Nếu có thể lựa chọn lại một lần nữa, Kha Tầm nghĩ ngày hôm ấy có đánh chết cậu cũng không ra khỏi nhà, ra đường ghẹo trai.Không phải chỉ là vì mắc mưa vào trú trong bảo tàng mỹ thuật nên mới sẵn dịp tính nhìn đông cung đồ một cái thôi sao, vậy mà tự dưng lại... chui thẳng vô trong tranh!?Mục Dịch Nhiên : Mỗi người chúng ta, đều đang đóng vai nhân vật trong tranh.Kha Tầm hai mắt sáng rực : Làm sao đi vào đông cung đồ?Mục Dịch Nhiên liếc dài một cái : Nhắm mắt, nằm xuống.…
Anh, Phong Vĩnh Kỳ năm nay 22 tuổi, là Chủ tịch của tập đoàn Phong thị lớn nhất Trung Quốc. Anh có dáng người cao lớn. Gương mặt anh tuấn. Anh có mái tóc màu xám. Trên tay anh có đeo một chiếc vòng hình con rồng thể hiện sức mạnh của mìnhCô, Lâm Mẫn Nhi năm nay 20 tuổi, là con gái cưng của Chủ tịch tập đoàn Lâm thị. Cô có hôn ước từ nhỏ với Phong Vĩnh Kỳ.Cô có gương mặt xinh đẹp, ngũ quan cũng rất đẹp. Dáng người chuẩn ba vòng. Cô có mái tóc đen huyền. Cô là một cô gái quật cường, mạnh mẽ. Nhưng có đôi lúc cô lại rất yếu đuối…
Thể loại: Showbiz, siêu hài, siêu sủng, đặc biệt ngược cẩu độc thân (ngược FA) (Đọc xong dễ gây sâu răng tiểu đường ))Số chương: 86 + 9 ngoại truyệnTác giả:Wendy Ô NhaNguồn:Cung Quảng HằngTrạng thái:FullSau khi tỉnh giấc thì Bao Tử phát hiện mình cư nhiên lại vượt thời gian tận ba năm sau.Không chỉ vậy mà còn đã có chồng mà chồng lại là một ảnh đế,Bao Tử: Nhất định là mình đã cướp đi sự trong trắng của người ta rồi, nên người ta mới phải chịu ấm ức mà cưới mình. (?_?)Hoắc Sâm tỉnh dậy, phát hiện vợ mình có gì đó khác khác.[cô vợ lạnh lùng của mình đâu rồi?][Cái người hài hước kia từ đâu đến vậy?][Vợ mình ngày ngày nói chuyện đồi trụy với mình, nhưng lại không chịu lăn lên giường với mình.][Vợ à, ngôn ngữ dơ bẩn thì không gọi là dơ bẩn được, hành động dơ bẩn thì mới thật sự dơ bẩn cơ ---------------------------------------------------------------------------------------------Vì một mục đích đọc truyện dễ hơn nên tôi reup lại -.-…
Trước mặt cô là vực thẳm, không thấy đáy, chỉ có những bàn tay vô hình từ màn đêm vươn lên. Orange biết đó chỉ là ảo giác của bản thân, những bàn tay vô hình tượng trưng cho tội lỗi, và vực thẳm thì đại diện cho hình phạt. Giấc mơ này xuất phát từ chính những nuối tiếc chất chồng trong cô. Có lẽ chính cô cũng không còn nhớ rõ đã bao nhiêu lần mình ước "giá mà" nữa, tất cả những ân hận đó giờ đây chỉ gói gọn lại trong hai chữ "rất nhiều".Tỉ như, đứng trước bờ vực này, có "rất nhiều" lí do để cô nhảy xuống.Nhưng, ai ngu mà nhảy chứ?..[HP]Chia thành 2 quyển do giới hạn watt chỉ tới chương 200.…