One shot
Link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/48500728?view_adult=true
Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi đâu.
Tác giả: zhendebula
————————————————————
Yêu Rukawa là điều hết sức tự nhiên.
Chỉ là lần đầu tiên nghe đến cái tên này, tôi đã có cảm giác như có thứ gì đó từ đâu đó truyền đến, tựa như cái tên này đã chôn giấu trong lòng rất lâu, cuối cùng cũng đã thức tỉnh vào giờ phút này.
Dù tính cách của chúng tôi hoàn toàn khác nhau nhưng tôi vẫn bị thu hút bởi em, tôi thích cách bắp chân của em duỗi thẳng khi nhảy, vòng eo thon lộ ra khỏi gấu áo khi em lau mồ hôi, độ cong của cổ tay khi ném bóng và nụ cười kiêu ngạo nhỏ sau khi giành chiến thắng trước tôi.
Nhất là sức mạnh và nghị lực không lùi bước của em, gặp thần diệt thần, gặp Phật diệt Phật, tựa hồ cả thế giới đều phải nhường chỗ cho em vậy.
Lần đầu tiên tranh đấu, em đã nói những điều vô nghĩa với tôi, như thể em quyết tâm đánh bại tôi. Rõ ràng là em rất nghiêm túc nhưng tôi lại thấy rất buồn cười, luôn cảm thấy em giống như một con mèo sữa hung dữ.
"Sendoh! Sáng sớm cậu chưa ăn cơm sao? Chạy chậm quá đấy!"
Tôi quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy vẻ mặt cau có của huấn luyện viên, tay cầm loa phóng thanh mắng tôi từ trên bờ. Tôi cố nở một nụ cười xin lỗi, tăng tốc độ và lao từ phía hàng sau lên phía trước.
Các đồng đội của tôi nhìn tôi với ánh mắt thông cảm, họ đều thở hổn hển, bước đi loạng choạng, chắc họ đang nghĩ tại sao việc tập luyện ở Ryonan của chúng tôi vất vả đến thế, lại phải kéo ra bãi biển chạy 5.000 mét trong cái nóng bức của mùa hè.
Tôi không khỏi có chút lo lắng, tôi thực sự sợ mình sẽ kiệt sức nửa đêm và vĩnh viễn mất đi lòng tự tôn trước mặt Rukawa.
Ôi sao đã mấy tiếng rồi chúng ta không gặp nhau nhỉ, trong đầu tôi bây giờ chỉ nghĩ đến Rukawa thôi. Tôi suy nghĩ lung tung nhưng không ngờ mình là người đầu tiên về đích.
"Không tệ! Hãy tiếp tục phát huy nhé." Huấn luyện viên cuối cùng cũng nở một nụ cười vui vẻ và tỏ ra hiền hậu với những người đồng đội lần lượt đến đích. "Hôm nay đến đây thôi."
Lấy nước đá từ tay Koshino, tôi không chút do dự tu một hơi, cảm giác mát lạnh dễ chịu khiến lỗ chân lông toàn thân mở ra. Tôi lắc lắc mái tóc vốn đã rối tung của mình, nghe thấy cậu nói: "Lát nữa có liên hoan ở nhà Uozumi-senpai, cậu không đi đúng không?"
Sau một thoáng ngạc nhiên, tôi gật đầu: "Ừ, lát nữa tôi có việc. Các cậu đi vui vẻ nhé."
"Hừ, cậu lại đi cùng mèo con của cậu nữa à?" Koshino Hiroaki không nói nên lời chỉ vào lưng tôi, "Kiềm chế một chút đi, cậu không biết rằng lưng của cậu đều toàn... cái đó sao?"
"Hả?"
Sau khi nhận ra điều đó, tôi nhìn lại lưng mình và thấy một vài vết xước mới lộ ra từ những chỗ không được áo ba lỗ của tôi che chắn.
Đó chính là tuyệt tác của Rukawa đêm qua, có lẽ em đã bị tôi ức hiếp quá nhiều, bàn tay đặt trên cổ tôi dần chuyển sang cào cấu, móng tay em cắm vào da thịt tôi, để lại những vết hằn sâu và nông.
