Chương 81

Lúc Lạp Lệ Sa đi tắm, cô đã xây dựng tư tưởng rất toàn diện, đủ đảm bảo rằng sau khi ra khỏi phòng tắm, vẫn giống dáng vẻ như mọi buổi tối trước đó, thậm chí ngay cả độ cong của khóe môi cũng không thay đổi.

Coi như không có việc gì phát sinh. Rất tốt.

Ngày mai sẽ quay cái gì nhỉ? Cô nhớ tới lời thoại cảnh quay vào ngày mai, nhanh chóng làm khô tóc đi ra, cô không thích dùng máy sấy, do hôm nay trở về sau khi kết thúc công việc cũng đã 12g, đành phải nhẫn nại đi sấy tóc.

Cô lớn lên với khuôn mặt ngọt ngào, đáng yêu, bản thân tuổi tác lại không lớn, nên khi quay phim hay đi quảng cáo phải trang điểm thêm, như vậy trông mới trưởng thành hơn một chút, lúc không trang điểm thì nhìn giống như một học sinh, nhưng dáng người lại quyến rũ, chỗ nào có thì đều có, mặc áo ngủ có dây đeo, đôi chân thon dài cùng xương quai xanh toát lên vẻ nữ tính, quyến rũ.

Phác Thái Anh đang xem "Sách Cát" ngẩng đầu lên gật đầu một cái, liếc mắt nhìn thoáng qua bên kia, cúi đầu nhíu mày, giấu đầu lòi đuôi mà đem trang sách lật sột soạt.

Để trấn định lại, Phác Thái Anh nhìn chằm chằm vào chữ trên sách, đảo mắt lên xuống, tự nói với lòng mình, chỉ là biểu hiện quan tâm của một trưởng bối đối với vãn bối, cùng tình nghĩa bạn bè tốt, không phải chỉ là thích một người thôi sao? Lai Ảnh kết hôn, cũng không có ảnh hưởng gì tới bọn họ mà.

Lạp Lệ Sa cũng nhìn lướt qua Phác Thái Anh, trong lòng cũng run rẩy một chút, tâm trạng cô hiện giờ rất rối bời, y như những trang sách kia vậy.

Để bình tĩnh lại, Lạp Lệ Sa thầm nghĩ phải bước chân với tốc độ bình thường đi tới bên giường, nhưng ngẫm lại, cô cũng không định làm gì cả, cần gì phải bình tĩnh? Rốt cuộc là cái gì làm cho cô bỗng nhiên sinh ra ý nghĩ muốn bình tĩnh?

Lòng cô tràn đầy lo sợ, nhưng trên mặt lại là vẻ bình tĩnh, chui vào nằm gọn trong chăn, nhìn thấy bìa sách của Phác Thái Anh, nói: "Phác lão sư rất thích Borges à?"

Trong đầu của Phác Thái Anh đều là "Người mà cô ấy thích trong nhà ai ai cũng có mấy mẫu đất, còn có vài con bò nữa" từ từ, cô cảm thấy sợ hãi trước sự chi phối của lời đàm tiếu, nhưng cô tự xưng là đức nghệ song hinh, không phải là người đàm tiếu tới nỗi không có mặt mũi. Chợt nghe Lạp Lệ Sa hỏi Borges, nhất thời không có phản ứng lại, mắt chật vật tìm lại chữ trên sách, nói: "À đúng vậy, ông ấy có rất nhiều ý tưởng."

Lần đó ở trong phòng Phác Thái Anh, Lạp Lệ Sa có nhìn thấy một quyển sách khác của Borges "Khu vườn của những con đường rẽ nhánh", cô đem tên sách ghi nhớ thật lâu, tác giả cũng vậy, nhưng hiện tại hai người họ ở chung, cô thấy xấu hổ khi mua quyển sách ấy và đọc trước mặt của Phác Thái Anh.

Nói cách khác, cô đối với Borges không chút hiểu biết gì, chỉ nhớ rõ đoạn mô tả trên Baidu, cái gì mà tiểu thuyết giống thơ ca, thơ ca giống văn xuôi, văn xuôi giống tiểu thuyết, cả ba hòa quyện vào nhau, là cầu nối thông điệp giao tiếp cái gì đó, ba cái kia cái nào giống với cái nào cô còn không chắc là đúng, sợ nói ra sẽ phá hư cảm nhận hình tượng của Phác Thái Anh.

Vì thế Lạp Lệ Sa cười cười, ăn ngay nói thật: "Em chưa đọc, Phác lão sư có gợi ý nào khác cho em không?"

Chẳng những thành thật, mà còn bày tỏ thái độ siêng năng và hiếu học của chính mình, nếu là Phác Thái Anh gợi ý, vậy lúc cô đọc cũng không có gì ngượng ngùng, Lạp Lệ Sa cho rằng câu nói này của mình là vô cùng hoàn hảo.

