Chương 24

Bệnh viện vào buổi trưa rất im ắng, bệnh nhân đều về phòng nghỉ ngơi, cả người thăm bệnh cũng không lui tới đông đúc.

Ở dãy hành lang vắng người, hai kẻ có thù oán sâu sắc đang ngồi cách nhau một khoảng trên hàng ghế bệnh viện. Phạm Anh Quân với dáng vẻ nghiêm nghị đứng khoanh tay, ánh mắt phán xét chăm chăm tia người trước mặt từ đầu đến đít. Trần Phong Hào thì từ đầu tới cuối chỉ cặm cụi cắn móng tay, thỉnh thoảng lại lầm bầm gì đó trong miệng.

"Có chửi thì cũng phải chửi to lên thì tôi mới nghe được chứ."

"Hừ! Tôi không thích đôi co với cậu. Có chuyện gì thì nói nhanh lên, tôi còn vào chơi anh Lou!" Phong Hào lườm hắn.

Phạm Anh Quân tắt nụ cười, hắn híp mắt gằn giọng: "CHƠI-ANH-LOU?"

Phong Hào chợt thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, y lắp bắp: "C-chơi với anh Lou..."

Anh Quân thở phào.

Hắn cười nhạt. Lần nào Trần Phong Hào gặp hắn cũng mang biểu hiện như siêu nhân gặp quái vật, không gào toáng mười tám đời nhà hắn lên điểm danh thì cũng quơ chân múa tay đòi đấm đòi đá.

Ai mới là trẻ trâu cơ chứ?

Mà khi nãy hắn vì nhất thời nóng vội mới tóm y lại chứ cũng chưa nghĩ ra sẽ làm gì tiếp theo. Bây giờ cứ để cho anh ta đi dễ dàng như thế xem ra khá mất mặt.

Ngẫm nghĩ phó giám đốc Sơn là một người có đầu óc, tài năng, nếu đã chọn làm người yêu chắc cũng không đến mức du côn chợ búa, chi bằng nhân cơ hội này đào sâu một số vấn đề hắn thắc mắc đi.

"Họ tên? Bao nhiêu tuổi? Học hành? Nghề nghiệp?"

"Tại sao tôi phải trả lời cậu? Đó là chuyện riêng tư cá nhân!"

"Vì tôi là cấp-trên-của-người-yêu-anh!" Hắn gằn từng chữ.

"L-liên quan gì tới Sơn chứ! Đừng mang em ấy ra doạ tôi, tôi không ngán đâu!" Phong Hào tức tối.

Anh Quân nhướn mày khích bác: "Thế anh định làm gì tôi?"

Trần Phong Hào khua tay múa chân: "Tôi sẽ cho anh thấy sự trỗi dậy của quái vật bánh mì ram ram!!!"

"Được thôi...vậy thì tôi sẽ khiến anh tung tung tung sahur." Hắn nhún vai chậm rãi rút điện thoại ra.

"Hiện tại cũng không phải mùa cao điểm, công ty cũng không cần nhiều nhân viên quá. Chi bằng tôi cho Thái Sơn của anh nghỉ ngơi, thời gian qua thấy cậu ấy cũng làm việc nhiều rồi."

"Cậu..c-cậu..d..dám!"

"Sao lại không? Giám đốc mà đến đuổi việc một cấp dưới còn không thể thì mặt mũi để đâu nữa?"

Anh Quân bày ra vẻ điềm tĩnh, vắt chéo chân, cố tình đưa màn hình điện thoại về phía Phong Hào cho anh ta thấy mình đang tìm số của giám đốc bộ phận quản lí nhân sự.

Phong Hào nhìn ngón tay hắn di chuyển trên màn hình, cảm thấy đầu mình sắp bốc khói vì tức.

"Tìm thấy rồi!" Hắn reo lên, giọng có chút vui mừng.

"Địt m...à không. TRẦN PHONG HÀO, 23 TUỔI, ĐÃ TỐT NGHIỆP ĐẠI HỌC, MC ĐÁM CƯỚI!!!" Phong Hào dùng hết sức bình sinh hét vào mặt Phạm Anh Quân câu trả lời, mặt mũi đỏ hết lên vì tức giận.