Tôi mỉm cười giải thích: "Ừ, có lẽ tôi quá chiều chuộng nên con mèo của tôi càng nghịch ngợm hơn".
Koshino chợt ngừng nói, nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ và giận dữ, cuối cùng bực tức nói: "Cái đồ trọng sắc khinh bạn!"
————
Khi tôi về đến nhà, con mèo tên Rukawa đã ngủ quên trên ghế sofa, một bên lộ ra khuôn mặt đang ngủ yên bình. Tôi đi tới, bổ nhào lên người em: "Bảo bối, em đợi lâu chưa?"
Rukawa dụi mắt, biểu cảm không rõ ràng khiến tôi tưởng em định đánh tôi, nhưng cuối cùng em chỉ chán ghét đẩy tôi ra " Hôi quá."
" Để anh hôn em trước khi tắm nào." Lờ đi sự phản đối dữ dội của em, tôi hôn lên gương mặt trắng ngọc của em và chạy vào phòng tắm như thể đang chạy trốn.
Lúc cửa phòng tắm đóng lại, một tiếng động lớn vang lên.
Phù, nguy hiểm quá, tôi suýt chút nữa đã bị chiếc gối Rukawa ném trúng.
Tôi nói chuyện với Rukawa trong lúc tắm——
"Em có đói không?"
"Em muốn ăn gì?"
"Ăn ngoài hay gọi đồ mang về?"
"Chiều nay em có muốn tập luyện không?"
Có thể là do tiếng nước chảy quá lớn, hoặc có thể là em lại ngủ quên, cuộc trò chuyện trở thành một chiều từ tôi.
Sau khi tắm rửa xong tôi bước ra, Rukawa đang ôm cằm, đầu gục lên gục xuống như gà mổ thóc. Có hai bát mì lạnh Trung Quốc, một đĩa sushi và hai tách trà chanh đen được đặt ngay ngắn trên bàn ăn.
Trong khoảnh khắc, sự mệt mỏi trong luyện tập biến thành cảm giác hạnh phúc ngập tràn.
Tôi không nhịn được ôm Rukawa từ phía sau, vùi mặt vào vai em, xoa tới xoa lui, nghĩ đến lời Koshino, tôi hít một hơi nhẹ nhàng trên cổ em.
"Tsk." Rukawa sau khi bị đánh thức lần nữa liền rên rỉ một cách thiếu kiên nhẫn, em cố gắng đẩy đầu tôi ra nhưng không dùng nhiều sức lực, đành để tôi như thế và thúc giục: "Trước tiên nên ăn đi."
Trước? Ngay khi tôi nhếch mép cười, mơ hồ mong đợi điều gì đó, em lại nhàn nhã nói thêm một câu: "Chiều một chọi một."
Gì chứ? Mặt tôi nhanh chóng xụ xuống, tôi theo phản xạ làm bộ mặt nịnh nọt: "Nhưng anh mệt quá... hôm nay mình không đi được không em?"
Rukawa liếc nhìn tôi, "Không phải anh cho rằng thể lực của anh là không thể đo lường được sao?"
"Hả? Có lẽ chỉ so với em và lúc trên giường thôi."
"Đồ ngốc!" Em dùng đũa đánh vào đầu tôi, "Ngay cả một con mèo cũng không thể động dục như anh đâu."
Điều khiến tôi phải ra ngoài chơi trong thời tiết 37 độ C có lẽ là sự chiều chuộng không đáy của tôi đối với tính cách kiên cường có chút bướng bỉnh của Rukawa. Nhiệt độ cao và đợt nắng nóng khiến tôi tan chảy, trong sân vận động nhỏ không có bóng râm, chỉ có tôi và em chiến đấu không biết mệt mỏi.
Trận đấu kéo dài cho đến khi mặt trời lặn, nếu tôi không bảo em dừng lại, Rukawa dường như không bao giờ thấy mệt và có lẽ em sẽ tiếp tục chơi đến tận đêm khuya.
"Không, em còn thua anh một bàn." Rukawa lau mồ hôi trên mặt, ánh mắt rực lửa nhìn sang, quyết tâm đánh bại tôi.
