Chương 1

"Dương à, giúp anh một lần nhé, hơn một tháng nay bận rộn ở bệnh viện mãi, vợ anh sắp đuổi anh ra khỏi nhà rồi. Nếu anh còn nhận thêm ca này nữa chắc anh thành kẻ vô gia cư thật đấy, xin em mà." Minh Đăng ôm vai gã không ngừng luyên thuyên với thái độ cực kỳ khẩn khoản, không hề có dấu hiệu giả vờ để trốn trực như những lần trước nữa.

"Dương à." Anh chàng thực sự hết cách rồi mới mặt dày đến nhờ Dương - một đàn em siêu giỏi. Chỉ cần được giao việc, gã sẽ đều hoàn thành nhanh chóng, hiệu quả, rất nhiều lần được cấp trên đáng giáo cao và khen thưởng. Vài hôm trước, anh còn nghe họ nhắc đến chuyện sẽ tiến cử Dương lên vị trí trưởng khoa.

"Được rồi, em sẽ giúp anh." Gã cười nhẹ, âm thanh trầm ấm đáng tin cậy vang lên, tựa một cái phao cứu mạng khiến Minh Đăng gần như muốn nhảy cẩng lên vì phấn khích.

"Cảm ơn em, cảm ơn em nhiều lắm." Anh bày tỏ lòng biết ơn với gã vài lần nữa rồi rời đi với tâm trạng vô cùng tốt, vừa nhảy chân sáo vừa nhấc điện thoại gọi cho vợ báo bản thân hôm nay sẽ về sớm.
 
Dương thở dài vì tính cách trẻ con của đàn anh, nhưng phần lớn là biểu thị cảm giác khó chịu. Chàng bác sĩ vốn định hôm nay sẽ ra ngoài giải khây, nào ngờ lại dính đồng nghiệp phiền phức. Đã nhận lời thì phải thực hiện, gã mệt mỏi lê bước trên hành lang vắng người. Tiến đến phòng riêng của bản thân rồi ngồi phịch xuống ghế bành, một tay đỡ trán, tay còn lại chán nản lật từng trang bệnh án đã được gửi đến từ trước của Minh Đăng.

Xem được một chút, gã cảm thấy bản thân còn có chút may mắn khi bệnh nhân được gửi đến là một cậu nhóc. Thần trí và cả thân hình từ năm mười tuổi đã không phát triển cho đến tận năm nay. Lật thêm vài trang, gã đã nhận ra ý định của gia đình thế phiệt này chắc chắn là bỏ rơi thằng bé trong bệnh viện suốt đời. Khi ở cuối trang giấy ghi hẳn một câu rằng: bệnh nhân sẽ được đặc cách xây một nơi ở riêng trong khuôn viên khu đất trống gần khoa da liễu. Biểu cảm người đàn ông không chút thay đổi, khi gã dường như quá quen với cách giải quyết này. Bởi lẽ, chẳng tên thương nhân nào muốn để lộ ra một quý tử bị thiểu năng trí tuệ cả.
   
Dương khép lại bệnh án, ngước nhìn đồng hồ một cách bâng quơ, trong khi suy nghĩ đã bay bổng đến buổi thác loạn ở quán bar. Gã cắn môi chán nản, thở dài thêm lần cuối rồi khoác áo blouse vào. Chuẩn bị đến gặp bệnh nhân mới mà gã đoán, có lẽ sẽ gắn bó với mình một khoảng thời gian dài.

Căn phòng bệnh vẫn thoang thoảng mùi sát trùng, Dương chần chừ một chút rồi đẩy cửa bước vào. Một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi trên giường, gương mặt trắng trẻo đang nghịch chiếc máy bay giấu bỗng dừng lại khi nghe tiếng động. Ngay sau đó, em quay sang nở một nụ cười cong đầy cùng đôi mắt tròn xoe bắt đầu híp lại, như thể chào đón gã. Khiến Dương có đôi phần thích thú, cảm giác phấn khích này giống hệt lần đầu gã thấy một vài thứ mới lạ ở quán bar.

"Xin chào, em tên là gì?" Dương thu lại biểu cảm kỳ lạ của mình, gã bước đến gần giường hơn. Vừa đi vừa cười thật dịu dàng, tạo cho Hiếu một bầu không khí thân thiện hết mực.

"Xin chào, em là tên Minh Hiếu ạ." Em nhỏ giọng nói, âm thanh hơi nhút nhác.

"Anh gọi em là Hiếu nhé. Anh tên là Đăng Dương. Em có thể gọi anh là Dương." Dương vẫn giữ thái độ ân cần, gã đưa tay vuốt mái tóc đen tuyền của Hiếu, sự thích thú không ngừng tràn qua ánh mắt khó che giấu được. Nhưng Hiếu lại không hề nhận ra, em chỉ cảm thấy cái chạm này thật ấm áp. Bởi lẽ, từ trước đến nay em chưa từng được ai nói chuyện và chăm sóc dịu dàng như vậy. Thế là ấn tượng lần đầu về người đàn ông này lại càng lớn hơn trong em, khiến Hiếu buông bỏ đi tất cả cảnh giác, ngoan ngoãn để gã xoa đầu.