Phác Thái Anh nhíu mày suy tư: "Tác phẩm tiêu biểu là "Khu vườn của những con đường rẽ nhánh", em nên đọc cuốn này trước, tôi có một quyển, đang ở chỗ Tiểu Tây, ngày mai tôi kêu em ấy mang qua đây."

"Dạ." Lạp Lệ Sa ngoan ngoãn gật đầu.

Phác Thái Anh: "......"

Lạp Lệ Sa: "......"

Hai người câu trước câu sau rồi thôi, hiếm khi thấy lạnh nhạt như vậy.

Lạp Lệ Sa nỗ lực làm sinh động bầu không khí: "Vậy cuốn "Sách Cát" trong tay chị là nói về cái gì?"

"Truyện ngắn tập, kể..." Phác Thái Anh đối với đề tài này cũng tuyệt vọng, kỳ thực là có thể mang một câu chuyện ra để kể, nhưng mấu chốt là Phác Thái Anh ngay cả câu chuyện đầu tiên cũng chưa xem xong. Cô nhìn Lạp Lệ Sa, trong mắt hàm chứa nụ cười không thể làm gì được: "Kể rất nhiều truyện ngắn."

Lạp Lệ Sa: "Phụt."

Phác Thái Anh cũng vui vẻ, đem sách khép lại, để lên tủ đầu giường: "Không nói nữa, em có thời gian rảnh thì tự mình đọc đi, bên trong có kẹp sách, đừng gấp sách, đừng làm bẩn là được."

"Em rảnh thì sẽ xem. Khuya rồi, Phác lão sư, chúng ta ngủ đi."

Lạp Lệ Sa là cố ý nói như vậy, cụm từ "chúng ta" dễ dàng kéo gần khoảng cách giữa cô và Phác Thái Anh, hơn nữa cũng không khiến người khác tưởng tượng gì đó xa vời.

Nhưng đó là ngày xưa, hôm nay Phác Thái Anh suy nghĩ rất nhiều, cô nghe được "chúng ta" là có thể nghĩ đến người kia của Lạp Lệ Sa. Một đống vấn đề, lớn nhỏ, chen chúc nhau muốn thoát ra từ miệng cô.

Phác Thái Anh và Lạp Lệ Sa mỗi người một góc giường, khoảng cách ở giữa còn có thể thêm một người nữa, nút tắt đèn ở bên phía Lạp Lệ Sa, cô vừa muốn tắt đèn thì Phác Thái Anh bỗng nhiên nói: "Chờ một chút." Cô ấy không thể chịu đựng được nữa.

"Hả?"

Phác Thái Anh ngồi dậy, bắt đầu vô vấn đề, đi từng bước một: "Hai chúng ta bây giờ là bạn bè phải không?"

"Đương nhiên rồi."

"Bạn tâm giao với nhau?"

"Phải."

"Tôi chắc chắn sẽ không hại em, đúng hay không? Tôi không có suy nghĩ đó, hại em tôi cũng không lợi gì." Phác Thái Anh nghiêm túc nói.

"Đúng vậy."

Lạp Lệ Sa đoán được cô ấy là đang muốn làm gì, tâm tình của cô kịch liệt dao động nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh, đồng thời đang cố gắng bình tĩnh lại, dựa theo biểu hiện xưa nay của Phác Thái Anh, cô ấy sẽ trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, hận không thể treo cổ cô lên.

Quả nhiên, trong lòng Phác Thái Anh nóng như muốn điên rồi, vẫn như cũ bình tĩnh hỏi: "Người em thích, là người trong giới hay là ngoài giới?"

"Trong giới."

"Trong giới?" Phác Thái Anh nghiêm mặt nói, "So với em lớn hơn hay nhỏ hơn?"

"Lớn hơn."

"Hợp tác qua chưa?"

"Đã hợp tác qua."

"Em với người đó đang bên nhau sao?"

"Vẫn chưa."

"Đối phương không biết em thích hắn sao?"

"Không biết."

"Vậy là yêu thầm sao?"

"Đúng vậy."

Phác Thái Anh hỏi cái gì Lạp Lệ Sa liền trả lời cái đó, nhưng là ngắn gọn, không có trả lời dư thừa gì cả. Phác Thái Anh còn tưởng rằng hỏi hai câu, Lạp Lệ Sa liền nói thẳng với cô, thấy cô ấy như vậy, cô nhịn không được lấy ngón tay chọt chọt vào ngực một cái, nói: "Tôi hỏi một câu em trả lời một câu, tôi là đang thẩm vấn phạm nhân à? Còn có phải là bạn bè hay không?"

"Phải."

"Vậy em tự mình nói!" Tính khí đại tiểu thư của Phác Thái Anh nổi lên, không thèm phân biệt gì nữa, đối với Lạp Lệ Sa so với người thường kiên nhẫn hơn một chút, nhưng cũng chỉ một chút mà thôi.

