Chap 7:
Percy hơi lo lắng hơn về chuyến đi chơi của hai anh em khi họ bất ngờ bước vào một nhà đấu giá từ phía sau. Các nhân viên nhận ra anh chị em ngay lập tức và đưa họ vào một phòng riêng đầy đủ tiện nghi với tầm nhìn rõ ràng ra sân khấu hiện có nhiều loại đồ cổ, đồ sưu tầm quý hiếm, tranh vẽ và đồ tạo tác.
"Anh không cần phải cảnh giác," Thanatos trấn an hoàng tử Thálassian khi anh gõ vào tấm kính ngăn cách họ với phần còn lại của đám đông. "Kính được pha màu, và các nhà đấu giá ở đây chỉ dành cho những sản phẩm chính hãng. Cha sẽ tha thứ... bất kể đó là gì."
"Ồ," là câu trả lời duy nhất mà Percy có thể đưa ra, vai anh chùng xuống vì nhẹ nhõm.
"Làm ơn cho chúng tôi một chỗ ngồi khác? Hôm nay chúng tôi có thêm một vị khách," Thanatos hướng dẫn nhân viên khi anh, Bianca và Zagreus ngồi vào chỗ của mình.
"Không sao đâu. Percy có thể ngồi vào chỗ của tôi," Nico gọi nhân viên, biết rằng sẽ rất khó để họ tìm được một chỗ có chất lượng tương đương với chỗ họ đã có trong phòng riêng. "Anh ơi, để em ngồi trong lòng anh nhé," cậu út nói khi đến gần người anh cả.
"Em đang ngược đãi anh, phải không?" Zagreus càu nhàu khi điều chỉnh lại vị trí của mình.
"Đúng vậy," Bianca và Thanatos xác nhận.
Nhưng Percy thậm chí không cho phép Nico rời xa anh quá vài bước khi anh nắm chặt tay cậu trước khi kéo cậu về phía sau để ngồi nghiêng trên đùi mình. Anh vòng tay chiếm hữu quanh eo hoàng tử trẻ trong khi Nico tò mò nhìn anh.
"Đó là chỗ ngồi mở rộng của em," Percy biện minh trước khi Nico có thể hỏi anh ấy đang làm gì.
Đó là sự thật, nhưng những người còn lại có thể cảm nhận được lý do thực sự tại sao. Cười toe toét, Zagreus giơ tay gần như xoa dịu trước khi anh ngả người ra sau ghế ở vị trí cũ. Thanatos chỉ nhìn em trai và người yêu cậu một lúc lâu trước khi chuyển sự chú ý của mình lên sân khấu.
"Xin hãy chú ý cách cư xử. Tôi không muốn nghe bất cứ điều gì không phù hợp từ cả hai người," Bianca nhấn mạnh, nhìn thẳng vào em trai mình khi nói điều đó.
"Tôi nghĩ chúng ta có thể im lặng," Nico nói với một nụ cười buồn bã, tay cậu lập tức đưa lên ôm lấy cổ Percy.
"Không! Không để lộ vùng kín, không hôn nhau, không đưa lưỡi vào miệng nhau, không đưa lưỡi ra ngoài miệng nhau, không gì cả!" Bianca giận dữ, chỉ ngón tay buộc tội vào Nico.
"Cô ấy không nói không với việc vuốt ve hay chà xát quần áo," Nico tinh nghịch thì thầm vào tai Percy khi cậu luồn một tay từ ngực xuống bụng anh.
"Không gì cả!" Bianca hét lên khi cô dậm chân về phía họ, đập vào gáy cả Percy và Nico.
"Á!" Nico thực sự thút thít khi cậu ấy xoa gáy trong khi Percy chỉ càu nhàu với lực tác động. "Rồi, bọn em sẽ cố gắng cư xử!" Nico càu nhàu khi cậu bỏ cánh tay quanh cổ Percy để điều chỉnh lại vị trí của mình trong lòng người sau sao cho cậu quay mặt về phía trước.
Thật thú vị khi xem một cuộc đấu giá diễn ra. Đối với Percy, người chưa từng tham gia một phiên đấu giá nào, anh ngay lập tức hiểu những điều cơ bản của nó sau vài vòng đấu: họ sẽ mang một món đồ ra, người điều hành cuộc đấu giá sẽ đưa ra mô tả về sản phẩm, người điều hành cuộc đấu giá sẽ đưa ra mức giá, và từ đó, ai trả giá cao nhất sẽ nhận được món hàng đó. Anh không thấy mình hứng thú với tất cả những món đồ mà họ mang đến cho đến nay, nhưng các anh chị của Nico thỉnh thoảng lại có hứng thú.