Dương vuốt ve một chút, khi không thấy sự e ngại, chối bỏ từ em, tâm trạng lại càng phấn khích hơn. Những ngón tay thon dài bắt đầu dịch chuyển xuống vầng trán cùng gương mặt trắng nõn, tưởng chừng có thể búng ra sữa bất cứ lúc nào, chỉ cần gã dùng lực nhiều hơn một chút. Hiếu ngước mắt nhìn gã bằng một ánh nhìn ngây thơ. Nó xinh đẹp đến mức khiến gã không nhịn được mà muốn nhanh nhanh vấy bẩn, phá hủy sự tinh khuyết này, biến nó thành một đôi mi đẫm nước và đỏ ửng vì kích thích vô tận.

Bác sĩ dường như chẳng điều chỉnh được hành động của mình nữa, mà bắt đầu di chuyển tay xuống sâu hơn. Cuối cùng dừng đôi môi hồng hào, ngón trỏ vuốt ve môi trên một chút rồi cùng ngón giữa tách hai cánh đào xinh ra, trước ánh mắt hiếu kỳ của thỏ con. Hai dị vật có khớp luồn qua khoé môi và hàm răng, chẳng ngại ngần mà chạm vào cái lưỡi mềm phía trong. Cái miệng này quá nhỏ bé nên khi hai ngón tay đi vào, nó đã dường như bị bịch kín, hơn hết sự chèn ép bất thường khiến Hiếu bắt đầu cảm thấy khó thở. Gương mặt nõn nà dần mất đi không khí mà đỏ bừng lên, kéo theo một vài biểu cảm sợ hãi muốn trốn tránh.

"Ngoan, dùng lưỡi liếm nào, anh đang kiểm tra cho Hiếu. "Dương dịu dàng trấn an, hai ngón tay cố gắng luồn vào sâu hơn, tìm cơ hội quấn lấy cái lưỡi nhỏ bé bên trong mà chơi đùa. Hiếu rơm rớm nước mắt, cố nhịn đi sự buồn nôn khi gã chọc sâu đến cổ họng mà cử động lưỡi, ngây ngô liếm nhẹ lấy hai đầu ngón tay đang không ngừng nghiền ép mọi không gian bên trong khuôn miệng tí hon.

Dương hài lòng trước biểu hiện ngoan ngoãn và thành thật của Hiếu, gã dùng lực mạnh hơn nhằm bắt lấy cái lưỡi đỏ hồng. Những đầu ngón tay nhanh nhẹn ma sát trên phiến thịt trơn nhẵn, cố gắng khích thích một vài cảm xúc đang hiện diện trong người Hiếu. Gương mặt đỏ ửng của em bé khó khăn liếm những khớp tay to lớn, đôi chân mày co lại vì sự ê ẩm dâng trào nơi đầu lưỡi. Nước bọt thay nhau chảy dài xuống càm thành vệt lớn, khi gã dùng ngón cái và ngón trỏ kéo lưỡi em ra bên ngoài để chơi đùa một cách thích thú.

Dương cứ trêu ghẹo đầu lưỡi mềm đến khi hai ngón tay gã mỏi nhừ mới chịu rời đi, nhường cho em chút không gian ít ỏi để thở. Hiếu được buông tha, cậu bé chống tay xuống tấm nện giường dày mà không ngừng hớp lấy không khí cho buồng phổi trống rỗng. Dương vẫn tiếp tục trò chơi của mình, gã dường như đã quên em là bệnh nhân mà chỉ xem cậu nhóc trước mặt là một thú vui mới mẻ, bù đắp cho cuộc chơi còn dang dở vào tối nay.

Bàn tay to lớn của bác sĩ tiến đến xương quai xanh, cảm giác nhồn nhột kỳ lạ khiến Hiếu sửng sờ. Tuy vậy, thỏ con không biết mình đang bị quấy rối mà chỉ ngây thơ nghĩ rằng, anh đẹp trai trước mặt đang kiểm tra sức khỏe cho em mà thôi. Dương thả nhiên cởi tấm áo bệnh nhân mỏng manh, đem mảnh vải kéo sang hai bên để lộ khuôn ngực xinh đẹp.

Hắn ta rời ra khỏi người em rồi đi lại bàn lấy ra 1 đôi găng tay y tế và đeo vào.

Mỹ cảnh ập vào mắt khiến gã chẳng nhịn được mà cười nhẹ, say đó đưa tay xoa đầu em như khen ngợi. Đôi nụ hồng e ấp, non nớt một cách cực kỳ mời gọi. Sự hiện diện của nó quá đúng thời điểm, xúc tác vào sự hưng phấn và tò mò đang hiện diện một cách dồn dập trong tâm trí gã, làm những suy nghĩ ấy bùng lên dữ dội. Tâm trí người bác sĩ mờ mịt như thể đã điều khiển, kéo theo bàn tay to lớn không tự chủ được nữa mà tiến đến nơi mềm mại trước mắt.

"Ư, hức....bác sĩ." Hiếu cắn nhẹ đôi môi, hàng mi cong cong nhìn gã. Cố gắng hỏi han tại sao tay gã đang ngự trị trên ngực mình, hơn hết còn không ngừng thăm thú xung quanh mà chẳng có một chút kiêng dè.

"Anh chỉ đang khám cho Hiếu thôi, em ngoan nhé." Dương nở một nụ cười cực kỳ thân thiện nhằm trấn an em. Phía dưới gã vẫn tiếp tục di chuyển đôi bàn tay đang đeo găng tay để bao trọn hai bầu ngực nhỏ xíu của bé con. Núm vú của Hiếu nhô cao qua khỏi kẽ tay gã, nụ hoa ấy vừa hồng hào vừa tinh nghịch tựa như muốn chào hỏi và thúc giục gã mau mau khai phá mình. Dương thở mạnh, nhận ra dường như

cảm xúc ngày càng khó khống chế khi Hiếu ngày càng mời gọi hơn trong mắt gã. Người đàn ông cắn đôi môi khô khốc, nhắc bản thân bình tĩnh bởi hiện tại trong đầu gã, chỉ có độc một suy nghĩ là đem thằng bé chà đạp dưới thân.