Anh Quân có chút choáng váng sau khi bị chuỗi âm thanh với độ lớn ghê gớm đó xuyên qua đầu, vài giây sau mới hoàn toàn bình phục.

"Anh có gan thì lặp lại cái tông giọng đó đi!" Phạm Anh Quân vừa nghiến răng vừa đưa điện thoại lên trừng mắt đe doạ.

"Nếu không phải vì Sơn và anh Lou thì tôi nhất định sẽ cắn chết cậu ở đây, ngay-lập-tức!" Phong Hào hạ giọng thấp xuống một bậc đáng kể nhưng khuôn mặt vẫn đang nhăn tít lại.

Anh Quân chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay mặt đi, đôi co thêm không khéo cũng thành trẻ trâu thật. Không khí giữa hai người lại chìm vào tĩnh lặng, Phong Hào thấy hắn không có động tĩnh gì thì liền nhân cơ hội bỏ đi.

Vừa thấy y rục rịch đứng dậy, hắn cuối cùng cũng không kiềm chế được mà phun ra câu mình muốn hỏi nhất.

"Này..."

"Đéo gì?" Phong Hào xù lông.

"...làm sao hai người quen biết nhau...anh và Hoàng Kim Long ý?"

Vừa nghe Anh Quân nhắc tới Hoàng Kim Long, vẻ gai góc của Phong Hào bỗng xìu xuống, đôi mắt cũng không còn trợn trừng hung hăng. Mấy giây sau y dùng chất giọng có thể coi là bình thường nhất từ khi gặp Phạm Anh Quân đến bây giờ từ từ kể lại lần đầu tiên họ gặp nhau.

Anh Quân tuy làm dáng vẻ không quan tâm nhưng thực chất hai tai đều căng ra nghe cặn kẽ không sót một chữ. Thậm chí còn vẽ ra trong tâm trí cái dáng người của Hoàng Kim Long đang cực nhọc ôm hai túi đồ quá khổ chạy suốt một đoạn đường dài vì muốn giúp người chẳng hề quen biết.

Chỉ là miếng độn vai thôi mà?

Hắn không biết phải gọi anh là tốt bụng đến ngốc rồi đúng không?

Chứ lúc đó hắn mà là anh thì Phạm Anh Quân thề là chỉ còn đúng cái nịt thôi!

Phong Hào đã ngừng câu trả lời của mình lâu lắm mà Anh Quân chẳng có một động tĩnh gì, chỉ trầm ngâm nhìn hai bàn tay mình đang đặt lên đùi.

"Cậu không còn hỏi gì nữa thì tôi cook đây."

Trần Phong Hào nhanh chóng rời đi, để mặc Phạm Anh Quân một mình ngồi trên dãy ghế dài từ từ đưa tay lên ngắm nghía.

Trông hắn lúc này thực sự giống hệt một thằng thiểu năng.

Mà đúng là Phạm Anh Quân đang thiểu năng tạm thời thật, vì hắn không thốt ra được câu cuối cùng hắn muốn hỏi.

Nếu là anh...sau khi làm ra thứ chuyện tốt như thế nhưng cuối cùng chỉ nhận được một cái tát nảy lửa cùng hàng loạt câu mắng chửi chà đạp...

Cảm giác như thế nào...?

*

"Anh đau ở đâu sao Lou?"

Phong Hào vừa đẩy cửa vào đã thấy Hoàng Kim Long ngồi ủ rũ trên giường, cúi gằm mặt liền vội vàng đi tới, cẩn thận nắm lấy cánh tay bị thương của anh lên xem xét.

"Không có, anh không có đau." Hoàng Kim Long hơi giật mình vì sự xuất hiện của Phong Hào nhưng rất nhanh sau đó lại trở nên vui vẻ bình thường.

Sau khi chắc chắn người anh thân yêu của mình ổn, Phong Hào mới thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống mép giường tíu tít trò chuyện. Biết tính Hoàng Kim Long hay lo lắng nên y giấu nhẹm chuyện khi nãy đụng mặt tên boy phố đáng ghét kia ngoài hành lang.

