Author : NiePairings : ~ Công : Namjoon, Seokjin, Yoongi, Hoseok, Jimin, Taehyung ~ Thụ : Jeon JungkookDisclaimer : họ thuộc về nhaoo~Warning ?? : Boys×boy - dị ứng thì clickback , từ ngữ nhạy cảm, H nhạt nhòa ~..…
Ngày ấy bên nhau, anh và cậu có vui có buồn, có cãi nhau, có giận dỗi,.. Rốt cuộc cũng làm lành. Cậu vẽ ra cả một cuộc đời hạnh phúc mĩ mãn bên người anh. Nhưng đến cuối cùng, cậu được gì? Một sự đau thương tột cùng, như ngàn dao đâm vào tim.... - Giá như được làm lại từ đầu. Tôi sẽ chọn cách không yêu anh....…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
Tác phẩm đầu tay , có gì xin góp ý kiến ^^ À mà bạn nào không thích có thể ngưng đọc , không cần soi mói đâu ^^! Đã là truyện thì không thể giống với đời thật được , ok !?…
Nàng kiều tuyệt sắc giai nhân ngày xưa của Nguyễn Du hồng nhan bạc mệnh, bị bán làm gái lầu xanh, đau khổ tiếc thương như thế thì hãy để trẫm hóa kiếp cho nàng.Hồng nhan tuyệt mệnh. Nàng sẽ có dàn harem toàn gái đẹp theo đuổi. Nhưng còn nàng chịu ai thì đọc đi sẽ rõ.Truyện là tự viết, không có ý xuyên tạc nội dung chính của đại thi hào Nguyễn Du. Có hài hước có ngọt ngào. Truyện vui là chính. Nếu ai không thích thể loại này thì có quyền nhấn nút "back". chẳng cần nhấn "Đọc" đừng bấm vào đọc để ném đá au. Thân!…
Thuần Việt: Kế Hoạch Ly Hôn Đúng ĐắnTác giả: da Thanh OaSố chương: 70 chương (đã hoàn bản raw)Nguồn: Wikidich, Tấn Giang,...Edit: Vũ Kỳ, Cá, RiiNgày mở hố: 30/4/2020Ngày lấp hố: 19/12/20201. Đây là bộ đầu tiên bọn mình làm nên không tránh khỏi có sơ suất, nếu mọi người thấy có chỗ nào không đúng thì nhờ mọi người góp ý giúp nhé, bọn mình sẽ tích cực tiếp thu.2. Bọn mình đều không biết tiếng Trung nên chỉ dựa vào bản convert để edit sau đó đối chiếu với bản raw, vậy nên chỉ đảm bảo đúng khoảng 70% nội dung truyện.3. TRUYỆN EDIT CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG SỬ DỤNG TRUYỆN CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI, CẢM ƠN!Đánh giá của editor: 7/10Theo mình thì truyện này không thể nói là xuất sắc mà chắc chỉ ở mức tạm ổn thôi, bản thân mình lúc trước là edit đến đâu đọc đến đó mà còn cảm thấy bị hụt hẫng về phần sau. Nói chung theo cảm nhận khách quan thì truyện chưa thoã mãn mình lắm về một số tình tiết mà tác giả giải quyết, hài cũng không tới mà cách miêu tả tình yêu của nữ chính cũng không tới nên khiến mình bứt rứt. Tuy vậy mình vẫn đánh giá cao về khía cạnh tình cảm gia đình của truyện, một gia đình mà có thể đại đa số chúng ta đều mong muốn, tuy không giàu song vẫn luôn ấm áp và là chỗ dựa tinh thần cho bạn mỗi lúc cần vỗ về, đây cũng là một điều đáng để bạn đọc truyện này. À có một chuyện quan trọng nữa là truyện trong sáng đến mức một chiếc hôn nhẹ cũng không có thế nên đừng kì vọng để rồi hụt hẫng…