Hiếu cựa quậy người, em cố tìm lại tư thế nằm thoải mái nhất nhưng mãi không được. Khi cảm giác ấm nóng và kỳ lạ vẫn không ngừng đeo đuổi trên khuôn ngực. Bàn tay to lớn đeo bao tay  của gã dường như đã nắm trọn bầu ngực mềm mại, mà không ngừng vò nắn nó như cục bột. Khiến nơi đáng lẽ ra phải bình thường của nam sinh lại đang dần trở nên kỳ lạ, hơi nóng bắt đầu tràn ngập qua từng cái chạm. Cùng với đó là sự nhồn nhột, sung sướng khi Dương dùng ngón tay ma sát nhẹ nhàng núm vú tròn.

"Bác sĩ, hức...ngực em lạ lắm, anh đừng ah..." Hiếu mím môi, hai cánh tay nhỏ vươn lên cao, chạm vào cổ tay gã nhằm từ chối phương pháp kiểm tra lạ lẫm này.

"Anh sẽ tiến đến bước tiếp theo, không sao cả. Em không muốn mau hết bệnh sao?" Dương hơi khó chịu khi sự hưng phấn dồi dào bị em làm cho đứt gãy, gã hơi trầm giọng nhắc nhở Hiếu, hệt như một lời cảnh báo.

Em bé đang chống đối ngay sau khi nghe câu trả lời của gã liền ngoan ngoãn, Hiếu thả hai cánh tay xuống để nó nằm bên cạnh hông. Dương cười dịu dàng, hài lòng trước biểu hiện nghe lời của thằng nhóc. Vì không muốn tốn thêm thời gian nữa, gã quay sang chiếc balo ở góc phòng làm việc, đem một số dụng cụ tình thú với hình dáng kỳ lạ đặt trước mặt em.

"Nằm ngoan nhé. Đau cũng hông được gỡ ra, em rõ chưa?" Dương lại dùng tay xoa núm vú tròn đang nhô cao giữa bầu ngực trắng nõn nà, trêu ghẹo đến khi nhũ hoa hoàn toàn thẳng đứng mới nặn một ít gel bôi trơn lên đỉnh đầu.

"Lạnh, hức." Hiếu chật vật trong hành động ngoan ngoãn nghe lời, khoé miệng nhỏ rít lên. Khi ngực vừa được bàn tay nóng hổi phủ lên, bây giờ lại được thay thế bởi cảm giác lạnh đến tê tái.

Dương bật hai dụng cụ có một sợi dây nối dài đến ngực, phần đầu của nó có hình dạng như một chiếc nắp đậy bình sữa em bé. Hiếu vừa thấy thứ kia, dù không biết là gì nhưng phản ứng cơ thể nhắc nhở em đó không phải điều tốt lành gì, nhóc con bám tay vào khung giường, có hơi hướng muốn né đi.

"Ngoan nào." Dương vịn chặt vai em ghì xuống nệm, khi thấy Hiếu đang quá đỗi phiền phức so với suy nghĩ của gã. Kế tiếp, người đàn ông áp dụng cụ lên hai núm vú nhô cao của em, để nó có thể hít thật sâu vào giữa nhũ hoa và đè nén nơi nhạy cảm một cách triệt để.

"Hức...đừng, bác sĩ ơi...cái này làm Hiếu đau quá." Em bé khóc rống lên khi cảm nhận núm vú bỗng bị nghiền ép. Cậu nhóc run lẩy bẩy, cố tìm cách gỡ nó ra nhưng khi nhìn lên thì Dương lại dành cho em một ánh mắt đầy khó chịu, như thể Hiếu là một đứa trẻ hư. Và điều đó làm em chựng lại, mọi ý định muốn chống đối đều bị vô hiệu, bé ngoan chỉ đành yên lặng mà cắn đôi môi nhỏ, thút thít rơi nước mắt.

Dương chẳng vì Hiếu đau mà dừng lại, hơn nữa gã còn phấn khích gấp bội khi thấy thân hình nhỏ bé của Hiếu đang run rẩy trên tấm nệm đày. Khuông ngực của em bị máy hút đến gần như đỏ rực, nhất là hai núm vú tròn khi nãy đã được chăm sóc đến sưng to mọng nước đầy ngon miệng.

"Bác sĩ, hức...ngực em đau ah..." Hiếu nỉ non cầu xin khi nơi giữa thân đang bị chà đạp mạnh mẽ hơn. Cảm giác tê tái xâm chiếm cả đầu óc ngây ngô, nhưng ẩn chứa trong đó lại là một vài tia thoải mái kỳ lạ, đáng lẽ không nên xuất hiện.

Tác phẩm phía trên đã gần như hoàn thành, Dương hài lòng tiến xuống thân dưới của Hiếu như kế hoạch đã bày ra trước trong đầu. Eo bé con nhỏ đến đáng thương, khi em đang trong hình hài một cậu nhóc mười tuổi chẳng thể phát triển nữa. Bàn tay lớn đeo bao tay của Dương dịch xuống đã dễ dàng bao trọn cái bụng bé xíu. Bác sĩ ác ma mê đắm trước làn da mịn màng, ấm nóng như miếng đậu hủ vừa ra lò, cổ họng gã khô khốc đầy báo động. Người đàn ông khom xuống sâu hơn, cái lưỡi dài thè ra thưởng thức phần giữa bụng rồi thản nhiên chọc vào lỗ rốn tí hon. Khi nhận được cái rùng mình của Hiếu, gã chẳng ngừng được sự đê mê mà tiến sâu hơn xuống địa phận cấm.

