Authour: Mây (may_pia)Pairing: Kim Taehyung, Jeon JungkookThể loại: shortfic, ngọt, ngược tâm nhẹ, HE, tổng giám đốc mất trí nhớ trước lạnh lùng sau phúc hắc bá đạo công x thư ký hiền lành thụStarted: 24/12/2018Summary:Chuyện kể về Tổng giám đốc tập đoàn đá quý KTH - Kim Taehyung sau khi mất trí nhớ nhất quyết nghĩ mình là chồng của thư ký Jeon chỉ vì hắn duy nhất nhận ra một mình cậu.KHÔNG CHUYỂN VER#1 in #vkook (28/03/2019)…
Tên gốc: Vô ái đích hôn nhânTác giả: Vị VũDiễn viên: Tiếu Viễn Trình x Từ Trác DưThể loại: thâm tình cường công x cam chịu tự ái thụEditor: MinBeta: Bo, MinĐộ dài: 44 chương + 7 phiên ngoạiCảm ơn sự giúp đỡ của QT sa-maVăn ánTừ Trác Dư vẫn chờ mong có được cuộc sống gia đình ấm áp.Không thể ngờ nguyện vọng bình thường ấy lại bị một cuộc hôn nhân bất thình lình xảy ra đâp vỡ.Vốn tưởng rằng chính mình có thể cố gắng làm cho Tiếu Viễn Trình đối với gia sản này nảy sinh tình cảm.Lại không nghĩ rằng tình cảm vốn là thứ duy nhất Tiếu Viễn Trình không thể cho cậu.Giả vờ như bản thân mình không bị thương.Giả vờ chính mình đối với cuộc sống hiện tại thực hài lòng.Nhưng lai giật mình phát hiện ra chính mình thế nhưng lại dần đối với Tiếu Viễn Trình nảy sinh ra tình yêu.Không cách nào thẳng thắn bộc lộ khiến đôi bên càng đi càng xa.Hôn nhân không tình yêu, phải chăng rời đi là kết cục cuối cùng?https://hoacucduachuot.wordpress.com/2016/08/17/hon-nhan-khong-tinh-yeu/…
Cô chỉ là một cô gái bình thừơng với học lực bình thừơng gương mặt cũng bình thừơng nốt. Thế thì tại sao ông trời lại đẩy cho cô 3 ông anh trai có thể nói là quá không đựơc bình thừơng.Ba cô lấy vợ mới rồi cùng vợ 1 mực đi hửơng tuần trăng mật. Đẩy trách nhiệm chăm sóc cô cho 3 ngừơi con trai cô chưa gặp lần nào. Ba cô đây là trực tiếp đem cô đưa vào miệng sói rồi.…
"Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình tiết vụn vặt xoay xung quanh tình bạn, tình yêu gia đình và những rung động đầu đời..." ---- Anh cũng không biết từ lúc nào... Chỉ là, anh thích nhìn em ngồi tỉ mẩn đào hầm cho kiến, thích nhìn em nhảy nhót trêu con chó nhà hàng xóm rồi lại cắp mông chạy té khói khi nó bị tuột xích. Thích nhìn em chơi đồ hàng, ép anh và thằng Tùng ăn lá me đất cho bằng được. Thích nhìn em mặc áo của bố, giả làm bác sĩ tâm thần, cột chân cột tay con mèo lại để rồi bị nó cào cho hai phát, sưng vêu mặt. Anh thích em mỗi lần giận anh, lại mò ra vườn, vẽ bậy lên tường: "Đồ Đông chó, đồ chó Đông"... Thích em mỗi sáng nở nụ cười, chào con Rô trước khi đi học. Thích cách em quan tâm đến người khác, không vồ vập, không ồn ào, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, cho họ biết sự tồn tại của em, thích cả lúc em rơm rớm nước mắt, mếu máo nói với anh: "Chết em rồi anh Đông ơi..." Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, khe khẽ cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp. - Có lẽ... từ những cái thích nhỏ nhặt ấy, ngày này qua tháng khác đã tích thành cái thích to lớn, đủ để tạo thành lí do anh thích em...-------------*NOTE: Truyện bắt đầu viết từ năm 2012, 2013 gì đó (Chẳng nhớ chính xác nữa vì lâu quá rồi), cũng đã 6,7 tuổi có lẻ nên mong không bạn nào cmt kiểu sao giống truyện A, truyện B... thế? Block thẳng cánh đấy. Xin cảm ơn!…