Cổ Tịch nhất thời xuyên qua thời không biến thành tiểu nha đầu tám tuổi, mà tiểu nha đầu này lại là nữ thái tử hoang dâm vô độ. Hoa rơi, hoa nở, mùa nối tiếp mùa, thê thiếp vô số. Nàng tài khuynh thiên hạ, nàng mỹ mạo vô song, dân chúng kháo nhau rằng:"Nữ vương rất tài giỏi, nhưng lại chẳng hề muốn sinh con đẻ cái, chuyên sủng nữ tử. Ngươi xem, trên đời còn cái gì nghịch lý hơn thế?."…
Tác giả: Mặc Hương Đồng KhướuNguồn: almostbl.wordpress.comTrạng thái: hoànEditor: Sút, Bee, Chi Tồ, JoeyThể loại: đam mỹ, xuyên thư, hệ thống, 1×1, hài hước, HE.Vì đây là một bộ truyện khá hài hước, sử dụng nhiều ngôn ngữ mạng/ thuật ngữ game, nên sẽ cố dịch nghĩa gần với tiếng Việt nhất chứ không để nguyên gốc. Để nguyên gốc rồi đọc chú thích thì sẽ chẳng còn hài hước nữa. Nếu mọi người cảm thấy không thích có thể hoan nghênh đi đọc QT chứ đừng ném đá tội nghiệp:(Có lỗi gì mong cmt mình sẽ sửa.Mình up để tiện đọc, nếu editor không đồng ý mình sẽ gỡ ngay, thanks.…
Nguồn convert: WikidichEditor: Seo-senpai.Độ dài: 69 chương + 3 phiên ngoại.Bìa: Whisper_Star / T_G (#teamgio)Tác giả : Mạch Ngôn XuyênGặp được em, cả cuộc đời này không còn muốn ai khác.Trong khu mới có một người đẹp xuất hiện, đối xử với ai cũng tốt, lại rất nhiệt tình nhưng chỉ riêng với Tưởng Xuyên lại dùng thái độ kính nhi viễn chi mà đối đãi.Bạn bè anh đều ngạc nhiên hỏi: "Cậu đã trêu chọc gì cô ấy sao?"Tường Xuyên: "Lúc nhỏ chính là có hôn qua cô ấy một cái, cô ấy liền khóc đến trời long đấy lở..."Bạn bè: "Trời ạ, không ngờ lúc nhỏ cậu đã lưu manh đến vậy rồi? Mà không đúng, lúc nhỏ không phải cậu vẫn ở trong nơi thâm sơn u cốc sao? Sao có thể quen với đại tiểu thư như cô ấy được?"Tưởng Xuyên liếm môi, liếc nhìn về phía Tần Đường, trong người nóng lên...- Nam chính lưu manh với nữ chính bạch phú mỹ.- Nam chính tuy lưu manh nhưng là người tốt.- Nhân vật chính: Tưởng Xuyên - Tần Đường.- Ps1: Cp này là đời F2 của Bình hoa giới giải trí đó :))... Mình reup nguồn : https://truyenfull.vn/anh-den-cung-rang-dong/mục đích : vì chuyện có vẻ thú vị :">…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…