"Bác sĩ.." Hiếu nấc lên khi cả thân dưới đã mát mẻ từ lúc nào, cái lưỡi kia thật dài, nó ngoe ngấy liếm láp cả người em, mang lại một cảm giác kỳ lạ đến rùng mình.

"Cặc nhỏ của Hiếu đáng yêu thật." Dương thì thầm khen rồi há miệng ngậm lấy dương vật bé xíu vào trong, sự sạch sẻ và màu sắc bắt mắt khiến gã chẳng cảm thấy chút ghê tởm nào. Người đàn ông nuốt sâu côn thịt của thiếu niên, cái lưỡi đanh đá không ngừng chà sát từng tất thịt trên phần thân, nhằm đem lại cho em một thứ khoái cảm tột cùng.

"Đừng hức....đừng ăn cặc nhỏ của Hiếu mà hức...bác sĩ ơi em sợ lắm." Thiếu niên khóc toáng lên khi thấy nơi xấu xí của mình đang nằm gọn trong miệng bác sĩ, một hành động em không hiểu nghĩa là gì nên chỉ mường tượng rằng Dương muốn ăn nó.

"Không sao mà, em chỉ cần nằm yên thôi." Gã không nhịn được mà cười nhẹ, phía dưới vẫn chăm chỉ đảo lưỡi quanh phần đỉnh nhạy cảm, hầu hạ đến khi thành viên nhỏ co giật mãnh liệt.

Hức...bác sĩ nhả ra đi mà... Hiếu mắc tiểu ah đừng..." Em gào lên trong sợ hãi, cảm giác tê cứng ở thân dưới bắt đầu thay đổi nhanh chóng, chuyển sau một thứ gì đó thật khó chịu. Dương vật giật giật liên hồi, dù không giống mắc đi vệ sinh nhưng Hiếu cũng chẳng còn biết giải thích là gì nên chỉ dành nói rằng mình muốn đi tiểu, mong bác sĩ mau mau bỏ em ra.

"Em giỏi lắm." Dương cười tán dương, cái lưỡi dài quét qua khoé môi đem tinh dịch trắng đục cuốn vào trong miệng. Ánh mắt nóng bổng của gã từ lúc buông tha dương vật chưa từng rời khỏi em. Chẳng dừng ở đó, nó lại càng tỏ ra khao khát hơn trong lúc yết hầu gã run chuyển, từ từ đem toàn bộ chất dinh dưỡng Hiếu tiết nuốt xuống.

Gã lại balo lấy ra một thanh sắt nhỏ rồi đi lại nhìn em một cái dịu dàng rồi nặn 1 ít gell rồi thoa lên đầu khấc của em rồi đâm mạnh nó vào. Cậu gào lên đau đớn : "Đau, hức bác sĩ ơi Hiếu đau quá ... dừng lại đi mà" nhưng hắn vẫn mặc kệ nà đâm mạnh vào đếm khi chỉ còn lộ ra 1 chút nhỏ. Gần như là em không thể tự rút nó ra được em đau đớn nhìn hắn

Tiếp theo, gã nặn một ít bôi trơn, dùng tay ma sát xung quanh đáy chậu khô khốc của Hiếu một ít rồi mới đút một ngón vào trong để thăm dò.

"Đau, hức bác sĩ ơi....em đau quá." Hiếu quơ quào bám lấy cổ tay gã mà nức nở khóc rống lên, khi cả hai nơi nhạy cảm đều bị giầy vò cùng một lúc.

Dương hơi giật mình, rồi nhanh chóng đem dụng cụ đang làm việc trên ngực em tháo xuống, buông tha đôi nhũ hoa đã được chăm sóc đến sưng đỏ đầy mị hoặc. Ngắm nghía hai điểm nở rộ đến say mê, tay gã lại không nhịn được mà tiến đến, vuốt nhẹ đầu núm rực rỡ. Phía dưới cũng không quên cho thêm dị vật vào trong lỗ nhỏ, dần thích nghi với ngón tay đang tận lực khuyếch trương. Khe hở nơi hậu huyệt ban đầu non nớt thô cứng, vô cùng khó khăn trong việc di chuyển. Bây giờ đã quen thuộc, mỗi lần được bơm thêm gel đều sẽ mấp máp nhiều hơn, tựa như đòi hỏi thêm vật khác chứ không phải chỉ dừng lại ở hai ngón tay.

"Bác sĩ hức....sao anh chọc mông Hiếu....nơi đó xấu lắm ah." Bé con nghiêng đầu, lệ nóng rơi như mưa khỏi khoé mắt. Âm thanh vốn trong trẻo đã trở nên khàn đục, nũng nịu câu nhân vì cảm giác kích thích mới lạ mà Dương ban cho.

Bác sĩ liếm đôi môi đang khô khốc tựa như đang chôn mình trong xa mạc.