Thật là một kịch bản quen thuộc.
Đã đến lúc tôi phải thể hiện khả năng diễn xuất của mình, tức là làm thế nào để thua đối thủ một cách tự nhiên. Suy cho cùng, dưới ánh đèn pha rất khó khăn, nhưng về mặt này, tôi đã luyện tập tiến bộ hơn.
"Đến đây."
Tôi hạ thấp trọng tâm, hướng về phía em vỗ tay, chuẩn bị cho một trận chiến lớn, thực chất trong đầu đã tính toán kỹ lưỡng cả trăm khả năng thua.
Đôi mắt Rukawa sắc bén, nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt đen láy chứa đầy khát khao chiến thắng mãnh liệt. Em tấn công, tôi thấy rõ đó là một chiêu giả nên tôi phòng thủ sai, rồi lập tức đi theo đường tấn công của em để chặn em.
Đáng lẽ rằng tôi suýt chạm vào bóng nhưng vẫn để Rukawa chạy thoát, sau đó tôi sẽ tiếc nuối nói rằng trận đấu đã hòa và chúng tôi sẽ thử lại.
Trong chớp mắt, bàn tay trái của tôi đã cong và duỗi ra.
Tôi tự nhủ phải nhẹ nhàng với lấy quả bóng rồi buông ra.
Chạm nhẹ vào quả bóng...và thả ra...
Hả? Chuyện gì xảy ra thế?
Có phải sự mệt mỏi của Rukawa đã khiến tốc độ tấn công của em chậm lại, hay chính trí nhớ cơ bắp chết tiệt của tôi đã khiến tôi phản ứng nhanh hơn?
Tôi nhìn thấy toàn bộ lòng bàn tay của mình dính vào quả bóng, trong lòng tôi cảm thấy hoảng sợ.
Rukawa cũng sửng sốt, có lẽ đang thắc mắc tại sao tôi đột nhiên đứng yên, em nhanh chóng hiểu ra, trợn mắt nhìn tôi rồi hét lên: "Đồ khốn kiếp!"
Tôi không hề ngạc nhiên khi quả bóng đập mạnh vào bụng tôi. Tôi không hề ngạc nhiên chút nào khi Rukawa kéo tôi lại và chơi thêm một giờ nữa.
Nhưng lần này tôi thực sự mệt mỏi.
Sau khi vội vàng ăn xong, tôi ngã xuống tatami và giả chết, nghĩ cách đòi lại công bằng từ trên người Rukawa vào ban đêm.
Rukawa lao nhanh đến, tôi cố gắng hết sức thu mình lại thành một quả bóng, khiến lưng tôi trông thật đáng thương, yếu đuối và bất lực.
"Này, anh có muốn chơi game cùng nhau không?" Rukawa đá tôi.
Tôi cố tình tạo ra một loạt âm thanh mệt mỏi không thể cử động vì kiệt sức.
"Đừng giả vờ nữa, bát đĩa đã rửa sạch rồi."
Cái gì? Em cho rằng tôi là dạng người sẽ trốn tránh việc nhà à?
Tôi không chịu nổi sự bất công nên đứng dậy định cãi nhau với em, em nhanh chóng đưa cho tôi bộ điều khiển trò chơi và nói: "Chơi game trước đi".
"......Sau đó?"
"Làm việc khác." Rukawa dừng lại, xấu hổ quay mặt đi, nhưng vẫn thấp giọng nói thêm: "Những việc anh thích."
"Hả? Chẳng lẽ em không thích à?"
Tôi cười hì hì, em hất đôi tay đang bóp gương mặt em, né tránh trả lời: "Anh phiền quá, trò chơi bắt đầu rồi."
Một lúc sau, nụ cười của tôi hoàn toàn cứng đờ, vì Rukawa, người yêu thích tranh đua của tôi, lại gặp rắc rối với trò chơi.
Rukawa nhìn vào trò chơi trên màn hình và nhảy lên, "Chết tiệt, dù sao thì anh cũng thắng!"
