Oán hận? Em không còn sức để oán hận nữa rồi. Tình yêu của chúng ta đúng thật là nghiệp chướng.Anh tự lừa dối bản thân mình rằng em sẽ quay về, nhưng em chưa bao giờ nói rằng em sẽ quay trở lại.Nếu em được lựa chọn nơi kết thúc, em sẽ kết thúc mọi chuyện tại nơi mà nó đã bắt đầu, và rồi em sẽ can đảm chạy đến bên anh.Chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả. Tác giả gốc: yunjaeeCouple gốc: YunJaeNguồn: https://www.wattpad.com/story/85933996-completed-longfic-yunjae-lie…
Lalisa Manoban và Kim Jennie bị ép kết hôn với 2 mỹ nam xa lạ. Cũng chỉ là hôn nhân hợp đồng mà thôi. Thời gian trôi đi, 1 năm hợp đồng cũng sắp hết, đề cập chuyện ly hôn là bị chồng yêu quý đè ra hành hạ. Cho nên, bỏ trốn cũng không được mà ở lại cũng khong xong! Là 2 anh không chịu buông hay định mệnh đã buộc chặt?ONCE đừng vào đọc. Mà có đọc xong cũng đừng gây war đấy! Cảnh cáo rồi!#1 Yoonnie vào ngày 17/08/2018#1 Lizkook vào ngày 18/09/2018…
Tên tác phẩm: Tứ Hôn 赐婚 Hào Môn Tân QuýTác giả: Đản Thát Quân 蛋挞君Thể loại: Cổ trang cung đình, trọng sinh, ngọt, công sủng thụ, giả gái.Biên tập: Red9Raw + QT by Kho Tàng Đam MỹTình trạng bản gốc: Hoàn 102 chương.Tình trạng bản edit: Đang tiến hành.*~*~*~* Văn Án *~*~*~*Ở kiếp trước, Đỗ Hành vì âm mưu của thân ca ca Đỗ Nguyễn mà đã cùng tam hoàng tử Tiếu Mặc trở mặt thành thù, biết rõ họa phúc khó liệu nhưng vẫn xuất chinh diệt địch, cuối cùng chết trận nơi sa trường. Sống lại một đời, hắn trở thành 'Trưởng nữ' của Vệ Quốc công tên Vệ Nam Bạch. Vì không vào kinh vi chất, tránh né âm mưu của Tiếu gia, hắn chỉ có thể giả gái, như bước trên băng mỏng. Vốn tưởng rằng có thể tránh được một kiếp, rồi sau đó kế thừa nghiệp cha. Không ngờ, hoàng đế ban xuống một thánh chỉ tứ hôn để gả hắn cho Cửu hoàng tử Tiếu Kỳ bị thất sủng, từ khi đó hắn sống mà trong lòng không yên....DO NOT TAKE OUTRed9: Cần người beta hộ ợ ? tui lười quá rồi…
Thể loại: Hiện đại, quân nhân, cán bộ cao cấp, sủngGiới thiệu:[ Nam nữ chính sạch cả về thể xác lần tinh thần] + [chỉ sủng không có ngược] + [mở đầu đi thẳng vào vấn đề]Anh nắm binh quyền trong tay, trầm mặc ít nói, nhưng anh có thể ôm cô nói lời tâm tình suốt đêm, hơn nữa còn tìm mọi cách để lấy lòng cô.Anh phúc hắc, tàn nhẫn, thâm trầm, cuồng dại.Đắc tội anh, có lẽ anh sẽ cho kẻ đó chết luôn. Nhưng đắc tội với cô, anh nhất định sẽ làm kẻ đó sống không bằng chết.Chỉ vì, ánh mắt nhu tình như nước của anh chỉ nhìn về phía cô.Anh nói, anh là thần thủ hộ của cô, mà cô, là tính mạng của anh![Mở đầu cô bé lọ lem gặp vương tử]Cô 16 tuổi bị lột sạch sẽ đưa lên giường lớn của anh, mặc cho dục vọng của anh lưu manh trên người cô.Từ đó, nghe đồn vị quân thiếu nào đó của thành phố chưa bao giờ gần nữ sắc luôn nhớ thương người kia!Anh không quan tâm sự thấp kém của cô, chỉ yêu thương tất cả những gì của cô.Sự xuất hiện của anh làm thay đổi tương lai của cô![Xoay người trở thành công chúa hào môn]Khi cả thể xác và tinh thần của cô đều được khôi phục, lộ ra sự thông tuệ và xinh đẹp, anh mừng thầm từ đây anh đã độc chiếm được vẻ đẹp của cô.Sau đó, thân phận thật của cô là con gái của nhà hào môn bị lộ ra, người cầu hôn đến không dứt, xua kẻ đến tán tỉnh như xua vịt.Đối mặt với ánh sáng rực rỡ của cô, anh phẫn nộ gào to."Lam Thiên Tình, năm em 16 tuổi, là anh đã phá chỗ đó của em!"…
"hai thằng giống đực, anh ôm ôm cái gì?"Warning ⚠️: - đây là một chiếc fic viết từ hồi còn tretrau, nếu bạn là một độc giả khó tính, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.…
"...cậu có thể chạy trốn, có thể từ chối, có thể làm ra vẻ là cậu không quan tâm hay bất cứ cái gì cậu muốn...nhưng tôi sẽ không dừng lại, không bỏ cuộc.." Đây là tối hậu thư hay sao, Hoàng Minh Nam bị điên rồi, tại sao lại đi nói điều này với tôi cơ chứ! Hoàng Minh Nam hít nhẹ tóc tôi. "....chừng nào cậu chưa là CỦA TÔI." 6/2012-6/2013 ---------------------------------------------------------------------------------- Tôi là kẻ đứng ở góc khán đài quan sát khán giả thay vì hò hét cổ vũ, tôi là kẻ mờ nhạt làm nền cho câu chuyện lãng mạn của người khác bằng những tình huống dở ẹt và những chiêu trò lố bịch. Tôi là người nhìn được những cái mà người khác không thấy nhưng chẳng bao giờ được công nhận.Tôi là kẻ giỏi che dấu và giỏi giả vờ. Tôi không phải kiểu người thánh thiện ngây thơ hay dễ thương gì hết và tôi không ngại điều đó.Tôi không tốt nhưng cũng không cho là mình nằm ở bên xấu, có lẽ là cả hai. Tôi là một nhân vật phụ, nhân vật phụ thứ thiệt trong mọi thứ. Cuộc đời của tôi không có tới vài khoảng trải hoa hồng như cuộc đời của nhiều người khác, nó dài vài gồ ghề và không có gì cả. Cái duy nhất có thể làm là đi tới trước. Liệu tôi có khi nào sẽ trở thành nhân vật chính?…