Sức nóng toả ra từ da thịt mềm mại của em bé không ngừng cào xé tâm can gã, luồng hơi tình tuôn trào qua mọi giác quan chạy thẳng xuống nam căn đang cứng đến đau nhức, chẳng giây nào thôi đòi hỏi được chôn sâu vào động nhỏ ẩm ướt chật hẹp kia. Người đàn ông chẳng thèm nhịn nữa mà cúi mặt xuống cần cỗ trắng nõn, nhanh chóng há miệng cắn lên xương quai xanh gầy yếu. Vừa cắn vừa mút từng mảng lớn, đến khi xung quanh cổ Hiếu toàn những dấu răng sâu cùng vết hồng ngân chói mắt.

"Bác sĩ, đừng ăn em mà hức.... thịt Hiếu không ngon đâu ah đừng cắn." Thiếu niên nhỏ kháng cự bằng sức lực yếu ớt đến đáng thương, cảm giác không thể hiểu nổi từ hậu huyệt đang bao trùm hết đại não em, khiến thân thể em ngày càng thay đổi bất thường. Ngay cả sự đau nhức khi bác sĩ cắn xé em cũng không chỉ có mỗi cảm giác đau mà còn một thứ thoải mái kỳ lạ. Nó lẫn quẩn trong tâm trí Hiếu, không ngừng thủ thỉ cầu xin em đòi hỏi được yêu thương nhiều hơn. Hiếu rối bời sợ hãi vô cùng, bé con cắn môi không biết nên đối diện như thế nào, lại chẳng có cách nào ủi an bản thân nên chỉ biết khóc lóc xin bác sĩ đừng chữa bệnh cho em nữa.

Dương càng hôn càng nghiện, hoàn toàn không muốn dừng lại hành động quấy rối của mình. Hơn hết gã càng điên cuồng hơi trong cách xâm chiếm cậu nhóc dưới thân. Cái lưỡi của gã rê dần đến bầu ngực mềm, con rắn trơn ướt chẳng chần chừ nữa mà bám lấy nhũ hoa đang cương cứng, đem nó giấu sâu vào bên trong khuông miệng để bày trò trêu đùa. Cả người Hiếu nhanh chóng có phản ứng trước vài cái đá lưỡi tuyệt diệu của Lai Bâng, em run rẩy cố gắng dùng tay đẩy đầu gã ra khỏi hai núm vú một cách đầy bất lực.

"Hức...đừng liếm vú của em....không muốn hức, bác sĩ ah." Hiếu khóc đến hai mắt híp lại, đầu óc em bắt đầu hoa đi bởi những xúc cảm đang sôi sục không ngừng nơi thân dưới và cả sự nóng bổng mà cái lưỡi thật dài kia mang lại.

Dương liếm láp đến cả người hưng phấn không thôi, dương vật giấu bên trong lớp quần đen đã cương đến đau nhức, không ngừng nhô cao đòi hỏi được chú ý. Bác sĩ dùng một tay mở khoá quần, tay còn lại tiếp tục chọc ghẹo hậu huyệt đang mấp máy theo từng nhịp thở của bé con. Những ngón tay ngoái thật sâu, đem tuyến tiền liệt nhỏ bé đâm đến sưng lên, kéo theo hàng loạt sung sướng ập vào thân thể Hiếu, khiến cậu bé non nớt gần như sụp đổ hoàn toàn trước thứ nhục dục mới mẻ này. Thỏ con run rẩy liên hồi, cặc nhỏ hồng hào cũng muốn bắn nhưng bị thanh sắt chặn lại, nó rĩ ra Dương thấy thế thì dừng lại lấy thêm 1 thanh sắt nữa rồi đâm mạnh vào lỗ tiểu của em hai thanh sắt chen lấn nhau lần này thì Dương không để nó ở ngoài nữa mà đẩy hai thanh lọt luôn vào trong hoàn toàn. Hiếu thì hét lên đau đớn

"Ah aghh..em chết mất, ah bác sĩ ơi em muốn về nhà hức...không chữa bệnh nữa đâu mà." Hiếu khóc nấc lên những tràn dài, cả người em đã không còn chút lực nào, tay chân dường như chẳng chịu nghe theo lời nữa.

"Sắp xong rồi bé ngoan. Hiếu nằm ngửa ra, anh siêu âm nhé. Chỉ một cái cuối nữa thôi." Dương cầm trên tay một thanh lăn, miệng gã vẫn ngọt ngào vô cùng, vừa thoa dịch trên bụng em vừa xoa xoa đầu bé con.

"Lạnh..." Chất giọng ấm áp đi vào tai Hiếu khiến em ngay lập tức xiêu lòng, thiếu niên nhỏ gật gật đầu thu nước mắt, cố gắng nằm ngửa.

Người đàn ông cười nhẹ, đem thanh lăn đặt sang một bên khi đã thoa đủ lượng thuốc trên bụng em. Hiếu dường như nín thở quan sát mọi hành động của bác sĩ, em hơi giật mình khi bàn tay to lớn của Dương bóp lấy đùi em mà xoa nắn, bé con bị ánh mắt gã say mê của bác sĩ lúc nhìn mình làm cho rung động, nghiêng đầu sang một bên giấu đi đôi gò má đã ửng hồng.

"Bé ngoan, đừng cử động nhé." Dương hôn lên tai em, không quên trêu ghẹo vành da mỏng, mút nó đến lóng lánh nước mới chịu rời đi, không quên thủ thỉ dụ dỗ Hiếu.

