Tên truyện: Dụ Dỗ Lưu Manh.Tác giả: Hà Vũ.Cre bìa: Nukaly.Tình trạng: Hoàn.Thể loại: Đam mỹ, cường cường, lưu manh côn đồ thụ x lão đại công, HE, 1x1, có H.Văn án:Sở Hạ từ trước đến nay chỉ sợ hai điều.Một là không đủ no.Hai là không đủ ấm.Thế nhưng từ khi gặp Diệp Mạc, hắn mới biết mấy thứ kia chả là cái gì cả.Một tên côn đồ lưu manh xó chợ dưới đáy xã hội, một người quyền cao chức trọng ai ai cũng kính nể. Nếu về bên nhau sẽ thành thế nào đây?!…
Nguyên tác:Cô Đơn Luyến Nhân Tác giả: Mộ Tuyết Lạc Thể loại: hiện đại, thực văn, ngược tâm, 1x1, HETình trạng bản raw: 100 chương (Hoàn)Editor: Faye LamQuyển sách này được viết dựa trên một câu chuyện có thật.Nội Dung:Năm 27 tuổi, bắt đầu từ một cơn mưa, Cố Hàn Yên gặp được Tô Vũ Khởi. Lúc đó cô không hề biết rằng, người xa lạ kia không chỉ tặng cho cô một chiếc ô, mà còn trao cho cô cả một tấm lòng, dùng nó để lấp kín trái tim cô.Còn Tô Vũ Khởi, sau ba năm yêu đương mặn nồng, kết cục không còn gì khác ngoài sự chia lìa. Vì né tránh hồi ức, cũng như nhiều người trên đời này, cô lựa chọn tại một nơi khác bắt đầu lại từ đầu. Cô khát vọng ái tình, nhưng cũng chống cự ái tình. Chỉ hy vọng có một người có thể đưa cô ra khỏi bể khổ cuộc đời, nhưng không ngờ bản thân lại rơi vào một vòng xoáy khác.Yêu và đau, một lần nữa.Tình yêu của các cô gái, lúc nở rộ có thể sánh với sự tươi đẹp của bất kỳ đóa hoa nào trên đời này, vì lẽ đó, đến khi héo tàn, cái còn lại sẽ chỉ là thê lương buồn bã. Sâu trong lòng mỗi người, ai chẳng có một thời yêu say đắm, nhưng yêu là yêu, có bao nhiêu tình yêu không thất bại trước hiện thực? Điều chúng ta có thể làm là kiên trì chờ đợi hay là dũng cảm bắt đầu lại từ đầu?Câu chuyện này sẽ không cho các bạn đáp án, lựa chọn như thế nào, là ở chính các bạn.…
Tác giả : Myosotis_Azorica Park Chaeyoung , tổng tài kiêu ngạo lại phải vừa làm vợ vừa làm mẹ cho đứa trẻ hỉ mũi chưa sạch, chuỗi ngày sống mà thật đau khổ. Mỗi buổi tối trôi qua đều đứng trước gương khóc than cho cái ngực của mình ...Lalisa Manoban , lúc nhỏ bị đuối nước xém chết, sau này lớn lên trí não vẫn chỉ dừng lại ở 5 tuổi. Hằng ngày ngoài xem Chaeyoung như mẹ ra thì chính là xem như kẻ thù ...Thể loại : hiện đại, ngược,thụ sủng công ,...Đã được sự cho phép của tác giả .…
Biết là đào hố nhiều, nhưng vì ý tưởng dồn dập hơn là ra chap mới :))) khi nào nghĩ ra được chap mới thì sẽ viết thôi :)) .nội dung tóm tắt trước khi xuyên : Một cô nàng ăn mặc như tomboy , hay mặc đồ xộc xệch khi ở nhà, khuôn mặt thanh tú. Hay kiếm chuyện đánh nhau liên tục khi bực bội, vào một ngày mưa tầm tã , cô ấy bị một du côn tập kích giữa đường. cô bất chấp đánh hết bọn chúng, cuối cùng thương tích đầy mình, cô cố gắng chạy thoát khỏi bọn chúng. khi đến cây cầu, cô bị chặn hết hai đường, cô không còn đường lui nên đành nhảy xuống sông chảy xiết. .....Ngày viết : 14 / 5 / 2018 Ngày hoàn thành : 24/07/2018…
Warning: 🔞 ABO, có ngôn từ thô tục, dễ gây ức chế, cân nhắc khi xem (có vài câu tớ lấy từ Pin nha)❌ Truyện không áp dụng lên đời thực, người thật, hoàn cảnh trong truyện đều là giả, không áp đặt quá vấn đề🙏 hãy là một người đọc văn minh, mong mọi người hạn chế chửi các nhân vật trong fic bằng những từ nặng lời!Cp: GeminiFourth , PondPhuwin & JoongDunkTruyện được viết theo sở thích, gu của AU. Ai không hợp -> click back📌 Chỉ đăng trên W, không liên quan đến bất kì nền tảng nào. *KHÔNG COPY DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP*start: 4/3/2024end: 19/12/2024…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…