Tự
Trong quán cà phê tao nhã, tiếng dương cầm từ từ vang lên giai điệu du dương.
Park Chaeyoung khuấy cà phê trong tách, khóe miệng mỉm cười nhạt, lẳng lặng lắng nghe anh chàng đối diện nói. Cuối cùng, nàng ngẩng đầu, mỉm cười với anh ta, nụ cười khuynh đảo chúng sinh.
Anh chàng mê mẩn tâm hồn, quên hết những chuyện anh ta đang nói, mà Chaeyoung chỉ mỉm cười, cũng chưa nói lời nào.
Bên cạnh là cửa kính trong suốt , một chiếc xe thể thao màu bạc đậu vững vàng bên ngoài quán cà phê . Park Chaeyoung nghiêng đầu , nhìn bóng dáng màu trắng từ trong xe bước xuống , nàng mở miệng cười , sau đó đứng lên .
“Anh Song, ngại quá, công ty còn có việc, tôi phải đi về trước." Park Chaeyoung nói xong, vươn tay hướng về phía anh chàng đối diện. “Lần gặp mặt này rất vui, chúng ta hẹn lại lần sau”.
Anh chàng họ Song nghe vậy nhanh đứng lên theo, bắt tay nàng, liên tục gật đầu. "Được được, cô Park, lần sau gặp lại.”
Lúc đi, anh ta thập phần thân sĩ thay Chaeyoung mở cửa. Đi ra quán cà phê, danh thiếp chuẩn bị sẵn còn chưa kịp đưa, đã thấy nàng gật đầu cười với mình, sau đó đi đến bên chiếc xe thể thao màu bạc.
Dáng người yểu điệu, tóc quăn ánh nâu dài bay theo trong gió, làn da trắng nõn, không chỗ nào không làm cho người ta động lòng.
“Lalisa, cô tới muộn.” tươi cười lúc nãy sớm đã không thấy bóng dáng, Park Chaeyoung đen mặt, nhìn cô gái đứng bên chiếc xe thể thao màu bạc, hạ giọng nói: “Tôi không gọi cô tới đón tôi, cô thật không muốn tới phải không?”
Gió nhẹ từ từ thổi bay tóc trên trán Lisa, không sợ hãi, không một chút bối rối trước chất vấn của nàng. Cô mở cửa bên ghế phụ lái, không trả lời vấn đề của Chaeyoung , chỉ thản nhiên giải thích: “Thật có lỗi, trước khi đi công ty có chút việc, tôi phải xử lý gấp nên tới trễ.”
Chaeyoung híp mắt, vẻ mặt vô cùng không vui, vẫn ngồi vào trong xe. Đóng cửa lại, Lisa đi về chỗ của mình, lái xe đi.
Trong xe, nàng không nói lời nào, Lisa biết nàng tức giận. Nhìn thằng con đường phía trước, Lisa nắm tay lái, mở miệng phá tan sự im lặng, “Đối tượng xem mắt lần này có vừa lòng không?”
“Đâu có nhanh vậy.” Chaeyoung chống đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không yên lòng đáp. Sau đó, nàng lay chuyển ánh mắt, quay đầu trở về, nhìn vào mắt cô, đột nhiên cười đến rạng rỡ, “Như thế nào? Cô để ý?”
Lisa bất động thanh sắc, nhận xét đúng trọng tâm, “So với lúc trước mà nói, lần này xem như được nhất."
“Thật không?” Dường như câu trả lời của Lisa cũng không làm cho Chaeyoung vui lên, nàng ném đi những lời này, quay đầu không muốn nói chuyện tiếp.
Lúc chờ đèn đỏ, Lisa lấy ra một tập hồ sơ ở cạnh cửa, đưa cho nàng “Lần này nhìn trúng mảnh đất đó, rốt cuộc cô có tính mua không?”
“Thế nào? Cô vội vã chờ tôi ký tên?” Chaeyoung lấy tập hồ sơ qua, lại để phía trước cửa sổ, xoay người nhìn cô, khẽ nhếch cằm, cười đắc ý và mê người.
Nắm tay lái, Lisa liếc mắt nhìn nàng một cái, hơi bất đắc dĩ nói: “Cô nói đi?”
Là người lãnh đạo trực tiếp, nếu Park Chaeyoung không ký tên, như vậy rất nhiều việc sẽ không cách nào chứng thực, mà rõ ràng nàng biết hậu quả, nhưng vẫn không đưa ra xác định, chẳng khác nào cố ý làm khó dễ cô.
“Đêm nay tới nhà tôi.”
Park Chaeyoung cúi đầu cười, xoay người lại dựa vào ghế xe, hờ hững nói xong, cúi đầu nhàn nhã vỗ vỗ chỗ bị nhăn trên chiếc váy của mình, ung dung đợi cô trả lời.
Lời này là mệnh lệnh, không phải đề nghị, giọng điệu như vậy làm Lisa nhịn không được nhíu nhíu mày. "Tối nay công ty tối nay có hội nghị, tôi không rảnh.”
“Ồ, vậy hả?” Không ngoài dự đoán khi nghe cô cự tuyệt, nàng cũng không sốt ruột, chỉ thích thú ngồi trong xe lười biếng duỗi lưng, từ từ nhắm mắt, khóe miệng cong lên nụ cười gian xảo. “Vậy cũng đâu phải rất gấp.”
"Kéttttt!”
Lời Chaeyoung vừa nói ra, Lisa lập tức dừng xe lại, làm cho cả người nàng chúi về phía trước, nụ cười tao nhã trên miệng đã biến mất không thấy, thay vào đó là vẻ mặt chật vật.
“Park Chaeyoung, cô thật trẻ con quá đó.” Cắn răng liếc nàng một cái, cô đạp chân ga tiếp tục đi tới phía trước. “Tối nay tám giờ gặp."
Liếm liếm khóe miệng, Chaeyoung nghiêng đầu, hoàn toàn không thèm để ý cô, vẻ mặt thoải mái.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top