-- đoản Tôi tên là ôn nhu(17 tuổi) một cô gái đầy cá tính và hay bị người ta hiểu nhầm là less, hôm nay là ngày đầu tôi chuyển đến ngôi trường này và ngày hôm nay cũng chính là ngày đầu của năm học........ .... ....... ..... ..... Mọi người trong trường nhìn tôi với 1 ánh mắt xa lạ, bỗng nhiên 1 tiếng hét lớn " Này! Tránh ra anh bạn, bất ngờ và hoảng hốt 1 thành gỗ nhỏ rơi vô tình bị ném ngay giữa mặt,.... --(ui da, đâu quá, tôi khóc lên) Từ phía xã chạy lại một chàng trai dánh mảnh khảnh tiến tới --tôi đã bảo tránh ra rồi mà, anh bạn có sao không Tôi vừa khóc vừa nói -- bộ cậu không có mắt à! Hay sao mà bảo tôi là con trai chứ 😭😭😒 -- à xin lỗi cậu, tại cậu ăn mặc như con trai nên..... Tôi tưởng.... --tưởng gì, cậu có thấy đứa con trai nào mà lùn như tôi không chứ -- thôi không nói nữa, tôi xin lỗi,để too cõng cậu đến lớp -- biết điều thì làm màu đi, hôm nay là ngày đầu đi học tôi không muốn bị muộn đâu -- bộ cậu là học sinh mới chuyển tới à, câu tên gì ấy
--ừ, tôi là học sinh mới chuyển tới, tên là ôn nhu còn cậu,? -- cậu cứ gọi tôi là lãng huy, thôi không nói nhiều nữa để tôi cõng cậu đi
Về bản chất có thể gọi creepypasta là truyện ma cũng không sai, tuy nhiên sức hấp dẫn của nó lại mạnh hơn rất nhiều một phần bởi chúng được thuật lại một cách chi tiết, có thời gian địa điểm xác thực giống như chính người trong cuộc kể lại hơn là sản phẩm thêu dệt của trí tưởng tưởng. Những câu chuyện rùng rợn đang bắt đầu, chúng đang đợi bạn đó.…
夫人!少将请您回家 - 君太平Phu nhân, thiếu tướng mời ngài về nhàTác giả: Quân Thái Bình Thể loại: hiện đại, phúc hắc quân trưởng công, tao nhã quý công tử thụ, hài, 1×1, HETình trạng bản gốc: Hoàn 196 chương + 14 phiên ngoạiTình trạng bản edit: đã hoàn chính văn, đang beta lại chính văn, phiên ngoại từ từ gòi tính nho mn iuuNguồn: +Từ chương 1 đến chương 147: https://wisterialh0601.wordpress.com/dam-my/dam-my-edit/phu-nhan-thieu-tuong-thinh-ngai-ve-nha/ (beta)+Từ chương 147 trở đi: https://wikidich.com/truyen/phu-nhan-thieu-tuong-thinh-ngai-ve-nha-WRqfa~8h7Hk_civJ#! (edit)_______Đường Mộ nằm mơ cũng không nghĩ tới, hắn chỉ là về nước tham gia hôn lễ của ca ca nhà mình, thuận tiện thay ca ca đi giao một đám trang bị quân dụng, cư nhiên ngay cả bản thân mình cũng đem bán!Thẩm Lãng không dự đoán được mình chỉ là tâm huyết dâng trào, thay thuộc hạ đi tiếp nhận một đám trang bị tân tiến, cư nhiên tiếp nhận một đám trang bị lớn nhất cuộc đời này - người yêu!Khi quý công tử gặp gỡ phúc hắc quân trưởng, màn trình diễn của hai người họ sẽ trở nên vang dội đến thế nào?"Phu nhân, thiếu tướng mời ngài về nhà!" Cảnh vệ viên quân trang thẳng tắp mặt không chút thay đổi nghiêm."Tới nhà hắn làm cái quỷ gì! Tôi không phải phu nhân!""Thiếu tướng nói, chuyện này hắn sẽ đích thân cùng ngài thảo luận.""Bảo hắn đi chết đi!""Thiếu tướng nói, hắn phải sống lâu trăm tuổi, sẽ không để cho ngài phải thủ tiết!""......"______TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD!**VỨT NÃO TRƯỚC KHI ĐỌC, KHÔNG THÍCH XIN MỜI CLICKBACK, XIN ĐỪNG BUÔNG LỜI CAY ĐẮNG. CÁM ƠN!…