Khi nãy thấy hắn từ hướng phòng bệnh của Kim Long đi ra, khuôn mặt rất khó coi, cộng thêm dáng vẻ của Hoàng Kim Long bây giờ chắc chắn có liên quan đến hắn.

"Lou, tên chủ đáng ghét của anh không làm gì anh chứ?" Phong Hào thận trọng hỏi han.

"K-không có...cậu chủ không làm gì hết...cậu ấy tốt lắm. C-còn băng bó cho anh nè..." Hoàng Kim Long lắc đầu nguầy nguậy cuống quýt chỉ tay lên phần gạc trắng xoá trên trán.

Phong Hào vẫn hơi nghi ngờ nhưng quyết định không nói thêm gì.

Ngao~~~Víu. Bộp.

Bỗng dưng có một bàn chân bông nhỏ xíu thò ra từ đống chăn đập vào tay Phong Hào thẳng thừng hất đi khiến y ngạc nhiên tròn xoe mắt:

"Cái gì thế này? Con mèo à?"

"Ừ, nó là con Capy." Kim Long vui vẻ ôm nó vào lòng mình vuốt ve, tuy Capy trưng ra cái vẻ mặt thoả mãn khi được vuốt ve nhưng đôi mắt vẫn lườm lườm Phong Hào.

"Là mèo của anh sao Lou?" Phong Hào vừa nói vừa có ý muốn chạm vào nó nhưng chưa kịp động vào đã bị nó hất ra lần nữa.

"Không phải đâu. Capy là của cậu chủ. Có lẽ ở nhà không ai chăm nên cậu chủ mới mang vào đây."

"Hừ! Đúng là mèo nào chủ đấy, đáng ghét như nhau!"

*

Cùng lúc đó...

"Khụ..khụ.." Chủ con mèo nào đó tên Capy đột nhiên bị sặc.

Nhân viên phục vụ đứng cạnh vội vã rót thêm chút nước, mấy nhân viên quanh đó cũng cuống cuồng toát mồ hôi hột, có người còn định gọi xe cấp cứu, còn có người tính gọi cho nhà tang lễ chuẩn bị quan tài nữa.

Nếu là người khác thì không sao, nhưng với Phạm Anh Quân thì phải khác. Một hành động vụn vặt làm hắn không vừa ý cũng có thể khiến vấn đề cơm áo tháng sau của mấy chục người lơ lửng trên miệng vực.

Phạm Anh Quân nhấp môi thêm một ngụm nước dừa rồi nhìn số thức ăn nóng hổi trên bàn mà chán chả buồn ăn. Khung cảnh xung quanh được thiết kế sang trọng nhưng với hắn càng nhìn chỉ thấy thêm nhàm chán, đưa tay ngoắc quản lí đến dặn dò vài thứ rồi đẩy ghế đứng lên.

*

"Quái lạ...nhớ không nhầm là ở đoạn này mà?"

Hắn lẩm bẩm, liên tục nhìn hai bên đường và gương chiếu hậu. Chỉ có một đoạn phố ngắn tũn mà hắn đã quay đầu xe tới lần thứ 6 rồi. Nếu bình thường chắc chắn hắn chả kiên nhẫn như vậy đâu nhưng hôm nay có thể đạt tới mức độ nãy tất nhiên là có động lực bên trong thúc đẩy.

"Kia rồi."

Cho xe tấp vào lề, Anh Quân hạ kính xe nhìn một cửa tiệm nhỏ bên ngoài có rất đông người đang xếp hàng.

Là tiệm bánh nơi bán món bánh tart dừa nổi tiếng.

Thở dài ngao ngán nhìn dòng người dài thườn thượt, Phạm Anh Quân cũng chả thèm thuồng gì mấy, lúc nào muốn ăn thì bảo nhân viên công ty mua cũng được.

Nhưng vừa ngoảnh mặt đi lại nhớ tới khuôn mặt háo hức nhìn 5 cái bánh dừa hôm trước, Anh Quân bất đắc dĩ nhìn về phía tiệm bánh lần nữa.

Chần chừ một hồi hắn cũng xuống xe làm cái điều không tưởng, Anh Quân bước về phía hàng người, hai tay đút túi quần đứng ở vị trí cuối cùng lấy hết nhẫn nại ít ỏi của bản thân nhích từng chút một chờ đến lượt.

