Tác giả: Tương Tư Phong Tử Thái Tử PhiNguồn convert: T2909TTình trạng gốc: đã hoànTình trạng edit: đã hoànThể loại: cổ đại, huyền huyễn, sủng, ngọt, trọng sinh, hệ thống, sắc, H, 1v1Văn án:Gia Ý phúc mỏng, Tạ Yến ơn trạch, rất tương xứngNữ chủ trọng sinh thân kiều thể nhược vì tồn tại, trăm phương nghìn kế làm nũng bán si tích cóp ân sủng của đế vương để kéo dài phúc trạch.---------------Nữ chủ: tích cóp tích cóp tích cópNam chủ: sủng sủng sủngPs: ngụy cung đấu, 1v1, ngọt…
Phòng bên cạnh chuyển tới một mỹ nam kiêu ngạo, tự đại, IQ=max, EQ=0. Ngay từ đầu tiên đã bị hắn đưa vào đồn cảnh sát nên Tô Song Song quyết định thù này không báo không phải nữ tử, không ngờ kế hoạch trả thù rất thuận lợi, thế nhưng hắn lại nói "Cô làm hỏng hôn sự của tôi nên cô phải dùng chính mình để đền..."…
Tác giả: Chưng Khí ĐàoEditor: Dly ❤︎ 0.2℃Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Trọng sinh , Niên hạ , Sinh con , Chủ thụ , Nhẹ nhàng , 1v1Giản Xuân Triều sau khi bị bắt cóc, người hắn mong đợi lại không đến cứu hắn, mặc hắn chết trong cô độc, đứa bé trong bụng cũng mất đi.Hắn tỉnh lại vào đêm giao thừa 1 năm trước, phát hiện mình đã trùng sinh. Chuyện cũ như một giấc mộng, hắn đã không còn là người trong cuộc mù quáng nữa.Giản Xuân Triều: Thiếu gia nhà họ Phương là con 1 phải không? Cao không với tới, ly hôn.Phương Minh Chấp: Tôi tài sắc song toàn, em cũng không thích sao?Giản Xuân Triều: Không thích, ly hôn, ly hôn.Phương Minh Chấp: Vợ ơi, anh hai à, ông nội của anh ơi, anh sai rồi, đừng bỏ anh mà.Giản Xuân Triều: Không dám, ly hôn, ly hôn.Phương Minh Chấp: Em có con của anh rồi, anh phải có trách nhiệm.Giản Xuân Triều: Không phải con của anh, đừng nhận vơ.Phương Minh Chấp: Của anh, là của anh.Trước đầu gỗ sau trung khuyển hay ghen công x bệnh tật yếu ớt thụ, niên hạ, sinh tử, HE.Số chương: 78 chương Tình trạng: Đã hoàn.Vẫn là mình không biết tiếng Trung chỉ biết tiếng Nhật nên bản dịch chỉ đúng 70-80%.Dịch để lưu lại đọc nên đừng mang đi nơi khác. 👌🏻…
Gió Quỉ...xuất hiện và biến đi trong chớp mắt.Sự quyến rũ đáng sợ này...chỉ có gió quỉ mới đem tới. Là gió , cuốn đi mọi thứ, đem nhấn tất cả vào dòng xoáy...Là gió, nhẹ nhàng, thanh thoát và có bản chất của quỉ...Là gió, thứ vô hình đẹp đẽ nhưng không sao chạm vào được, lại tàn bạo đến mức chỉ khiến người ta chỉ muốn trốn chạy ...Có phải sự mâu thuẫn này khiến Gió Quỉ càng thêm mê hoặc ?P/S : Truyện này Mèo post đã được sự đồng ý của tác giảĐã up bản full k phân chap - dành cho các bạn down về điện thoại nhé :x…