Vừa thấy thiếu niên gật đầu, người đàn ông nhanh chóng tiếp tục công cuộc xâm chiếm thân thể ngọt ngào này. Dương kéo Hiếu đến gần hơn, để hai bắp đùi em luồn qua thắt lưng mình, từng chút làm ngắn đi khoảng cách của mình và bé con. Dương vật nóng hổi cạ vào da mỏng khiến em giật thót người, ánh mắt hoang mang tìm kiếm điểm kỳ quái. Dương không chần chừ thêm giây nào nữa, gã nâng cặc lên nhắm vào tâm huyệt mà từng chút đâm vào bên trong.

"Đau hức...bác sĩ, em đau." Hiếu ngay lập tức bám lấy tay gã mà nức nở, nơi nhỏ bé đang dần bị thứ gì đó mở rộng khiến em sợ hãi, bé con vùng vẫy kịch liệt muốn thoát ly khỏi vòng tay người đàn ông.

"Yên lặng." Dương rầm rừ lên tiếng quát bé con, phía dưới bị động nhỏ kẹp chặt khiến gã đau đớn không thôi. Người đàn ông đưa tay bóp eo Hiếu, không thèm đợi bé con thích ứng thêm mà tiếp tục đâm vào trong, đến khi côn thịt hoàn toàn được chôn gọn trong hậu huyệt mới chịu dừng lại.

"Hức... Bâng quát em ah... Hiếu đau...đau lắm" Bé con bị chất giọng giận dữ kia làm cho hoảng loạn, em chỉ dám nức nở khóc trong yên lặng, không dám quẩy đạp thêm lần nào nữa.

Dương nhìn đôi mắt to tròn của thiếu niên đã sưng đỏ, liền nhận ra bản thân đã vô cùng quá đáng. Bé con non nớt, chưa từng trải qua cưng chiều hôm nay lại bị cưỡng chế phá thân, chắc chắn vô cùng hoang mang sợ sệt. Gã thở dài, vươn tay siết lấy eo Hiếu, đem em ôm chặt trong ngực nhẹ nhàng xin lỗi, phía dưới chậm rãi đâm rút tạo dần cho em cảm giác thoải mái, không còn hành động bạo lực nữa.

Bé con được âu yếm dần bình tĩnh lại, em ngoan ngoãn đưa mắt nhìn bác sĩ, hai bắp đùi tự nguyện bám chặt thắt lưng gã. Dương cúi đầu hôn mặt em, không quên tiến sâu xuống khoé miệng hình trái tim.

Đầu lưỡi nhọn thè ra liếm xung quanh đôi cánh hoa mềm mại, sau đó mút nhẹ môi trên, dường như đang quyến rũ bé con mau mau hé miệng đón gã vào bên trong.

Hiếu mê man trong đôi mắt tình tứ của Dương, đôi môi nhỏ bất giác mở rộng tạo cơ hội để người đàn ông áp sát.

Vừa nhận được tính hiệu của bé con, Dương nhanh chóng tiến sâu vào khoang miệng mềm mại. Trái tim Hiếu tựa như hãng đi vài nhịp khi cảm nhận được cái lưỡi kia đang thành thục luồn qua hàm răng mình, không ngừng trêu ghẹo những chiếc vú màu hồng. Thứ tinh nghịch ấy đùa giỡn đến chán chê nhưng không bị ngăn cản, liền hăng hái tiếp tục tìm kiếm miếng kẹo nằm sâu bên trong mảnh đào thơm ngọt. Hiếu thở dốc, cảm giác nghẹn ngào bao trùm lấy em khi gã đã tìm được chiếc lưỡi đỏ. Dương tựa lang sói bị bỏ đói lâu năm mà không ngừng siết lấy lưỡi em mà mút chặt, bá đạo chiếm hết khoảng không bên trong, đem vị sữa ngọt ngào nuốt xuống cổ họng.

Hiếu mụ mị bám lấy cần cổ gã, ngoan ngoan học hỏi, cùng nhau trao đổi nước ngọt trong hai khuôn miệng. Dương phấn khích bóp lấy eo nhỏ, dương vật phía dưới dần bạo dạng hơn trong việc khai phá động nhỏ, khi Hiếu đang hưng phấn mà không ngừng siết lấy côn thịt to lớn.

"Bác sĩ hức....ah nhẹ." Hiếu thở dốc từng hơi mệt nhọc, khoé môi vừa được tha đã không nhịn được mà nức nở.

Dương nhấp hông nhịp nhàng, đem máy siêu âm đặt trên bụng em rồi bật màn hình nhỏ trước mặt mình và tivi toàn cảnh đối diện Hiếu. Bé con ngơ ngác không biết gã muốn làm gì, chỉ đưa mắt nhìn. Bác sĩ phấn khích hôn má Hiếu rồi nâng em dậy, tư thế bày cho em là để bé con ngồi hẳn lên dương vật, khiến nam căn cứng rắm chọc vào sâu hơn, chạm đến nơi lạ lẫm tận bên trong.

"Hiếu nhìn đi em." Dương cắn vành tai mềm, thích thú nhắc nhở em.

"Bác sĩ, hức...có cái gì trong bụng Hiếu, ah em sợ." Hiếu cố gắng mở cặp mắt sưng húp để nhìn về phía đối diện, nhưng chỉ vừa thấy hình ảnh trên màn hình lớn, bé con lại sợ hãi đến sửng người. Tivi lớn đang chiếu rõ ràng bên trong em, thế nhưng có thứ gì đó vừa to vừa dài đang cự quậy, khiến Hiếu vội đưa mắt xuống mảng thịt bị độn lên giữa da bụng trắng nõn.