Đến giờ, Bianca đã thắng thầu một bộ trang sức bằng ngọc lục bảo, Thanatos đã thắng thầu một loạt tranh cổ và Zagreus đã thắng thầu các hiện vật vũ khí. Giống như anh ta, Nico dường như không quan tâm đến bất kỳ món đồ nào cho khi cậu chỉ đơn giản dựa lưng vào ngực Percy với cánh tay của người sau vòng quanh cậu từ phía sau. Thỉnh thoảng, khi cậu có thể thoát khỏi nó, Percy hôn nhẹ lên cổ cậu, và Nico sẽ mỉm cười nhẹ mỗi khi anh làm vậy. Cậu ấy không bao giờ nói một lời nào trong suốt thời gian đó, nhưng cậu ấy đặt tay mình lên trên tay Percy, đan các ngón tay của họ vào nhau. Cảm giác thật thân mật và đúng đắn, đến nỗi Percy sẽ không phiền nếu họ chỉ ngồi đó hàng giờ để làm điều đó.
"Đó là Vương trượng của Diocletian!!" Nico đột nhiên thốt lên với một tiếng thở hổn hển, ngồi thẳng dậy khi cậu hào hứng nhìn vào hiện vật vừa được mang lên sân khấu. Cậu gỡ những ngón tay khỏi Percy khi cậu vội vã lấy tấm biển của mình, chuẩn bị đấu giá. Percy không thừa nhận điều đó, nhưng anh thất vọng vì khoảnh khắc thân mật ngắn ngủi đó và gần như nhìn vào cổ vật với một cái lườm.
Đó là một cây quyền trượng bằng ngà voi dài ba foot, trên đỉnh là một quả cầu sẫm màu bằng đá cẩm thạch bóng loáng có kích thước bằng nắm tay và nằm trên lưng của ba con đại bàng La Mã bằng vàng. Quả địa cầu trông giống như một hắc điện thạch quá khổ, nhưng nó có màu tím dưới ánh đèn.
"Đó là cái gì?" Percy hỏi trong khi các anh chị cậu cũng nhìn em trai mình, muốn biết điều gì đã thu hút sự chú ý của cậu ấy.
"Nó từng là tài sản của một hoàng đế La Mã dưới cái tên Diocletian. Người ta tin rằng nó nắm giữ quyền năng hồi sinh những người lính bị bệnh lê dương đã chết," Nico giải thích ngắn gọn mà không rời mắt khỏi cổ vật.
"Điều đó nghe có vẻ... bệnh hoạn," Bianca không thể không kết luận. Nó không thể là sự thật, nhưng những câu chuyện như thế không tự dưng mà có. Họ phải có một số cơ sở từ đâu đó. "Em thậm chí sẽ làm gì với nó nếu em có được nó?" Bởi vì rõ ràng là Nico sẽ lấy nó. "Triệu hồi những người lính đã chết, nắm tay nhau và hát Kumbaya?"
Nico trông thực sự bị xúc phạm bởi những gì cô ấy nói, khi cậu nhìn cô ấy với ánh mắt sắc bén.
"Chị không biết trân trọng lịch sử, đồ lợn vô văn hóa!"
"Đ-Đồ lợn?! Tại sao thằng ranh mày lại...!"
"Suỵt! Yên lặng, đầy tớ! Ta muốn cái này!" Nico bảo họ im lặng, chăm chú lắng nghe khi cuộc đấu giá bắt đầu. Người bán đấu giá vẫn lải nhải về những điều mà Nico đã biết và cậu đang trở nên thiếu kiên nhẫn, điều mà Percy có thể thấy rõ ràng.
"N-Nó vừa gọi chúng ta là đầy tớ!" Bianca kêu lên trong khi nhìn các anh trai của mình.
"Nó nói đâu có sai. Chúng ta lúc nào chả nghe theo lệnh của em ấy," Zagreus nói, ít nhiều cam chịu số phận với em trai của họ.
"Chúng ta đã sa sút đến mức nào," Thanatos không thể không nói thêm trước khi anh đột ngột dừng lại, nhìn hai người anh em còn lại của mình. "Đợi đã, em ấy có nói từ đó không?"
"Phải. Em ấy nói em ấy muốn cái này," Zagreus xác nhận, một nụ cười nhếch mép nở trên môi khi anh xoay tấm biển trong tay.
"Giá đấu thầu bắt đầu từ 1000 đồng vàng!" Người bán đấu giá tuyên bố. Trước khi Nico có thể giơ số của mình lên để ra giá, Zagreus đã gọi một nhân viên đến bên mình.
"Để dành cái này cho chúng tôi. Một cuộc đấu giá sẽ diễn ra trong căn phòng này," người anh cả đưa ra chỉ dẫn trước khi anh quay sang đối mặt với em trai và em gái của mình, vung vẩy tấm biển số qua lại trong tay.
Họ đợi thông báo từ người điều hành cuộc đấu giá rằng món đồ đang bị tạm giữ trước khi ba người họ bắt đầu đấu giá với nhau.
