Biết là đào hố nhiều, nhưng vì ý tưởng dồn dập hơn là ra chap mới :))) khi nào nghĩ ra được chap mới thì sẽ viết thôi :)) .nội dung tóm tắt trước khi xuyên : Một cô nàng ăn mặc như tomboy , hay mặc đồ xộc xệch khi ở nhà, khuôn mặt thanh tú. Hay kiếm chuyện đánh nhau liên tục khi bực bội, vào một ngày mưa tầm tã , cô ấy bị một du côn tập kích giữa đường. cô bất chấp đánh hết bọn chúng, cuối cùng thương tích đầy mình, cô cố gắng chạy thoát khỏi bọn chúng. khi đến cây cầu, cô bị chặn hết hai đường, cô không còn đường lui nên đành nhảy xuống sông chảy xiết. .....Ngày viết : 14 / 5 / 2018 Ngày hoàn thành : 24/07/2018…
Đây là một bộ truyện điền văn làm ruộng, không có quá nhiều tình tiết gây cấn, hay nữ chính vạn năng, cô ấy xuyên qua đối mặt với việc đã có chồng, có một gia đình nghèo khó, nam chính không tuấn mỹ vô trù, cũng không bá đạo lãnh khốc, anh chỉ là một anh nông dân bình thường, trung hậu, thật thà, thương yêu bảo vệ vợ, có trách nhiệm với gia đình. Nữ chính giúp anh vượt qua mặc cảm, hòa thuận cùng xóm giềng, phấn đấu làm giàu, chăm sóc và giúp đỡ mọi người... đúng như lời tác giả nói, thị phi nhiều, hạnh phúc cũng nhiều…
Nàng là một cô gái xinh đẹp, một nữ sinh viên ưu tú ngành khảo cổ ở một trường đại học nổi tiếng.Chàng là hoàng đế dung mạo anh tuấn, văn võ toàn tài, nắm giữ quyền lực chí tôn vô thượng của Khang quốc.Cuộc đời của hai người họ tưởng chừng chẳng liên quan gì tới nhau, cho tới khi một biến cố trong hầm mộ cổ đưa nàng trở về triều đại một ngàn năm trước." Nhược Đình, nàng thực sự tin vào truyền thuyết đó hay sao?"" Để đổi lấy một lần gặp gỡ thoáng qua ở kiếp sau, một ngàn lần cũng đáng!"Đôi lời.Vì gần đây mình gặp khá nhiều phiền phức cho nên phải thêm phần này :)))Ai không thích tác giả thiếu kinh nghiệm- vui lòng click back.Ai không thích truyện non nớt- vui lòng click backAi mong đợi một câu chuyện tranh đấu kịch tích- vui lòng click back.Nếu bạn không thuộc ba trường hợp trên, vậy xin mời đọc. ^^ Enjoy! :)))))))))i…
Tên truyện: Kiếp Chồng ChungTác giả: Tiêu Dương (gautruckungfu)Thể loại: tự viết, thuần Việt, girls love, vợ lớn vợ nhỏ, ngọt.-----Truyện bối cảnh dao động tầm cỡ khoảng 1940 trở đi của miền Tây Nam Bộ Việt Nam, truyện tự viết tự đọc nên tiến độ ra chương rất chậm. Cảm phiền ai có lỡ đọc thì xin hay thông cảm, tác giả cũng có công việc riêng và những thứ khác nữa. Nhiều lúc đọc sẽ thấy mấy dòng tâm sự xàm láp của con tác giả để giải tỏa nỗi lòng😬 Nêu bạn có góp ý về truyện thì xin bạn hãy góp ý một cách nhẹ nhàng và lịch sự, tui chân thành đón nhận❤…
Tác giả : Doãn GiaEdit : Lam Hạ Biên tập : Tiểu Tae Tình trạng : Full ---- Trạng edit : full quyển 1 Thể Loại : Đam mỹ, xuyên không, huyền nhuyễn , dị năng, HE, 1x1, ngọt hường, sủng thụ, hài hước, kịch tính ...Bản gốc : 713 chương + 18 PNQuyển 1 : 200 chương đầu => đọc tiếp : Quyển 2 ____________Giới Thiệu : - Sau một trận nổ Du Tiểu Mặc xuyên thành đệ tử dưới danh phái Thiên Tâm, tưởng chừng tư chất rất kém . Ngay sau đó hắn ta nhận được thông báo nếu không hoàn thành chế phẩm trong vòng nửa năm sẽ bị trục xuất ... - Thời thế cho hắn đụng phải Lăng Tiêu với một gương mặt lạnh lùng , và thế là hắn bị uy hiếp ....về sau hắn mới biết y thực ra là sói đột lốt sư tử ...Thuộc tính Lăng ca : giả nhân giả nghĩa, nhan sắc trên trời, phi thường hoàn mỹ, phúc hắc, trình độ cáo giả đạt tới lever MAX.Thuộc tính Tiểu Mặc : Kiêng cường bất khuất, thông minh không yếu đuối, vua suy diễn .…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…