- A viễn cậu được nhận nuôi lúc 8 tuổi ở trại mồ côi ở phía tây Hong Kong cậu sống ở căn nhà phụ của nhà họ Đoàn
" Chào con ta là Kiều Diễm sau này con cứ gọi ta là dì Diễm là được "
Người phụ nữ này vừa nói xong nắm tay tôi đi vào trong tay của người phụ nữa này thật mềm và đẹp nhìn bà tôi lại thấy hình bóng của mẹ mãnh mai dịu dàng và ấm áp biết bao khi bước vào nhà tôi thấy một người đàn ông trang nghiêm đang ngồi một tay là tờ báo một tay là tách trà còn nóng khói nghi ngút
" Nào con chào cha đi "
Tôi ngước lên nhìn bà rồi lại quay nhìn ông người đàn ông này thật đáng sợ tôi nép mình sau người của dì Diễm ông ấy nhìn tôi làm tôi bất giác rung lên
" Co...con chào cha "
Tôi cuối đầu không dám nhìn lên vì sợ hãi tôi để ý kế bên ông là một cậu bé lớn hơn tôi
Cậu bé đó là cậu hai của nhà họ Đoàn . Đoàn Minh cậu nhóc đang ngồi đánh cờ với ông Đoàn cậu bé khá ít nói và không tiếp xúc nhiều ông Đoàn chỉ nhìn và phẩy tay rồi lại đánh cờ tiếp có một người đàn ông đi lại dẫn tôi đi khi tôi đi ra khỏi căn nhà này ở phía sau .......
Author : JennyThể loại: nghiêm túc - người lớn Bộ truyện này mình tự viết nhé , nếu muốn chuyển thể hoặc đem truyện đi thì xin mình nha ~, chân thành cảm ơn mọi người nếu đọc ~~~~___________________________________________- NỘI DUNG : đọc => hiểu ^0^…
Tác giả: Dạ ManNgày cô quyết định sẽ ly hôn mới phát hiện ra rằng tất cả đều không khó như cô vẫn nghĩ.Chẳng qua lúc đó, cô còn ngốc nghếch hỏi anh: "Đã nhiều năm như vậy, sao anh vẫn không thích em?"…
Truyện này mình đọc thấy khá hay nhưng bạn editor có vẻ ngưng edit bộ này nên thành ra đành tự thân vận động edit tiếp vậy.Mình chỉ là tay mơ mới edit bộ đầu tay này nên có sai sót các bạn hãy nhắc nhở nhé.Mình sẽ edit tiếp từ chương 291 nên bạn nào muốn đọc từ đầu thì qua bên nhà bạn editor Ư Ư nha. https://my.w.tt/XjTRrBFlr4…
Truyện edit khi chưa được sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không reup. ThankssNhan Nghiên xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành nhân vật phản diện (vai ác) số một trong sách. Vai ác này là thiên kim lưu lạc của Minh gia, trở lại Minh gia một lòng muốn chiếm đoạt gia sản thừa kế từ chú nhỏ, không ngờ chưa kịp xử lý chú nhỏ, thiên kim thật đã trở lại, vì thế vai ác bị đuổi ra khỏi nhà còn bị chú nhỏ vô tình xử lý. Xuyên thành vai ác, Nhan Nghiên thề quyết không mơ tưởng gia sản của chú nhỏ, quyết không vi phạm ý tứ của chú nhỏ, quyết không ngăn cản chú nhỏ theo đuổi nữ chính, giữ được mạng và tìm cơ hội nói cho chú nhỏ, "Kỳ thật cháu không phải Minh tiểu thư thực sự"Chú nhỏ nghe xong kéo kéo cà vạt, ý vị thâm trường cười "Phải không, nếu thật đúng thì tốt quá"Nhan Nghiên: "??????"Ai nói cho cô điều này có nghĩa là gì vậy. Nữ chính bề ngoài "không sợ trời không sợ đất" trước mặt chú nhỏ lại vô cùng nghe lời vs nam chính như bá đạo tổng tài kỳ thật không bá đạo chút nào.Nam nữ chính không có quan hệ huyết thống!!!!!Không có!!!!#giới giải trí #ngọt văn #xuyên thư #sảng vănVai chính: Đường Đường (Nhan Nghiên)Bình luận ngắn: Cốt truyện mượt, hành văn dí dỏm thú vị, nam nữ chính tính cách tươi sáng, hai người yêu thầm nhau lại ẩn nhẫn, ngọt không ngược.…
Nếu có thể lựa chọn lại một lần nữa, Kha Tầm nghĩ ngày hôm ấy có đánh chết cậu cũng không ra khỏi nhà, ra đường ghẹo trai.Không phải chỉ là vì mắc mưa vào trú trong bảo tàng mỹ thuật nên mới sẵn dịp tính nhìn đông cung đồ một cái thôi sao, vậy mà tự dưng lại... chui thẳng vô trong tranh!?Mục Dịch Nhiên : Mỗi người chúng ta, đều đang đóng vai nhân vật trong tranh.Kha Tầm hai mắt sáng rực : Làm sao đi vào đông cung đồ?Mục Dịch Nhiên liếc dài một cái : Nhắm mắt, nằm xuống.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…