Bỗng dưng hắn thấy thèm. Thế thôi!

*

Đầu giờ chiều, nắng vẫn cứ gay gắt. Hoàng Kim Long nằm trên giường ôm Capy trong lòng, Phong Hào ngồi cạnh anh vừa chém hoa quả vừa nói chuyện. Hình như chưa bao giờ hai người ở cùng nhau mà Phong Hào im lặng quá 5 phút cả.

Kim Long miệng vẫn cười nói nhưng mắt lại bâng quơ nhìn cánh cửa, vẫn không hiểu được mình khi nãy nói sai điều gì khiến Phạm Anh Quân tức giận bỏ đi như vậy. Anh không những ngốc mà miệng lưỡi còn không lanh lợi nữa.

Ngẫm nghĩ thấy bản thân thật quá vô dụng, Kim Long ủ rũ cúi đầu, liên tục suy nghĩ linh tinh.

"Louuu, anh thấy tên ấy đẹp không?"

"..."

"Anh Louu?."

"..."

"Hoàng Kim Longgg!"

"Hả?" Anh giật bắn người khi nghe Phong Hào gọi.

"Anh sao thế? Lại mệt nữa à?" Phong Hào chồm người sờ tay lên trán anh.

"A-anh không sao...mà em hỏi anh cái gì thế?"

"À...anh thấy cái tên Phone được không?"

"...Phone?"

"Là tên ở nhà em muốn đặt cho nhóc con..." Phong Hào ngại ngùng gãi tai.

Những suy nghĩ trong đầu Hoàng Kim Long bị biến mất đi nhường chỗ cho cảm giác đau nhói. Đã mấy lần anh muốn ôm chặt lấy Phong Hào mà khóc, nói cho cậu em của mình nghe hết mọi chuyện, van xin Phong Hào hãy cứu mình và con.

Nhưng lý trí đã ngăn anh lại, ngăn luôn dòng nước ấm nơi khoé mắt. Bé con không nên cùng anh chịu khổ, bé vẫn nên nhanh chóng đầu thai tìm một người ba khác tốt hơn, giàu có hơn để cuộc sống no đủ. Chỉ nghĩ thế Hoàng Kim Long mới có đủ quyết tâm để nén mọi đau thương trong ánh mắt, nở ra nụ cười nhẹ:

"Tên đẹp lắm!"

"Ehehe...mà anh sau này có con, anh muốn nhóc con của anh tên là gì?" Phong Hào chống cằm nghiêng đầu hỏi.

"..." Anh nhìn xuống bụng mình, khoé mắt lại cay xè.

Doo...

*Cạch*

Có một cặp mắt sắc bén ghim thẳng vào anh từ phía cửa.

"C-cậu chủ..." Hoàng Kim Long nuốt nước bọt, vô thức siết chặt ga giường.

Phạm Anh Quân im lặng bước vào phòng, đặt vài thứ lỉnh kỉnh trên tay xuống bàn. Phong Hào từ khi thấy hắn cũng ngưng cười nói, căn phòng chìm vào im lặng.

Nhận ra không khí có chút ngột ngạt, Phong Hào không muốn trước mặt Hoàng Kim Long lại um sùm với tên đáng ghét ấy nên chủ động đứng lên thu dọn đồ đạc ra về. Lúc đi ngang qua Anh Quân cũng không quên ném cho hắn cái lườm toét lửa.

Phạm Anh Quân đáp lại bằng ánh mắt khinh bỉ, chợt hắn đi theo Phong Hào ra ngoài.

"Này!" Hắn đóng cửa phòng lại, bước nhanh mấy bước về phía trước mà gọi.

"Cái đéo gì?"

"Thoả thuận không?"

"Ý cậu là gì?" Phong Hào nhíu mày.

"Nếu anh không muốn tôi làm khó dễ phó giám đốc Sơn thì tôi có điều kiện cho anh!"

"Tiếc là hiện tại tôi bị viêm màng túi, chả có tài sản gì để thế chấp đâu."

"Anh nghĩ tôi tham lam như vậy sao?" Hắn Khoanh tay, bắt chéo chân dựa vào tường.