Lạp Lệ Sa ở trong lòng thở dài một hơi, thấy rõ con đường trước mắt mình dài như vậy, không thể làm gì khác, chỉ co thể từng bước từng bước đi về phía trước.

"Em là biết người đó lâu rồi, ban đầu là bởi vì say mê mù quáng, thích mỗi một nhân vật mà người đó diễn trên màn ảnh, thích khuôn mặt, giọng nói của người đó, còn thích tay nữa, đặc biệt là thích nhìn tay người đó cầm kiếm cầm thương."

Phác Thái Anh ngạc nhiên nói: "Em xem tay tôi làm gì?"

"Là so sánh." Lạp Lệ Sa ngữ khí tự nhiên mà trả lời cô, "Nó giống như là đang hái sao trên trời vậy, người đó theo suy nghĩ của em đều là hoàn mỹ... Như người mà có được mọi thức cực hạn vậy. Sau đó em gặp người đó, phát hiện em với người đó có suy nghĩ giống nhau, lại không giống nhau, phát hiện người đó cũng giống như người thường, cũng có khuyết điểm," Lạp Lệ Sa mỉm cười, "Đôi khi tật xấu còn lớn hơn nữa kìa."

"Vậy mà em cũng thích hắn?" Phác Thái Anh nói, "Từ thần tượng đến yêu một người? Điều này cũng thật nực cười, em không phải là fans à?"

"Đúng vậy, em cũng thực ngạc nhiên, thích chính là thích, em cũng không có biện pháp nào a." Lạp Lệ Sa chống cằm nhìn cô, đôi mát hơi cong, dịu dàng, mang theo ý cười.

Phác Thái Anh không thích biểu hiện chói mắt ấy của cô khi nhắc đến người mình thích, lại cảm thấy phiền phức, nằm xuống: "Vậy cũng được."

Lại là ba từ này, trái tim của Lạp Lệ Sa đang lơ lửng trên không lại rớt xuống đất, thất vọng, Phác Thái Anh chẳng lẽ một chút đều không để bụng chuyện này sao? Cho dù đây là đang nói chuyện phiếm, cũng không nên bỏ dở nửa chừng như vậy, cũng không nên đem tình cảm của mình ra làm trò tiêu khiển đêm khuya chứ.

Nếu là Lai Ảnh, lấy giao tình của cô và Phác Thái Anh nhiều năm, cô ấy hẳn sẽ biết hiện tại Phác Thái Anh là đang rơi vào trạng thái não cần phải load, Phác Thái Anh không đưa ra ý kiến gì là bởi vì cô ấy mất đi năng lực phán đoán, yêu cầu cần phải bình tĩnh một chút.

Lạp Lệ Sa giơ tay tắt đèn, chính thức tuyên bố kết thúc cuộc trò chuyện đêm nay.

10p sau, Phác Thái Anh có suy nghĩ sâu xa, nói ra một lời khuyên bảo thấm thía rằng: "Cây xấu hổ, tôi cảm thấy hiện tại em không nên yêu đương thì tốt hơn, nhất là với người trong giới. Thứ nhất, em là đang yêu thầm, đối phương còn không biết tâm tư của em, nếu nói em vội vã, liền có thể đem tình yêu đang nảy sinh bóp chết ở trong mầm; thứ hai, sự nghiệp của em đang phát triển, yêu đương đối với sự nghiệp của em sẽ có trở ngại, nếu mà bị paparazzi chụp được, mỗi ngày phải chịu tai tiếng, đều phiền tới phiền lui đủ thứ; thứ ba, tôi cho rằng người kia không đáng tin cậy, em cũng nói em thích hắn chủ yếu là bởi vì giai đoạn hào quang trước đó, càng tiếp xúc về sau càng phát hiện tật xấu ngày càng lớn, tôi kiến nghị em phải tìm hiểu kỹ hơn, đặc biệt là nam nhân, em cách xa hắn ra một chút, khách quan mà xem, tuy không phải là kết hôn, nhưng cũng phải nhìn toàn diện; thứ tư......"

Lạp Lệ Sa: "......."

"Em đang nghe sao cây xấu hổ?"

"....."

Không có âm thanh nào đáp lại, Phác Thái Anh chậm rãi, cố gắng không cho mặt giường phát sinh dao động, xoay người lại, ở trong bóng tối chớp mắt một cái, Lạp Lệ Sa vẫn không nhúc nhích, hô hấp đều đều, đã ngủ rồi.

"Thứ tư.... Được rồi, đều là lấy cớ." cô lẳng lặng nhìn trong chốc lát, ngón trỏ điểm nhẹ lên chóp mũi Lạp Lệ Sa, nhấp nháy môi nói ra lý do chân chính kia, nói từng chữ một, "Tôi không vui."

.......

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top