tôi viết về những đứa trẻ tuổi mười lăm, để qua trăm năm, người sớm chẳng còn nhưng tình vẫn mỏi mòn trên trang giấy.
note; đây chỉ là nơi tổng hợp những drabble siêu ngắn mà mình viết riêng cho bajifuyu, nội dung không có bao nhiêu, chủ yêu là một mớ ngôn từ được dựng xây qua những lần mếu máo. nếu bạn muốn đọc những oneshot có nội dung và cốt truyện rõ ràng, có thể ghé qua @jackwchapel nhé.
"Mai này có ra saoDấu yêu ơi, hãy nhớTình vẫn xanh muôn thuởVẫn chỉ dành trao em..."(Yuanyud - phỏng dịch theo ca khúc Moon and back).Mình thích bạn Dũng, thích lắm thích lắm, mà... "giữa mình và bạn bị chia cách bởi một nam nhân tên Trọng", mình đành chịu thôi. Người ta còn có cái giới tính giống nhau, mình thì chả giống gì hết TvTNên mình viết cái này để ngược đãi cả đôi, cho bõ tức!Với cả, mình nhớ U23 TvT…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
Truyện này mình đọc thấy khá hay nhưng bạn editor có vẻ ngưng edit bộ này nên thành ra đành tự thân vận động edit tiếp vậy.Mình chỉ là tay mơ mới edit bộ đầu tay này nên có sai sót các bạn hãy nhắc nhở nhé.Mình sẽ edit tiếp từ chương 291 nên bạn nào muốn đọc từ đầu thì qua bên nhà bạn editor Ư Ư nha. https://my.w.tt/XjTRrBFlr4…
Ngày mà Tiêu Ngư nàng lên kiệu hoa gả cho Hoàng đế biểu ca cũng chính là ngày nàng trở thành quả phụ.Nàng chưa từng mang thai nhưng lại trở thành nương của tiểu hoàng đế mới bốn tuổi.Chưa được bao lâu thì đã có quân phản loạn.Triều đại thay đổi, Tiêu Ngư thu dọn hành lí bỏ trốn với tiểu Hoàng Đế, lại bị Tân Hoàng vừa soán ngôi kia bắt trở về.Còn nói không sinh cho y nhi tử thì không thả nàng ra ngoài... Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn…
🥛Tên truyện: Bé Khóc Nhè Omega Của Đại Lão Rất Giỏi Làm Nũng🥛Tác giả: Tống Thỏ Mao🥛Nguồn convert: củ cải đỏ🥛Tình trạng bản gốc: Hoàn thành (224 chương)🥛Tình trạng bản edit: Đang tiến hành🥛Editor: @lavande1210🥛Thụ ngọt mềm hương sữa hay khóc nhè x Công phúc hắc thê nô🥛Dò mìn: Có sinh con, thụ RẤT hay khóc…