Một giọt mồ hôi trên trán rơi xuống, tôi nhanh chóng giải thích: "Chỉ là may mắn thôi, em sẽ sớm đuổi kịp anh mà."
"Không, lần nữa!"
"Anh buồn ngủ quá, đến giờ đi ngủ rồi."
Tôi cố gắng dụ dỗ Rukawa, tôi nghiêng người về phía trước, bắt lấy đôi môi quyến rũ của em, khuấy động đầu lưỡi của em, Rukawa quả thực bị lừa, sau khi bị tôi hôn, em mơ màng rồi ngã xuống ghế sofa.
"A!" Rukawa đột nhiên la lên.
"A——" Tôi cũng la lên, nhưng cao độ của tôi rõ ràng đã giảm đi tám bậc.
Lật lại, em thấy bộ điều khiển trò chơi đang ép vào lưng mình.
Tôi ngay lập tức cảm thấy không lành, nhưng Rukawa đã giơ thủ phạm lên và ra lệnh cho tôi: "Thêm một hiệp nữa!"
Thật là hao tổn tâm trí mà.
Khi trò chơi kết thúc, tôi buồn ngủ đến mức không thể mở mắt được. Tôi nhắm mắt đi tắm, sau khi lên giường liên tục tự nhủ phải đợi Rukawa nhưng cuối cùng lại ngủ thiếp đi.
Trong lúc ngủ mơ, một đôi chân thon thả bước lên và đặt trên bắp chân của tôi, đè lên những cơ bắp đau nhức. Là Rukawa à? Thực sự muốn dùng chân trói em lại một chỗ.
Sau đó, cái chân kia bắt đầu trượt lên trượt xuống một cách vô thức. Có thể cảm nhận được những cái chạm từ da thịt của chủ nhân đôi chân kia , đi đến đâu cũng trơn trượt, thật thoải mái. Chắc chắn là Rukawa.
Rukawa đang ở gần tôi, hơi thở ấm áp của em phả vào tai tôi, ngứa ngáy, đầu gối em ấn vào chỗ nhạy cảm giữa đôi chân của tôi.
Kỳ lạ, tôi đang mộng xuân sao? Làm sao nó có thể chân thực đến vậy. Tôi thực sự muốn xoay người và ôm em, nhưng tôi buồn ngủ quá không thể cử động được.
Lúc này Rukawa đã vây lấy tôi, dương vật hưng phấn của em áp vào lưng tôi, tôi có thể cảm nhận được hơi nóng xuyên qua lớp quần.
Tôi hoàn toàn tỉnh dậy khỏi giấc mơ, lật người lại và đè em xuống dưới mình. Trong bóng tối không thể thấy rõ khuôn mặt của Rukawa, chỉ có đôi mắt sáng ngời tràn ngập ánh trăng lấp lánh. Chỉ cần bị nhìn thôi cũng khiến máu trong người tôi nóng lên.
Một giây sau, tôi không chịu được nữa liền hôn em, đầu lưỡi cả hai quấn quýt, tôi từng chút liếm láp khoang miệng mềm mại và ẩm ướt của em. Rukawa tuy độc miệng nhưng đôi môi lại mềm mại đến bất ngờ, khi được hôn rất ngoan ngoãn, cách mở miệng lấy thứ mình muốn khi yêu mãnh liệt như này càng khiến người ta mê hơn.
Cơn buồn ngủ đã hoàn toàn biến mất, nhất là khi tay Rukawa vẫn đang châm lửa vào người tôi, tôi liếm vành tai em, cố tình phát ra tiếng nước chậc chậc, để lại hàng loạt dấu hôn trên xương đòn bất chấp sự phản đối của em.
Em không chịu nổi từ mũi phát ra một tiếng rên rỉ, tôi vén áo phông của em lên, xắn lên nách, cúi đầu đưa quả anh đào đỏ mọng đầy đặn trên ngực vào miệng.
"Ưm a..."
Rukawa ôm chặt đầu tôi, những ngón tay run rẩy của em dùng sức không khác gì tôi tấn công tóc tôi một cách bừa bãi.