"Lại chả thế! Rơi tiền mà gặp cậu thì chắc còn cái nịt!"

"..." Hắn tự nhiên thấy nhột.

"Mà thôi, có gì nói nhanh lên, úp mở mãi thấy mà phát cáu!"

"Đơn giản là...mỗi ngày...lúc nào rảnh thì đến đây. Hoàng Kim Long..anh ấy ở một mình..có vẻ không tốt lắm..."

Khác với điệu bộ áp đảo người khác lúc nãy, Phạm Anh Quân bây giờ cứ ấp úng từng chữ, mãi một lúc mới nói xong điều kiện của mình.

Phong Hào nhìn Phạm Anh Quân dè chừng, sợ nguy hiểm nằm ở vế tiếp theo nhưng đợi mãi chỉ thấy hắn đứng im, gương mặt còn có chút bối rối.

Y nửa tin nửa ngờ gật đầu một cái. Trước hết phải chấp nhận vì đó là Hoàng Kim Long là anh trai iu của y, thường xuyên chăm sóc anh ấy là điều dĩ nhiên, còn Phạm Anh Quân muốn giở trò gì thì y sẽ mách Thái Sơn sau vậy.

*

Phạm Anh Quân đứng đó một lúc nhìn Phong Hào đã đi rồi mới quay trở vào. Vừa mới mở cửa đã bắt gặp Hoàng Kim Long co ro trên giường hoảng sợ nhìn hắn.

Hắn càng tiến lại gần, anh càng lui người lại, nhắm tịt mắt lắc đầu, giọng hoảng hốt nói liên tục:

"T-tôi không có..k-không có kể gì hết...c-cậu chủ đừng đánh...đừng đánh tôi..."

Anh Quân khựng lại, không kiềm chế được lộ ra tia chua xót trong ánh mắt.

Nhìn Hoàng Kim Long gục mặt ôm đầu, hai vai run run sợ hãi hắn mới nhận ra sau vẻ ngoài giỏi chịu đựng của anh trước đây có bao nhiêu là ám ảnh sợ hãi mà hắn gieo rắc.

Hắn nặng nhọc bước đến phía anh, chậm rãi ngồi xuống mép giường. Bàn tay thô to từng tát anh đến đỏ mặt giờ đây rất dịu dàng đặt lên vai anh, không nghĩ nhiều liền nhẹ nhàng choàng lấy cơ thể đang run rẩy kia:

"Ngoan...tôi không làm gì anh cả."

"Đ-đừng..đừng đánh tôi.." Kim Long vẫn ôm lấy đầu lắp bắp.

"Đừng sợ, tôi không làm gì anh đâu. Ngoan nào, tôi có cái này cho anh."

Anh Quân lấy cái túi lớn ở trên bàn đưa cho anh:

"Ăn đi."

Hoàng Kim Long không nói, chỉ tròn xoe mắt nhìn hắn.

"Là phở bò full topping hành lá đó, rất ngon. Ăn đi, sáng giờ anh không ăn gì cả."

Hoàng Kim Long ngoan ngoãn gật đầu, cầm lấy bát phở lớn. Hắn giúp anh tách đũa, đổ nước dùng ra bát.

"Ăn từ từ thôi không nghẹn."

Từ đầu đến cuối Anh Quân luôn ngồi cạnh Kim Long, giục anh ăn thêm món này, món kia. Ăn xong, hắn đỡ anh vào phòng tắm đánh răng, rửa mặt.

Toàn bộ đều quá trình đều để Hoàng Kim Long dựa lưng vào lòng mình rồi tự tay làm giúp anh.

"Tôi có mua cả bánh dừa nữa, ngủ dậy sẽ cho anh ăn."

Anh Quân kéo cái chăn lên đắp cho anh, cẩn thận kê lại gối.

Hoàng Kim Long trong mắt hắn bây giờ rất ngoan, như một đứa trẻ vậy.

Ngoan đến mức làm cho người ta thấy sợ...

*

Sốp đã quay trở lại sau những tháng ngày bị app cam qq này cấm chat 💔

Nhớ mọi người quáaaaa 😭

Nghe mấy cái brain rot riết xong sốp thối mẹ não rồi 🤡

=)))))))))))))

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top