- Cậu buông tay tôi ra! - Luhan cố gắng thoát khỏi cánh tay đang mạnh mẽ siết chặt lấy cổ tay cậu.- Anh nghĩ em sẽ buông sao? - Sehun cười khẩy. - Không phải anh là quản lý của em sao?- Là quản lý thì sao chứ? Tôi có thể quản lịch trình của cậu nhưng cậu không có tư cách gì để quản tôi hết! - Luhan giận tới cực điểm.- Vậy sao? - Sehun bình thản nhìn Luhan đang giận đến đỏ bừng cả mặt. - Em tưởng quản lý phải ở "sát" bên nghệ sĩ của mình.Sehun nhấn mạnh vào từ sát sau đó kéo mạnh Luhan vào vòng tay rồi ôm thặt chặt.- Oh Sehun ... Luhan còn chưa kịp nói gì thì đã bị Sehun cúi xuống hôn môi.*Chát*Luhan ẩn hắn ra, thẳng tay tát thật mạnh khiến má của Sehun ngay lập tức sưng đỏ lên.- Oh Sehun, tôi hận cậu. Luhan phừng phừng lửa giận, dứt khoát xoay người đi ra khỏi phòng.- Anh hận em? - Sehun đưa tay sờ lên chỗ má còn đang bỏng rát vì phát tát vừa rồi, khoé môi nhếch lên - Anh dù có hận em đến đâu thì anh cũng sẽ là của em mà thôi, Xi Luhan!…
Tên gốc: Vô ái đích hôn nhânTác giả: Vị VũDiễn viên: Tiếu Viễn Trình x Từ Trác DưThể loại: thâm tình cường công x cam chịu tự ái thụEditor: MinBeta: Bo, MinĐộ dài: 44 chương + 7 phiên ngoạiCảm ơn sự giúp đỡ của QT sa-maVăn ánTừ Trác Dư vẫn chờ mong có được cuộc sống gia đình ấm áp.Không thể ngờ nguyện vọng bình thường ấy lại bị một cuộc hôn nhân bất thình lình xảy ra đâp vỡ.Vốn tưởng rằng chính mình có thể cố gắng làm cho Tiếu Viễn Trình đối với gia sản này nảy sinh tình cảm.Lại không nghĩ rằng tình cảm vốn là thứ duy nhất Tiếu Viễn Trình không thể cho cậu.Giả vờ như bản thân mình không bị thương.Giả vờ chính mình đối với cuộc sống hiện tại thực hài lòng.Nhưng lai giật mình phát hiện ra chính mình thế nhưng lại dần đối với Tiếu Viễn Trình nảy sinh ra tình yêu.Không cách nào thẳng thắn bộc lộ khiến đôi bên càng đi càng xa.Hôn nhân không tình yêu, phải chăng rời đi là kết cục cuối cùng?https://hoacucduachuot.wordpress.com/2016/08/17/hon-nhan-khong-tinh-yeu/…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…