Dương thở dốc, mắt gã tối sầm và sắt bén kỳ lạ sau khi nhìn vào màn hình, dường như bị hình ảnh hiện diện bên trong làm cho hưng phấn. Người đàn ông chẳng đoái hoài đến câu hỏi của Hiếu mà chỉ xốc bé con lên cao hơn. Chậm rãi rút dương vật ra khỏi hậu huyệt trơn ướt rồi mạnh mẽ xông vào bên trong, gã cũng chẳng quên thì thầm vào tai em, bắt buộc Hiếu phải liên tục quan sát khung cảnh bên trong bản thân qua màn hình ti vi sáng rực.

"Đừng..." Mắt Hiếu tựa như nhoè đi, đôi má bắt đầu ửng hồng lên kéo theo những cảm giác xấu hổ đan xen khắp đầu óc, khi nhận ra thứ đang xuất hiện bên trong em là dương vật của bác sĩ.

"Em biết rồi nhỉ? Nói cho bác sĩ nghe đó là cái gì nào, bé ngoan." Dương cười đầy phấn khích, bàn tay lớn di chuyển đến bắp đùi mềm mại khi phát giác Hiếu đang cố gắng khép nó lai.

"Không biết....hức, em không biết." Hiếu xấu hổ tột cùng, bé con cố gắng giấu mặt mình vào bả vai gã, nhưng vẫn không nhịn được mà run rẩy khi nghe chất giọng đầy trêu ghẹo của gã không ngừng thủ thỉ vào tai.

"Em không biết sao, Hiếu?" Dương hạ giọng thật trầm, miệng gã di chuyển đến xương quai xanh mảnh khảnh. Bờ môi mềm in từng cái hôn thật nhẹ nhàng rồi dần dùng lực hơn mà mút máp, tạo ra hàng loạt dấu vết tình ái. Những ngón tay đang bám trụ ở eo cũng tinh nghịch dời lên cao, cố tình chạm vào núm vú nhỏ đang run, thông thả gãi nhẹ xung quanh phần đồi tựa như diễn tấu một khúc nhạc.

"Agh, đừng....em biết hức...là là cặc lớn của bác sĩ đang... ở bên trong Hiếu, làm Hiếu thoải mái." Sự phấn khích từ thân trên dồn dập đến không thở nổi, cộng thêm từng cái nhấp nhả đầy điêu luyện vào lỗ nhỏ càng khiến Hiếu chẳng thể nói dối được nữa, em rối rít bám lấy gã mà thành thật.

Dương thoả mãn hôn trán Hiếu như một lời tán thưởng dành cho bé ngoan. Kế tiếp gã mơn trớn bắp đùi mềm mại, đặt em xuống đệm giường rồi tựa như mất khống chế mà bóp chặt hông nhỏ, nhún hông tạo ra từng cú thúc vừa nhanh vừa mạnh bạo cứ như muốn đem bé con làm đến nát.

"Bác sĩ ơi, hức...nhanh quá, em sợ hức đừng mà..." Hiếu nức nở trong cơn hưng phấn đầy hỗn loạn, cơ thể bé nhỏ run rẩy không ngừng qua từng cái chạm quá đỗi tàn nhẫn của người đàn ông vào bờ mông ngọc ngà. Đôi chân ngự trị ở hông bị kéo cao hơn, gác hẳn trên vai làm đà cho những lần đẩy hông thật sâu vào điểm ngọt ngào bên trong hậu huyệt cũng chẳng chịu nổi mà liên tục co quắp, liên tục rơi xuống.

Dương liếm láp đầu vú mềm mại, hoàn toàn chìm đắm trong cảm giác nóng bức, ẩm ướt mà động nhỏ mang lại. Hơn hết gã muốn thêm nữa, người đàn ông trong cơn hưng phấn tuyệt đối liên tục cắn xé làn da trắng nõn, đến khi mảnh thịt ấy biến thành màu tím do những dấu hôn nông và cả sắc đỏ của máu đến từ hàng trăm cái gặm nhắm. Suy nghĩ miên man, dồn dập thôi thúc rằng gã phải xâm chiếm em nhiều hơn, để Hiếu mang trên người mùi hương và những dấu vết mà gã ban cho càng làm Dương mất bình tĩnh hơn nữa.

Gã tàn bạo kéo em dậy, ra lệnh cho bé con quay lưng về phía mình, nâng cặp đào đã bị giầy vò đến đỏ rực như máu thật cao lên. Còn phải dùng những ngón tay nhỏ vạch đoá hoa diễm lệ ra để người đàn ông dễ dàng ngắm nhìn. Hiếu ngã đầu xuống ga giường trắng tinh, âm thanh nỉ non vừa khóc vừa cầu xin không ngừng vang vọng bên tai gã đột nhiên đứt quãng, khi Dương nhấn dương vật vào bên trong theo một đường thẳng tấp.

"Ah agh hức...đừng mà...tha cho Hiếu đi làm ơn..." Bé con nghiến lấy vải giường, dịch thủy trong miệng rơi ra liên tục vì chẳng nuốt kịp, bởi lẽ từng cú đẩy hông của gã thật đáng sợ, nó nhanh và sâu như thể muốn phá hủy toàn bộ bên trong Hiếu vậy.

Dương hôn tấm lưng gầy yếu đến đáng thương của bé con, đê mê liếm từng giọt mồ hôi trên làn da mịn màng. Tuy vậy, gã dường như chẳng để tâm đến âm thanh yếu ớt của Hiếu khi hông vẫn chẳng ngơi nghỉ mà càng tận lực làm việc hơn.

