Yêu càng nhiều, hận càng đậm sâu.[COMPLETE]Note: Xin lỗi các bạn readers vì sai sót trong cách dùng từ ở chap cuối, mình đã sơ suất trong việc kiểm tra lại văn phong trước khi up lên, gây khó chịu cho các bạn. Và là một ARMY, mình tôn trọng và yêu thương BTS chứ không hề cố ý làm hại đến hình ảnh các anh. Mình sẽ rút kinh nghiệm lần sau, cảm ơn các bạn đã theo dõi fic của mình ạ 💜…
Toàn bộ tình tiết truyện chỉ là hư cấu và được tác giả viết ra trong lúc rảnh rỗi nên sẽ không có ngày đăng chương cụ thể. Truyện nhẹ nhàng đáng yêu, vì thiết lập ABO nên có thể sẽ OCC một xíu, hầu như không có drama. Mong mọi người có thể đọc truyện với tâm lý giải trí thoải mái. Iuuu___Từ ngày Pete phân hoá muộn thành O cũng chẳng thấy cơ thể so với lúc trước ngoài mềm dẻo hơn thì có gì thay đổi. Cho tới một ngày nọ...Vegas : " Pete, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em, nghe nói sau khi đánh dấu Pheromone sẽ ảnh hưởng rất lớn tới Omega đấy. " Pete kiềm lại cảm giác khó chịu khi tách khỏi Vegas, sắc mặt trắng bệch đem gối ném vào mặt hắn: " Chịu cái cức. Mày cút đi, tao không muốn thấy mặt mày nữa." Vegas nghe lời bước ra ngoài. Vừa mới đóng cửa, trong phòng liền truyền tới tiếng vật nặng rơi xuống đất. ...5 phút sau, Pete cuộn người trong lòng Vegas mặc cho hắn xoa cục u to chà bá trên trán. Vegas càng xoa càng cau mày: " Sao em lại cứng đầu vậy hả? Muốn pheromone của tôi thì nói chứ giả bộ từ chối đéo gì, giờ tự mình hại mình rồi thấy không?" Pete nghẹn họng, càng nghẹn càng tức, cuối cùng oa một cái khóc tê tâm liệt phế : " Mày-mày to tiếng với tao !! Tao thế này không phải do mày à? T-tao đã đau như vậy rồi, còn bị khó chịu vì cái pheromone chết tiệt này. V-Vậy..vậy mà mày còn mắng tao?" Vegas: "..."_______…
Đây là lần đầu tớ viết truyện, có gì mong mọi người ném đá nhẹ nhẹ nháNhân vật: Vkook, Hopemin, Namjin, Yoongi (ế) và một số nhân vật làm màu khácChúc các bạn đọc truyện vui vẻ…
Người trước mặt tôi đột nhiên quay lại, nắm tay tôi kéo đi.- Có phải chó với chủ đâu mà người trước kẻ sau.Tôi cười. Cũng chính hắn, bước chậm lại, ngoái đầu nhìn, và tình nguyện vác một đứa như tôi theo.…
Cô chỉ là một cô gái bình thường, à không, phải nói là được ông trời cực kỳ "ưu ái"...*******************************- Chuyện này kphai của mình nên mong mng đừng mang đi đâu nhé ạ!…
Cảnh báo: Những creepypasta trong này 1 ít dựa trên câu chuyện có thật. Cân nhắc trước khi xem. Một vài fic trong này ít nhiều có ảnh hưởng đến người đọc đặc biệt là những fic được tác giả nhắc nhở trước. Cấm người dưới 12 tuổi. Không dành cho người yếu tim. Ai mà thích đọc những câu chuyện kinh dị, hãy bơi về đây với ta Mọi phản hồi của người đọc sẽ hãy gửi lên tường nhà hay hộp thư của ta.... Nào.....! CHÚNG TA BẮT ĐẦU.....…
★ Tên gốc: QUÝ PHI BẰNG PHUN TÀO THỰC LỰC THƯỢNG VỊ. ★Tác giả: Hoa Nhật Phi. ★Tổng số chương: 181.★Trạng thái bản gốc: đã hoàn.★Conver: Lovely Day★Edit: Tái Thế Tương Phùng •Nghe đồn đương kim Bệ hạ giết cha giết huynh, là bạo quân giết người không chớp mắt, người người e ngại. Rốt cục, ngay cả trời cũng dung không được hắn!Một đêm dông tố, Hoàng đế giục ngựa ra khỏi thành, bất hạnh bị sét đánh trúng, chưa hết đâu. Sau khi tỉnh lại, đột nhiên thêm một kỹ năng 'Có thể nghe thấy tiếng lòng Quý phi'. Quý phi tự xưng đối với mình tình căn thâm chủng, trong bụng câu đầu tiên khi nhìn thấy hắn lại chính là: Cẩu hoàng đế!Vì lẽ đó, tình yêu của Quý phi sẽ biến mất đúng không?•Nội dung nhãn hiệu: Tình hữu độc chung, hoan hỉ oan gia, xuyên qua thời không.•Một câu giới thiệu vắn tắt: Vì lẽ đó tình yêu của Quý phi sẽ biến mất, đúng không?•Tên chương do editor đặt.★Văn án của editor:✿Vài ngày sau khi bị sét đánh...Bạo quân: "Vì sao trẫm nghe được lời ngươi nói mà những người khác lại không nghe được? Đích thị là yêu quái!"*xách kiếm lên chém lấy chém để*✿Hơn nửa năm sau khi bị sét đánh...Bạo quân: "Nàng trốn đi đâu ta cũng tìm ra hết, cứ tùy tiện chọn một chỗ là được."Sủng phi: [ ta đi nhà xí, đi theo không? ]Bạo quân cười mỉm:"Nàng đi nhà xí ta cũng theo."Sủng phi xanh mặt:[ đậu má mình chỉ nghĩ thôi chứ có nói ra miệng đâu? Sao con chó này biết được. Đích thị là yêu quái. ]*xách cái quần chạy tám hướng*…