Tôi đã muốn buông bỏ thế giới đầy tăm tối này để thoát khỏi mớ hỗn độn như địa ngục trần gian ấyNhưng cho đến khi anh bước đến, như một ánh sáng lẻ loi cô độc nhưng lại cực kì ấm áp, cứu rỗi tôi khỏi những thứ tàn khốc đó.....Lưu ý : Cảnh báo độ ngược…
Dương Ngọc Hải Băng: con gái thứ của tập đoàn Dương Ngọc, tập đoàn số 1 thế giới, quyền lực vô cùng lớn và có sức ảnh hưởng đến mọi khía cạnh cuộc sống, vô cùng lạnh lùng và ít nói, ngay cả với gia đình. Cực kỳ thông minh, bộ óc thiên tài vượt trội.Hoàng Lâm Duy Phong: con trai duy nhất của ông vua thế giới ngầm Hoàng Lâm Tuấn Nguyên, từ nhỏ đã được huấn luyện trở thành một người tàn nhẫn, giết người k gớm tay.Cô, nàng công chúa của thế giới ánh sáng Anh, chàng hoàng tử của bóng đêmHai thế giới tách biệt, hai con người vì những toan tính, áp đặt của ba mẹ mà mất đi cảm xúc của con tim từ lâu. Nhưng, liệu họ có thể cùng nhau cảm nhận vị ngọt của tình yêu?Enjoy~~Ủng hộ mình nha mọi người • v •(Nghĩa là vote đó)Nếu có ai muốn mang truyện của mình đi web khác thì làm ơn hãy báo mình một tiếng nha, ghi rõ tên author và nguồn là wattpad giùm mình. Tks ^^…
Nàng Chiêu Dương đệ nhất sát thủ của tổ chức Kim Long, trong lúc chấp hành nhiệm vụ xe do cô lái gặp sự cố đâm thẳng xuống vực thẳm.Khi tỉnh dậy phát hiện mình đã xuyên qua trở về thời đại triều nhà Tống hơn 1000 năm về trước, trở thành nhị tiểu thư của nhà họ Hạ, Hạ Tuyết.Chàng là một vị anh hùng cao cao tại thượng dưới một người trên vạn dân, là một vị tướng trung quân báo nước nắm trong tay toàn bộ binh quyền của triều đại nhà Tống.Là một người lạnh lùng, muốn đạt được mục đích phải vô tình tàn nhẫn.Vì lý do nào đó chàng bị ép buộc đảo chính mưu triều đoạt vị, tự xưng Đế Vương.- Chàng thật tàn nhẫn.- Chỉ như vậy mà nàng đã nói ta tàn nhẫn?Vậy để ta tàn nhẫn cho nàng xem.- Chàng còn bước tới, thiếp sẽ chết cho chàng xem!- Nàng muốn chết?Được! trẫm sẽ cho nàng toại nguyện nhưng sau khi nàng chết đi, trẫm sẽ bất người nhà họ Hạ trên dưới hơn 200 người chôn cùng nàng.Tác giả: Lan Hồ Điệp 134 Lịch đăng truyện: không cố định, chỉ viết theo ngẫu hứng.Mong các em đừng edit hay chuyển ver khi không được cho phép.Cảm ơn, chúc các em đọc truyện vui vẻ.…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…
Lúc bắt đầu, giữa hai người không có tình yêu, chỉ có tình dục, anh muốn từ trên người cô đạt được khoái cảm lớn nhất, cho dù dây dưa cũng chỉ là thân thể phù hợp. ... Cô khát vọng một cuộc sống tự do thoái mái, nhưng người đàn ông này, từ đầu đến cuối không hề buông tha cho cô, phải chăng, chỉ có sau khi anh ta chết cô mới được giải thoát hoàn toàn? Nếu đã không thể sống, vậy thì hãy cùng nhau xuống địa ngục đi. Tình yêu, trong lúc vô thức đã nảy mầm từ lâu, nhưng họ lại vô tình không nhận ra, nên chà đạp hết lần này đến lần khác, đến khi nhận ra, muốn quay đầu thì cũng đã không còn kịp nữa rồi...…