yếm trêu ghẹo anh, nhìn vành tai anh phiếm hồng, nhưng bộ dạng lại như không hề dao động.Sau này, Phó Ngôn Trí dùng hành động trả lại cho cô toàn bộ những lời âu yếm kia, trêu ghẹo cô mặt đỏ tới mang tai.---- Mới đầu, Phó Ngôn Trí không thích nhất là những người thích làm nũng, nhưng cuối cùng, thứ anh yêu nhất lại là bộ dạng hờn dỗi của Quý Thanh Ảnh. Bất cứ lúc nào, chỉ cần liếc mắt một cái thì ngay lập tức đắm chìm.Bác sĩ (không) lạnh nhạt cấm dục x Nhà thiết kế sườn xám kiều diễm…
Tác phẩm: Mơ Ước Đã Lâu (肖想已久)Tác giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa Tử (讨酒的叫花子)Thể loại: Oan gia, gương vỡ lại lành, thanh mai thanh maiNhân vật chính: Kiều Tây, Phó Bắc (Thợ xăm hình x Giáo sư đại học)Số chương: 79c + 6PNVăn ánNgười trong đại viện đều biết, xưa nay Phó Bắc luôn ổn trọng, tính tình ôn hòa, hoàn toàn khác biệt với một Kiều Tây lệch lạc từ nhỏ. Khi còn niên thiếu Kiều Tây không biết, thời điểm mối tình đầu vẫn luôn không quá thanh tỉnh, không tự ý thức được, chỉ ngây ngốc quấn quít lấy Phó Bắc không tha, cũng không để ý sắc mặt, không biết sớm đã bị chán ghét qua bao nhiêu lần, mọi người xung quanh cũng không nhìn được nữa âm thầm nói không ít lời khó nghe. Lúc ấy chính là tự cảm thấy hài lòng, còn không tự biết khiến người chán ghét, ganh tỵ khắp nơi. Sau này khi đã hiểu được. Cô đã thông suốt, rời bỏ dứt khoát, việc gì nên làm thì đều làm, không nên trêu chọc thì cũng sẽ không chọc, sau đó dứt khoát chạy lấy thân. Sau này, một Phó Bắc nhã nhặn đứng đắn lại không buông tha cô, tình khó kiềm nén mà hôn môi, khắc chế mà ẩn nhẫn, ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ như vậy, hoàn toàn thay đổi thành một người khác. Cô không nói gì chỉ cười cười, hỏi: "Thế nào, luyến tiếc sao?"…