"1200," Thanatos tuyên bố, giơ số của mình lên.
"1500," Bianca phản đối, giơ cao.
"2000," Zagreus nói, vẫy tấm biển một lần.
"... Họ đang làm gì?" Percy thì thầm với Nico, người vừa lắc đầu với anh chị của mình, một nụ cười trìu mến nở trên môi.
"Họ đang cố trả giá cao hơn nhau... cho tôi...?" con trai của Hades giải thích, trông hơi ngượng ngùng. "Những đặc quyền của việc trở thành em trai và là người quyến rũ nhất," cậu nói thêm, lần này với một cái nháy mắt đầy tự tin. "Họ hiếm khi nghe tôi nói rằng tôi muốn bất cứ thứ gì, vì vậy họ cạnh tranh như vậy. Điều đó thật kỳ lạ, tôi biết, và chắc chắn là không khôn ngoan về tài chính."
"Vì vậy, họ đang đấu thầu quyền là người sẽ đưa nó cho em?" Percy hỏi, trông có vẻ bối rối.
"Gia đình chúng tôi rất kỳ lạ, rồi anh sẽ quen thôi," Nico nói một cách bất cần, nhưng Percy vẫn giữ nguyên những gì cậu nói.
'Rồi sẽ quen thôi'. Như thể cậu đang ám chỉ rằng Percy có nhiều thời gian để hòa nhập với gia đình di Angelo. Như thể Nico coi anh là một phần tương lai của mình. Điều đó khiến anh mỉm cười một chút.
"2250. Cả hai người hãy dừng lại đi," Thanatos lại giơ biển lên.
"2300. Anh trai, làm ơn. Cho dù em trai của chúng ta có phiền phức đến đâu, em vẫn sẽ thỏa mãn mong muốn của nó," Bianca trả lời, tay vẫn ko ngừng giơ biển.
"2500. Hãy để anh cả lo việc này. Nhiệm vụ của tôi là đáp ứng mong muốn của những đứa em mình," Zagreus nói với một nụ cười, vẫy tấm biển của mình. "Dù sao thì tôi cũng là người anh được yêu thích nhất mà."
Thanatos và Bianca đảo mắt trước điều đó.
"2600. Không lâu nữa đâu," Thanatos tuyên bố.
"2700. Vâng. Đó sẽ là em," Bianca tuyên bố.
"3000. Bỏ cuộc đi. Em thậm chí còn không có số tiền đó trong tay vào lúc này," Zagreus phản bác với một nụ cười nhếch mép khiến các em của anh tặc lưỡi.
"5000." Đột nhiên, Percy giơ tấm biển của mình lên, tham gia vào cuộc chiến đấu giá của hai anh em. "Tất cả có sẵn."
Hai anh em ngừng đấu giá trong giây lát, mắt họ đều nhìn hoàng tử Thálassian với vẻ hoài nghi. Họ trao đổi ánh mắt với nhau, một cuộc trò chuyện im lặng diễn ra giữa họ trước khi tất cả họ từ từ hạ biển số xuống.
"Được rồi, chúng tôi thừa nhận," Zagreus ủ rũ nói, búng ngón tay một cái trước khi một trong những nhân viên tiến lên. "Hãy nói với họ rằng giá đã được tăng lên 5000 đồng vàng. Ngươi sẽ tiếp tục đấu giá nếu ai đó đưa ra số tiền cao hơn chứ?"
"Phải. Miễn là tôi có nó," Percy nói với vẻ tự tin.
"Tại sao anh lại đấu giá? Anh có hứng thú với nó không?" Nico hỏi. Percy có thể nhìn thấy dấu vết của sự thất vọng trong mắt cậu.
"Không, nhưng em thì có. Tôi sẽ đưa nó cho em," Percy nói với một nụ cười, quan sát đôi mắt màu nâu đỏ đó chuyển từ thất vọng sang ngạc nhiên, sang thông hiểu rồi đến hạnh phúc... trước khi chuyển sang một chút do dự với một mức độ thích thú nào đó.
"Percy... anh thật đáng yêu. Nhưng anh có biết rằng anh chị của tôi tự tin nói ra những con số đó chỉ vì tiền chảy ra từ túi của Cha, phải không?" Nico giải thích, nhưng Percy chỉ nhún vai. Anh ấy biết điều đó. Nhưng điều quan trọng là anh ấy đã đưa nó cho Nico. Không phải họ.
Nico dường như không hiểu rằng Percy cũng đang tranh giành tình yêu của cậu, mặc dù khác loại với các anh chị của cậu. Tuy nhiên, cậu ấy vẫn đánh giá cao món quà của mình.
"Cảm ơn, hoàng tử của tôi," Nico hôn nhẹ lên má anh trước khi chiếm lấy đôi môi của Percy trong một nụ hôn dịu dàng, ngọt ngào.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top