Tổng hợp các đồng nhân về Ma đạo tổ sư mà ngộ dịch, ngộ edit #v# có dou, có fic đôi khi có cả loạt ảnh nữaNhiều tác giả, nhiều couple 罒ω罒 Bởi vì ngộ ăn tạp và ngộ hay lạc lối mà ~Ngộ cứ hứng là ngộ dịch thôi (๑✧∀✧๑)Mấy dou, hoặc ảnh ngộ dịch, nếu đem đi đâu, LÀM ƠN HÃY BÁO CHO NGỘ một tiếng rồi hãy đưa đi, báo rồi thì nhớ dẫn theo link nhà ngộ. Đặc biệt mấy nàng mà ghim lên pinterest ấy, ngộ từ chối đăng hay ghim lên pinterest, cảm ơn :)Nếu ngộ còn thấy dou hay hình ngộ dịch đăng lên pinterest, ngộ sẽ ngừng dịch.…
Có 1 con bé rất ngố, nó bị yêu bởi hai thằng con trai, 1 thằng là bạn từ thuở đóng khố, tè bô1 thằng từ ngày lên lớp 11...(Tóm tắt dài gấp ba tên truyện :v)Tác giả: ZuzuLinhCác bạn dùng máy tính click vào video bên cạnh để vừa nghe nhạc vừa đọc truyện nhé ^___^, list nhạc mình tổng hợp sao cho phù hợp với truyện ^___^My Page: https://www.facebook.com/zuzulinh3110…
Tên truyện: Dụ Dỗ Lưu Manh.Tác giả: Hà Vũ.Cre bìa: Nukaly.Tình trạng: Hoàn.Thể loại: Đam mỹ, cường cường, lưu manh côn đồ thụ x lão đại công, HE, 1x1, có H.Văn án:Sở Hạ từ trước đến nay chỉ sợ hai điều.Một là không đủ no.Hai là không đủ ấm.Thế nhưng từ khi gặp Diệp Mạc, hắn mới biết mấy thứ kia chả là cái gì cả.Một tên côn đồ lưu manh xó chợ dưới đáy xã hội, một người quyền cao chức trọng ai ai cũng kính nể. Nếu về bên nhau sẽ thành thế nào đây?!…
Thể loại: Cổ đại; Trọng sinh; Xuyên không, HEĐộ dài: 171 chươngNguồn: thuvienngontinh.comChuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khácBiên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " "Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? "[1] Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.Sau đó... Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại."Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi..." Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai."Rốt cuộc, còn... bao lâu nữa?"Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở."Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi".Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh....Có một câu nói rằng:Ngụy Thiệu: "Trẫm là một cầm thú, biết không?Tiểu Kiều: "Hừ, súc sinh mới đúng!"...Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.…