Ngậm vào càng sâu, thân trên của em liền cong lên, luồn ngón tay vào tóc tôi và giữ chặt trong tay. Hôn đến cạn, em vuốt ve đuôi tóc tôi, xoắn lại và thúc giục tôi nhanh chóng đi vào vấn đề.
"Sendoh Akira..."
"Sendoh Akira..."
Giọng nói lạnh lùng của em trở nên gợn sóng và ngọt ngào, tôi biết em sắp không chịu được nữa nhưng vẫn ác ý hỏi: "Sao thế?"
"Muốn......"
"Em muốn gì?" Tôi xoa xoa bộ phận sinh dục sưng tấy bắt đầu chảy nước của em, tuy bản thân mình không khá hơn bao nhiêu nhưng tôi vẫn nghiến răng dỗ dành, "Nếu em nói ra thì anh sẽ cho em."
"Muốn...em..."
"Kaede-chan mất trí rồi sao?" Tôi mỉm cười hôn lên gò má đẫm mồ hôi của em, "Em muốn anh hay em?"
Rukawa mở mắt ra, bị bao phủ bởi một tầng sương mù dâm đãng, thanh âm khàn khàn: "Em muốn... Ở phía trên..."
"Cái gì?" Tôi tưởng mình nghe nhầm, sau đó cười nhẹ, cắn nhẹ đầu vú cương cứng của em, "Kaede-chan muốn đè anh à?"
"Ừ... lần nào anh cũng là người ở trên..." Vành tai và một bên mặt của Rukawa đỏ bừng, em giơ tay lên che khuôn mặt nóng bừng của mình.
Em định tranh đua ngay cả khi trên giường sao? Tôi không khỏi đau đầu, bây giờ tên đã lên dây cung rồi. Bất chấp phía dưới của tôi đã cứng đến mức đau nhức, tôi nghiêm túc suy nghĩ một lúc và quyết định không làm em thất vọng, "Không phải là không thể... Anh sẽ thực hiện giãn nở trước."
"Không!" Rukawa tóm lấy tôi, chật vật đứng dậy, run rẩy dang hai chân ngồi lên người tôi, lắc hông qua lại, "Em muốn... như thế này..."
Tôi tự hỏi ai có thể chịu được điều này! Rukawa hoàn toàn khỏa thân, chủ động cưỡi lên người tôi, bộ phận của tôi cắm vào rãnh mông săn chắc của em, tạo thành những vết nước dính theo chuyển động của em.
Tôi nắm lấy bộ phận sinh dục của hai người, đặt chúng cạnh nhau trong tay và vuốt nhanh vài lần. Cơ thể của Rukawa cực kỳ mềm mại nên tôi nhanh chóng chống chân lên để làm chỗ dựa lưng cho em và cẩn thận đưa một ngón tay vào.
Phần thịt mềm mại bên trong của em bỗng quấn chặt lấy ngón tay tôi, như đang nóng lòng mời gọi tôi tiến sâu hơn, tôi dùng chút kiên nhẫn còn lại để mở rộng, không quên nhắc nhở: "Muốn ở trên thì phải tự mình di chuyển."
Rukawa tựa hồ cũng nghe được, em cầm dương vật của tôi nhìn hồi lâu, tựa hồ đang do dự không biết nên ăn cái vật to lớn này như thế nào. Tôi xoa xoa eo em và nói: "Thả lỏng một chút... không nên quá miễn cưỡng đâu."
Em như bị kích thích, đột nhiên nghiến răng nghiến lợi, hạ eo ngồi xuống, nhưng mỗi lần ngồi xuống thì quy đầu lại trượt sang một bên, mãi mà không vào được. Em có chút lo lắng, trên chóp mũi lấm tấm mồ hôi, tôi ôm em vào lòng, tiếp tục khuyên nhủ: "Lần sau chúng ta làm nhé, lần này để anh làm, được không?"
Rukawa không trả lời mà ngoan cố áp trán vào vai tôi, hơi dang chân ra, giữ thẳng bộ phận sinh dục của tôi rồi ngồi xuống từng chút một, từ từ nhưng chắc chắn.