Người đàn ông kéo chân trái em sang một bên, tạo thêm khe hở cho từng nhịp đưa đẩy mạnh bạo vào hậu huyệt ướt dẫm dâm thủy. Cơ vòng non nớt bám lấy gốc nam căn to lớn đến nổi sưng phồng lên vô cùng đáng thương. Tuy vậy, càng quan sát gã lại càng mê đắm, hoàn toàn chẳng muốn thoát ra khỏi sự ấm áp và chặt chẽ này.

"Bác sĩ...hức, không chịu nổi...ah làm ơn tha cho em..." Hiếu bất lực cắn môi thì thào, mồ hôi thấm ướt làn da trắng xanh gầy yếu đang chập chùng chống đỡ từng cú thúc ghê người từ sau lưng. Tiếng khóc nức nở vừa đáng thương vừa dụ hoặc vang vọng khắp căn phòng, thành viên nhỏ xíu đã bắn không biết bao nhiêu lần, hiện tại vẫn trong tình trạng cương cứng đung đưa theo từng nhịp ra vào của con cặc thô to.

Tư thế này đâm một chút đã chán, gã kéo em đứng dậy, áp người vào tường. Một tay Hiếu bị vặn về phía sau, nhưng có lẽ do dáng người em quá bé nhỏ, gã chỉ đành ôm xốc thiếu niên lên không trung rồi mới nhấn dương vật vào bên trong thêm lần nữa. Ngực bị cạ vào tường đau nhức vô cùng, cộng thêm cảm giác lơ lửng khiến Hiếu hãi nấc lên, hai cánh tay ốm yếu quơ quào tìm lối thoát. Nhưng nào ngờ Dương lại trở nên điên cuồng hơn trong việc cưỡng đoạt em, dương vật lớn tựa cổ tay trẻ con được rút ra rồi liên hồi giã từng nhịp vào thành động đáng thương, mỗi lần ra vào nhanh đến mức làm dâm thủy bên trong trào ra theo khe hở mà rơi xuống sàn.

"Hức...làm ơn, làm ơn tha cho em..." Hiếu tuyệt vọng hét lên bằng âm thanh khàn đặc, đôi chân run rẩy đung đưa, không ngừng co quắp vì hưng phấn tột đột. Đôi mắt sưng đến chẳng còn thấy được gì nữa, tuy vậy nước mắt vẫn không ngừng tuôn khắp bầu má.

Dương cắn bờ vai mềm, nhấn cây hàng thật sâu rồi đem tinh dịch nóng hổi bơm vào bên trong động nhỏ. Bắn xong, gã buông em ra để Hiếu vô lực ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo. Bé con thở dốc, em mệt mỏi như thể muốn ngất đi, ánh mắt nai không dám nhìn về phía người đàn ông đang uống nước ở đằng xa.

"Bé ngoan, chúng ta tiếp tục chữa bệnh nào." Bác sĩ đưa tay xoa đầu khấc dương vật vẫn còn cương cứng, dần dần tiến đến mặc cho Hiếu đang run rẩy lắc lắc đầu.

"Làm ơn, đừng mà....cầu xin bác sĩ hức....em mệt lắm, em sợ." Hiếu cố bò tránh đi kèm vài tiếng nức nở đáng thương, nhưng chân em đã hoàn toàn vô lực.

Người đàn ông lôi em đến giường bệnh, nâng Hiếu lên cao giữa hạ bộ mình rồi thúc nam căn vào hậu huyệt đã sưng tấy. Bé con hét toáng lên vì quá đau, kèm theo những cái run bần bật. Lai Bâng bóp eo của thiếu niên, liên hồi đẩy mạnh vào tuyến tiền liệt nhỏ bé, gã rầm rừ trong cơn cực khoái khi vách thịt non mềm thít chặt lấy thằng nhóc đang chôn sâu bên trong mà xoa bóp.

"Tự ngồi lên rồi di chuyển." Gã lên giọng đầy uy nghi, bàn tay lớn không nhân nhượng mà tát lên bờ mông cong thật mạnh bạo, hoàn toàn không cho Hiếu một cơ hội để từ chối mệnh lệnh.

"Hức...làm ơn." Em bất lực tuân theo, bé con run rẩy nâng người, chậm chạp nuốt lấy dương cụ thô to. Dương mặc kệ người nhỏ đã mệt đến không thở nổi, gã chỉ cảm thấy em quá lười biếng nên đành kéo mạnh hai tay Hiếu về phía sau. Tàn bạo nhấp hông đâm rút không ngừng, để cây gậy trôi vào bên trong tàn phá mọi ngóc ngách nhạy cảm.

Cả người Hiếu run rẩy không ngừng, thân thể vẫn nhún lên xuống, từng hồi nuốt sâu dương cụ một cách đầy cưỡng ép. Đến một lúc lâu gã lại kéo em sang tư thế khác, đem môi lưỡi bé con giầy vò đến bật máu rồi lại cho dương vật vào bên trong mà chọc ngoáy. Cuộc chữa bệnh kéo dài thật lâu cuối cùng cũng kết thúc, khi Hiếu cảm nhận được một dòng chất lỏng nóng nổi bơm vào trong làm cho tỉnh dậy khỏi cơn mê man nhưng đó chỉ là em nghĩ, người đàn ông kia thì không.

Hắn ta lấy ra một cái cặc giả 20cm rồi nhét vào lỗ đít của em để chặn dòng tinh của mình lại không chảy ra

"Bé ngoan, tỉnh rồi à. Chúng ta tiếp tục nào."

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top

Tags: