Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước (Cái Bóng Ẻo Lả)Nguồn : Diễn đàn Lê Quý ĐônThể loại: Trùng sinh, thanh xuân vườn trường, sủng, ngọt ngào, 3S....Tình trạng : Đã hoàn.Độ dài: 95 chính văn + 3 ngoại truyện.Giới thiệu:Bước qua màn sương mù, tìm kiếm chuyện sai lầm kiếp trước.Mới phát hiện, duyên đến còn có anh....Thật xin lỗi, kiếp trước đã bỏ qua tình yêu của anh.Cám ơn anh, hai kiếp đều yêu em.Kiếp này, hãy để cho em yêu thương anh thật nhiều...Một cô nàng được sống lại tìm kiếm câu chuyện tình yêu xa xưa.Vứt bỏ nam nhân cặn bã, đá văng tiểu tam, dốc lòng cưng chiều tình yêu của mình.P/s: Sủng văn không ngược có chút "chua" ngập tràn ấm áp.…
Nếu có thể lựa chọn lại một lần nữa, Kha Tầm nghĩ ngày hôm ấy có đánh chết cậu cũng không ra khỏi nhà, ra đường ghẹo trai.Không phải chỉ là vì mắc mưa vào trú trong bảo tàng mỹ thuật nên mới sẵn dịp tính nhìn đông cung đồ một cái thôi sao, vậy mà tự dưng lại... chui thẳng vô trong tranh!?Mục Dịch Nhiên : Mỗi người chúng ta, đều đang đóng vai nhân vật trong tranh.Kha Tầm hai mắt sáng rực : Làm sao đi vào đông cung đồ?Mục Dịch Nhiên liếc dài một cái : Nhắm mắt, nằm xuống.…
Tác giả: Nguyệt Hạ Kim HồThể loại: tang thi mạt thế, trọng sinh, dị năng, không gian tùy thân, tu chân tiên hiệp, lãnh đạm thụ x bá đạo hắc báo công, nhân thú, cường cường, 1×1, HE. (nhân thú nhưng không có màn nhân thú đâu đừng mơ hão =)))Tình Trạng Raw: 2 quyển + 2 phiên ngoạiTình trạng edit: báo con lăn lê bò trườn cán đích ~Văn án:Tổ tiên Trương gia là truyền nhân của Chính Nhất Phái* đạo gia, đến đời Trương Thư Hạc đã suy tàn. (* hay còn gọi là Chính Nhất Đạo, lấy Thiên Sư Đạo làm đại biểu, bao gồm các phái như Mao Sơn, Linh Bảo, Thanh Vi, Tịnh Minh.)Ngày diệt vong giáng lâm, thực vật hút máu bất minh, hoạt tử nhân bất tử, y dựa vào chút phù thuật còn lại, kéo dài hơi tàn mười năm trong những tà vật đó, cuối cùng chết thảm dưới huyết đằng (dây đằng hút máu).Lại không ngờ rằng sẽ trở lại mười năm trước, một khắc khi sống lại, chuyện đầu tiên y làm, chính là bật dậy khỏi sô pha, xông vào phòng chứa đồ, tìm kiếm món đồ của đạo gia duy nhất còn lại trong nhà, pho tượng Linh Bảo Thiên Tôn phủ đầy bụi bị ném trong góc kia. . .Ps: Viết cho những ai có từng biết về bộ này thắc mắc rằng 'Không phải bộ này có 1 quyển và rất nhiều phiên ngoại sao? Sao giờ lại là 2 quyển và 2 phiên ngoại!?' Xin trả lời rằng sau quyển 1 tác giả tính đặt là phiên ngoại nhưng lại quá dài, thành một thiên truyện luôn, nên đã đổi những chương đó thành quyển 2, thế thôi ╮(╯▽╰)╭…
Xin chào mọi người, lại là Bê đây!Đây là hố thứ 4 Bê đào. Là bộ cổ đại đầu tiên trong căn nhà nhỏ này. Và cũng có thể nói là bộ mà Bê ưng nhất trong nhà cho đến hiện tại. Hy vọng mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ :* :*Tên truyện: Kiều ThiếpTác giả: Đông Thi NươngConvert: WikidichChuyển ngữ: B3 (Bạch Bách Bon)Bìa: JasThể loại: Cổ đại, Trùng sinh, Cung đình, Huyền huyễn, Nam giả nữ, Sủng Ngọt, HE.Số chương: 87 Chương + 9 Ngoại TruyệnNhân vật chính: Chi Chi, Bùi Tín PhươngVăn án:Nàng mệnh khổ từ nhỏ, cảm thấy có thể trở thành tiểu thiếp của Phò Mã, không lo cơm áo, còn có người phục vụ đã là số mệnh tốt nhất của nàng rồi. Nào đâu chỉ vì vị chủ mẫu ít khi ra mặt nói nàng vụng trộm với người khác, đã cho người đánh nàng đến chết.Chết đi Chi Chi trở thành A Phiêu (*) trong ba năm, cả ngày bay tới bay lui, không có chuyện gì làm, cho nên đã phát hiện được một bí mật động trời của vị chủ mẫu xinh đẹp kia.Hoá ra chủ mẫu của nàng là nam nhân, sau này còn lên làm Hoàng Đế!Chi Chi: ???Sau đó nàng sống lại, quay về thời điểm khi nàng mười lăm tuổi. Khi vẫn chưa bị kiệu mềm khênh vào phủ Công Chúa từ cửa hông.(*) A Phiêu: Hồn ma bay bay lolTruyện được đăng tại bachbon.wordpress.com và wattpad Bạch Bách Bon (MonNoos)!…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…