Phần đầu nóng bỏng cuối cùng cũng đi vào đường hầm nóng bức, toàn bộ cơ bắp trong cơ thể căng lên, cả hai chúng tôi đều thở dài thõa mãn.
Quy đầu bị các lớp thịt khuấy động, hưng phấn đến mức muốn nổ tung. Dù vậy, Rukawa vẫn bất đắc dĩ nuốt xuống, nhưng nó quá lớn, em gian nan đi vào, không nhịn được mà cọ xát đùi tôi, hừ nhẹ: "Khó chịu quá... di chuyển, em không di chuyển được...."
Tôi thực sự không thể chịu đựng được hình thức tra tấn này, liền đoạt lấy quyền chủ động, bắt đầy đẩy ra rút vào. Rukawa lập tức cong người, chất lỏng trong suốt phía trước phản chiếu ánh sáng lờ mờ trong bóng tối.
Tôi không kìm lòng được mà vòng tay qua eo em, duỗi thẳng eo, đẩy thứ vũ khí to lớn và thô vào phần sâu nhất, cắm đến tận sâu cùng.
Quy đầu tròn trịa và mập mạp mở ra những nếp gấp của bức tường bên trong, khiến Rukawa rên rỉ đến độ không thể kiềm chế được, "Hmm... ugh..."
Những tiếng rên, ngắn và dài, cho thấy cơ thể chúng tôi hòa hợp với nhau hoàn hảo đến mức nào.
Tôi cảm thấy thoải mái đến mức gần như biến thành nước, không khỏi chìm vào trong vòng tay của Rukawa, từng centimet trên cơ thể tôi đều hét lên muốn chiếm hữu em mãi mãi, toàn thân nóng bừng không chịu nổi, động tác càng lúc càng nhanh.
Rukawa ngẩng cao cằm để lộ chiếc cổ thon thả phủ một lớp mồ hôi mịn màng, trắng toát dưới ánh trăng. Em đặt tay lên ngực tôi, lời nói vỡ vụn do va chạm kịch liệt, "Chậm lại, chậm lại..."
Bàn tay đang ôm eo Rukawa của tôi mất đi trọng lượng, trong đầu tôi tràn ngập ý nghĩ điên cuồng muốn đụ em cho đến khi em không thể đi được, tôi tiếp tục thúc vào em như đóng cọc, "Nhưng cơ thể em không muốn như vậy..."
Rukawa bị đụ đến mức nhanh chóng mất đi tỉnh táo, vô lực chìm sâu vào những cú thúc của tôi, đột nhiên kẹp chặt lấy eo tôi, dương vật của em run rẩy và xuất tinh.
Tôi bôi một chút lên ngực em, núm vú đầy đặn ngay lập tức trở nên ẩm ướt và hồng hào hơn. Gặm cắn hạt đậu đỏ trên ngực em, tôi không nhịn được mà đâm mạnh vào chỗ đó.
Khoái cảm mãnh liệt dâng trào, chưa kịp rút ra thì đã phun tất cả vào người em.
Rukawa dường như đã mất hết sức lực, tầm mắt mờ đi, nửa mở nửa nhắm với vẻ mặt lơ đễnh, khuôn mặt ửng hồng từng tầng, vô cùng xinh đẹp. Tôi tham lam liếm hôn mắt em, đem những giọt nước mắt nóng hổi nuốt vào miệng, nâng cằm em lên hôn mãnh liệt, phía dưới lại có xu hướng ngẩng đầu lên.
Tôi hít một hơi, đẩy em xuống giường ở tư thế thâm nhập, tôi nghe thấy Rukawa yếu ớt chống đối, "Không... không chịu nổi nữa..."
"Nhưng anh đã thua Kaede-chan, chưa có thắng mà." Tôi xoa xoa cái mông xinh đẹp của em, trêu chọc: "Anh còn chưa chứng minh cho em thấy thể lực của anh mạnh đến mức nào đâu."
Màn đêm buông xuống, tôi say sưa chìm đắm trong giao hợp đến mức không ngờ ngày mai trên lưng lại có thêm vài vết xước nóng bỏng.
Hết.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top